Lại nhìn nữ Omega kia, vóc dáng rất cao, chứng tỏ gen rất tốt. Làn da trắng trẻo tinh tế, chứng tỏ cấp bậc tin tức tố chắc chắn cao.
Quan trọng nhất là, ánh mắt cô thật thuần khiết, vừa nhìn đã biết là kiểu Omega tiểu bạch hoa được bảo vệ rất tốt từ nhỏ, không rành thế sự, rất đơn thuần lương thiện.
Ôn Kỳ Yên cười cứng đờ: “Ha ha, không cần.”
Đối mặt với sự từ chối, Diêm Phi không hề nản chí. Ngủ đông ba năm, cuối cùng cũng gặp được mục tiêu hoàn hảo. Hắn hiện tại nguyện ý trả giá tất cả: “Đừng sợ học muội, anh không phải kẻ lừa đảo đâu.”
Dứt lời, hắn ra vẻ tiêu sái hất tóc, khiến mấy Omega khác bật cười khúc khích: “Không ngờ Diêm Phi học trưởng lại dí dỏm đến vậy.”
[A a a cứu mạng, biếи ŧɦái tránh xa tôi ra đi mà, cái phúc khí này vẫn là nhường cho người khác đi!]
Ôn Kỳ Yên hiện tại hận không thể chọc mù hai mắt của mình. Alpha động dục quả thực không nỡ nhìn thẳng.
Nữ xuyên Alpha giả Omega bị Alpha theo đuổi, thử hỏi thế gian có mấy người có trải nghiệm thần kỳ như vậy?
Tuy rằng cô hiện tại ý thức về giới tính hoàn toàn hỗn loạn, nhưng bản năng Alpha vẫn khiến cô từ chối các Alpha khác đến gần, đặc biệt là loại Alpha tỏa ra tin tức tố theo đuổi bạn đời này, sẽ chỉ khiến cô muốn nôn.
Diêm Phi thấy Ôn Kỳ Yên nửa ngày không nói gì, càng khẳng định trong lòng rằng đối phương đang thẹn thùng. Bây giờ là lúc Alpha chủ động, hắn trực tiếp đưa tay định cầm lấy vali. Hai người giằng co, trong đầu cô lập tức hiện ra hình ảnh người lớn giành nhau trả tiền khi còn nhỏ.
Hắn đuổi cô trốn. Rõ ràng biết đối phương sức lực không bằng mình, Ôn Kỳ Yên cũng căn bản không dám dùng sức, sợ làm hỏng chiếc vali quý giá này.
Đây là chiếc vali sáng nay Riar ném cho cô, cũng không nói có thể thu hồi hay không.
Cô lên Tinh Võng tra cứu, chiếc vali này là hàng hiệu, giá tận 200 nghìn tinh tệ đó. Vạn nhất làm hỏng cô căn bản không đền nổi.
Nhưng để duy trì hình tượng Omega, Ôn Kỳ Yên không thể đánh người, mặt đỏ bừng vì nghẹn.
“Ồn ào chết đi được!”
Cuối cùng, thiếu gia kiêu ngạo đã bày đủ trò, long trọng lên sân khấu.
Ôn Kỳ Yên cũng thở phào nhẹ nhõm. Giọng nói giận dữ của thiếu gia còn dễ nghe hơn tiếng chim sơn ca hót.
Riar chậm rãi bước ra. Hôm nay anh mặc một bộ vest đen, tôn lên làn da trắng như tuyết. Cổ tay áo điểm xuyết khuy vàng, chiếc đồng hồ đính đá quý xanh lục.
Mái tóc nâu lướt qua gương mặt tinh xảo, đôi môi như cánh hoa mím chặt, biểu hiện sự bất mãn của anh, nhưng cũng khiến anh càng thêm hấp dẫn.
Thử hỏi ai mà không thích một bông hồng có gai chứ?
Nhân lúc mọi người đều bị chấn động, Ôn Kỳ Yên nhân cơ hội giật lại vali xách tay, trốn ra phía sau Riar.
“Này, đây là Riar của gia tộc Tails!”
“Cái gì? Riar thế mà lại đến Đại học Trung Tâm?”
“A, tôi chết mất! Riar đẹp chết đi được!”
Tin tức ngay lập tức như mọc chân lan truyền khắp toàn bộ khuôn viên trường. Đám đông đổ xô về phía cổng, bất kể là Alpha, Omega hay Beta, không ai là không muốn nhìn tận mắt phong thái của Omega số một Liên Bang.
Ôn Kỳ Yên hiện tại coi như đã được chứng kiến mị lực của Omega đỉnh cấp, một cái đối mặt đã khiến toàn trường kinh ngạc.
Nhìn đám đông xao động, Riar thiếu kiên nhẫn “hừ” một tiếng. Đúng lúc này, thư ký hiệu trưởng vội vàng đuổi đến để giải tán đám đông.
Hiệu trưởng Lý Tùng theo sát phía sau, vẻ mặt xin lỗi.
“Ngại quá, Riar thiếu gia, vừa mới khai giảng công việc thật sự có chút bận rộn.” Lý Tùng vừa nói vừa dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán: “Ngài có nhu cầu gì cứ việc nói với tôi, Đại học Trung Tâm sẽ cố gắng hết sức để giải quyết cho ngài.”
Thiếu gia gia tộc Tails muốn đến Đại học Trung Tâm học, hội đồng quản trị đã họp xuyên đêm. Bây giờ áp lực đều dồn lên một mình ông.
Thái độ của Riar kiêu căng lạnh nhạt, “ừm” một tiếng rồi không còn để ý đến đối phương nữa.