Ôn Kỳ Yên lập tức ngồi dậy, mắt mang vẻ cổ vũ nhìn Phỉ Bỉ. Chuyện liên quan đến ông chủ của cô và ông chủ cũ, sao cô có thể không quan tâm chứ.
Phỉ Bỉ càng hăng say: “Họ năm nay chắc là sẽ đính hôn. Riar thiếu gia là cấp S+, Ôn thiếu gia là cấp S. Độ tương thích tin tức tố của họ lại cao đến vậy, sau này nhất định có thể sinh ra con cái cấp S+!”
Cấp S+? Độ tương thích? Kiến thức mới.
Ôn Kỳ Yên lặng lẽ lấy quang não ra, nhấp vào tìm kiếm.
Alpha và Omega được phân chia cấp bậc dựa trên cường độ tín tức tố. Cấp C thấp nhất, cơ bản giống Beta, khả năng sinh sản thấp nhất.
Cấp B là phổ biến nhất trong dân thường. Nếu có thể đạt đến cấp A trở lên, sẽ có được tấm vé vào cửa các thành phố cấp cao.
Cấp S yêu cầu càng cao hơn. Đầu tiên, cha mẹ hai bên đều phải có cấp bậc cao, hơn nữa độ tương thích tin tức tố cũng phải vượt quá 75% trở lên mới có cơ hội. Vì vậy, Alpha và Omega cấp S thường sinh ra trong các gia đình quý tộc.
Để đảm bảo cấp bậc hậu duệ, đây cũng là lý do tại sao người sống ở thành phố cao cấp coi trọng việc môn đăng hộ đối.
Alpha cấp S dũng mãnh thiện chiến, thể chất đứng đầu, là nhân tài hàng đầu được yêu cầu trong các ngành sản xuất, lương hàng năm cơ bản đều từ vài trăm vạn trở lên.
Cấp S+ gần như đã trở thành truyền thuyết do ô nhiễm ngày càng nghiêm trọng, đã rất nhiều năm rồi không xuất hiện Alpha cấp S+.
Ôn Kỳ Yên hồi tưởng một chút, tin tức của cô hình như ghi cấp bậc A+. So với đãi ngộ của cấp S, cô không khỏi tiếc nuối. Chỉ kém nửa cấp thôi, nếu cô cũng là cấp S thì tốt biết mấy.
Còn về cấp S+, cô căn bản không dám ảo tưởng. Nguyên chủ xuất thân khu ổ chuột, có thể phân hóa thành A+ đã là mồ mả tổ tiên bốc khói nhẹ rồi.
Bên kia Phỉ Bỉ vẫn đang hết lời khen ngợi Ôn Chích Viêm nào là hài hước thú vị, nào là trẻ tuổi tài cao, nào là anh tuấn tiêu sái...
Kiều Lệ vẻ mặt ghét bỏ: “Cô không phải là cong đó chứ? Sau này tránh xa tôi ra một chút!”
“Cô nói bậy! Bà đây thẳng tắp!” Phỉ Bỉ tức đến hộc máu lao tới, hai người lập tức vật lộn với nhau.
Ôn Kỳ Yên đồng ý với Kiều Lệ. Cô một chút cũng không cảm thấy Ôn Chích Viêm hài hước thú vị, ngược lại còn thấy anh ta rất dầu mỡ.
Theo cô, Ôn Chích Viêm kia chính là kiểu nhân vật tổng tài bá đạo cũ kỹ kinh điển bề ngoài sủng vợ nhưng thực chất là kẻ cuồng kiểm soát.
Còn về Riar, tuy rằng dễ dàng xù lông, nhưng tổng thể mà nói vẫn rất ngây thơ, rất lương thiện. Trước mắt cô bỗng hiện lên hình ảnh Riar ngày đó che chắn trước mặt cô trong đội vệ sĩ.
Khóe mắt Ôn Kỳ Yên cong cong, cũng rất dễ lừa.
Hôm nay mới biết ấy hóa ra là Omega cấp S+. Chẳng trách lại đẹp đến vậy, trên người thơm thơm, ngón tay cũng mềm mại...
Dừng lại!
Ôn Kỳ Yên bỗng nhiên hoàn hồn, hai cái đầu cách một cái quần túi hộp nhìn nhau.
Nổi da gà lập tức nổi khắp người. Cái cơ thể chó má này!
Cô chột dạ quay đầu, phát hiện Kiều Lệ và Phỉ Bỉ không biết từ lúc nào đã kéo cả hai nam Alpha vào, bắt đầu cuộc đại hỗn chiến hai đánh hai.
Nhân lúc không ai chú ý, cô kéo tấm ga trải giường quấn quanh eo, cúi người lao vào phòng tắm, vặn mạnh vòi nước lạnh buốt rồi tát lung tung lên mặt.
Nhưng vô dụng thôi mà. Ôn Kỳ Yên rơi lệ nhét nắm đấm vào miệng bịt kín tiếng thét chói tai.
Ai có thể nói cho cô biết phải làm sao bây giờ chứ!
Nửa giờ sau, phong thái vẫn như cũ...
Ôn Kỳ Yên cảm thấy mình đã bị gen trêu đùa.
Dưới ánh đèn tối mờ, bóng dáng nữ Alpha in trên vách tường, không ngừng lay động.
Cổ tay cô truyền đến từng đợt đau nhức, nước mắt hòa lẫn mồ hôi rơi vãi trên nền gạch men sứ.
Cùng với một tiếng thở dài, tiếng mắng từ hàm răng nghiến chặt tràn ra.
“Ôn Kỳ Yên! Mày sa đọa rồi!”