Sáng sớm hôm sau, Ôn Kỳ Yên bị chính mùi hôi của mình đánh thức.
Cô vừa nhanh chóng tắm rửa vừa thầm mắng mình trong lòng.
[Mới có mấy ngày mà mày đã sa đọa đến mức này rồi sao! Ngủ mà không tắm thì khác gì mấy Alpha không yêu sạch sẽ kia chứ!]
Đồng hồ báo thức trên quang não điên cuồng reo. Ha Không kịp rồi! Lát nữa robot sẽ đến tận cửa đánh người mất. Ôn Kỳ Yên vội vàng mặc quần áo rồi lao ra ngoài.
Ba ngày trôi qua với những ngày bình thường nhưng mệt mỏi. Ôn Kỳ Yên đã thân thiết với ông cụ gác cổng ký túc xá. Từ miệng ông, cô biết được rằng ngày mai các đồng nghiệp đi công tác của cô sẽ trở về.
Ôn Kỳ Yên không giấu nổi sự phấn khích, dậy sớm dọn dẹp, thay đổi hoàn toàn, mong chờ một buổi gặp mặt đầu tiên hoàn hảo với các đồng nghiệp mới.
Nhưng cô đã quên mất rằng, Alpha ở thành phố A cũng là Alpha, cũng hiếu chiến như nhau.
Ba giờ chạy bộ buổi sáng kết thúc, một vòng trò chơi bắt nạt mới bắt đầu.
Một đám Alpha hôi hám mồ hôi nháy mắt bao vây cô. Một nữ Alpha tóc bạc dẫn đầu gây khó dễ: “Cô từ thành phố E đến à? Chậc chậc, vùng đất hoang nghèo nàn sinh ra dân điêu. Cô Alpha này đúng là có tâm cơ. Thế nào, cảm giác bò từ thành phố trung cấp lên thành phố cao cấp có tốt không?”
Những người khác theo sát: “Đúng đó, dạy cho mấy anh em đây cách cô bám víu ông chủ đi. Chúng tôi cũng muốn học hỏi cách làm vui lòng ông chủ.”
Phó đội trưởng là một Alpha nam trung niên, vẻ mặt khinh thường liếc nhìn cô: “Tôi nghe nói đội trưởng đội vệ sĩ Bạch gia bị cô đánh thảm lắm, đến giờ vẫn chưa tỉnh đâu, gãy mấy cái xương sườn, nội tạng bị tổn thương nghiêm trọng à?”
Không biết từ đâu lại xuất hiện một Alpha nam tóc vàng, mặt đầy vẻ dâʍ đãиɠ: “Thổi phồng lên đi. Tôi thấy cô ta không phải là hối lộ tiền cho người đó thì cũng là đi chơi với hắn. Chậc chậc, cái thân hình nhỏ bé của cô có chịu nổi không?”
Mọi người cười phá lên không ngừng. Ôn Kỳ Yên cầu cứu nhìn về phía đội trưởng đang ngồi một bên hút thuốc, phát hiện đối phương căn bản không có ý định ngăn cản, mà lại còn tỏ vẻ hóng chuyện.
Được thôi, xem ra việc giao tiếp thân thiện là không cần trông mong rồi. Mấy ngày nay cô đã đọc ngấu nghiến một số tiểu thuyết thời đại khoa học công nghệ, tổng kết ra một vài kinh nghiệm.
Alpha tôn sùng vũ lực và địa vị. Nếu một đám Alpha ở cùng nhau, trong tình huống bình thường, ai có địa vị gia tộc cao hơn thì người đó là thủ lĩnh. Còn giữa những Alpha bình dân như họ, thì tuyệt đối là vũ lực tối thượng. Chỉ cần nắm đấm cứng thì khắp nơi là tiểu đệ.
Ôn Kỳ Yên lặng lẽ siết chặt nắm đấm, thầm mắng cái cuộc sống hố cha này, đã ép cô, một người yêu hòa bình, thành ra thế này!
Đánh giặc bắt vua trước, cô canh chuẩn thời cơ, một quyền móc thẳng vào cằm phó đội trưởng.
Phó đội trưởng ôm cằm liên tiếp lùi ba bước, đυ.ng vào người nữ Alpha tóc bạc, cả hai đồng thời ngã lăn ra đất.
[Hả? Sao yếu vậy? Hay là mình mạnh lên rồi?] Ôn Kỳ Yên khó hiểu nhìn nắm đấm của mình. Cô vừa nãy chỉ dùng ba phần lực.
Cô không biết rằng phó đội trưởng này chỉ là một Alpha cấp B, vì là người thân của quản gia nên mới chen chân được vào vị trí phó đội trưởng trong đội vệ sĩ toàn cao thủ.
Cả trường đấu lập tức yên tĩnh, ai nấy đều kinh ngạc nhìn Ôn Kỳ Yên. Nữ Alpha này thật dũng cảm, dám động đến người của quản gia sao?