Chương 20

Nếu cô có thể vượt qua cuộc thẩm định của cao ốc Cái Lệ, thân phận chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.

Nhà cửa? Ôn Kỳ Yên ngớ người. Cô đã tìm hiểu rồi, căn nhà nhỏ nhất ở A thành cũng phải 300 vạn tinh tệ. Phúc lợi này đúng là quá tốt đi!

[Đinh! Tài khoản đã nhận 200000 tinh tệ, số dư 199800 tinh tệ.]

Cô liếc nhìn thiết bị quang não rồi nhảy dựng lên: “Không phải nói 10 vạn tinh tệ sao?”

Riar cười khẩy: “Vệ sĩ bên cạnh tôi sao có thể giống nhân viên bình thường được.”

Anh xua xua tay rồi nhắm mắt lại. Vận động cả buổi cũng đã mệt mỏi rồi.

Không ngờ lại thuận lợi lừa dối qua cửa như vậy, đồng thời còn nhận được sự đồng cảm từ ông chủ mới. Thế này thì không cần lo lắng về vấn đề vay nợ nữa rồi.

Hơn nữa, làm bảo an trước đây cô phải phục vụ tất cả khách hàng của cao ốc Cái Lệ. Làm vệ sĩ riêng thì cô chỉ cần phục vụ một mình Riar là đủ. Công việc mới này thật tuyệt!

Đèn trong khoang phi thuyền dần mờ đi. Ôn Kỳ Yên cẩn thận di chuyển ra phía sau khoang, ngấu nghiến ăn sạch những món điểm tâm còn lại.

No đến mức cô ôm bụng nghiêng người trên ghế. Thành phố A là thành phố trung tâm, nơi ở của toàn những quan chức quý tộc. Cô cũng coi như là một bước lên mây rồi.

Không biết các đồng nghiệp mới sẽ phản ứng thế nào. Chắc trong mắt họ, mình là kẻ leo được cành cao đây mà.

Trong lúc mơ màng, một bản nhạc du dương vang lên, lại là Tiểu Lam AI.

[Phi thuyền đã đi vào không phận trang viên Tails. Dự kiến hạ cánh sau 15 phút.]

Ôn Kỳ Yên tập trung nhìn vào. Chà, đúng là một dãy lâu đài cổ hoành tráng, trông hệt như quảng cáo sữa Vinamilk vậy.

Bên ngoài trang viên là những dãy núi trùng điệp và những cây cổ thụ che kín trời. Mờ ảo có thể thấy một con sông nhỏ uốn lượn quanh co bao bọc cả trang viên.

Đây là trang viên hay là cố cung vậy?

Đúng là xứng đáng với đẳng cấp của quý tộc hàng đầu. Ôn Kỳ Yên tấm tắc khen ngợi. Nghĩ đến việc sau này mình sẽ làm việc và sinh sống ở một nơi như vậy, trong lòng cô bỗng nhiên thấy vui sướиɠ khôn tả.

Có núi, có nước, có rừng cây. Đây chẳng phải là cuộc sống an nhàn lúc về hưu mà cô từng khao khát ở kiếp trước sao?

Nỗi lo lắng trong lòng lập tức tan biến. Ngay cả cái gáy của ông chủ mới đang ngủ cũng trở nên đặc biệt đẹp đẽ, lung linh như được mạ vàng.

Đáng tiếc, những điều tốt đẹp luôn ngắn ngủi như vậy.

Phi thuyền hạ cánh. Một Beta nam lớn tuổi tự xưng là quản gia, mặc áo khoác dài màu đen, nghiêm túc tuyên bố: “Thiếu gia Riar, ngài bị cấm túc.”

Hả?

Giây tiếp theo, Ôn Kỳ Yên trơ mắt nhìn ông chủ mới bị một đám người đưa đi. Quay đầu lại, cô thấy mấy Alpha vạm vỡ tay cầm dùi cui điện đang bao vây mình.

Trời ơi, cứ tưởng hôm nay không phải bị đánh rồi chứ. Hóa ra chỉ là chưa tới giờ thôi.

...

5 giờ sáng, trang viên Tails vẫn tĩnh lặng. Các chủ nhân còn chìm trong giấc mộng, nhưng những người hầu đã bắt đầu một ngày làm việc. Ai nấy đều tỏ vẻ nghiêm túc, cảnh tượng hối hả.

“Hồng hộc...”

Ôn Kỳ Yên một mình cô độc chạy dọc đường băng. Đây là công việc mới của cô khi có nhiệm vụ thì theo ông chủ ra ngoài, còn lúc không có việc gì thì là chuỗi huấn luyện địa ngục quanh năm không nghỉ.

Ba ngày qua, cô bị nhốt trong một căn phòng nhỏ, không ai để ý đến.

Thỉnh thoảng, trong phòng sẽ xuất hiện các loại mùi hương đôi khi là kẹo sữa, đôi khi là mùi hoa, có một lần còn xuất hiện mùi nước ngọt có ga. Nói chung đều khá dễ chịu.

Cho đến ngày hôm qua, trong phòng đột nhiên xuất hiện hình chiếu AI. Cô ta mỉm cười tuyên bố Ôn Kỳ Yên đã vượt qua bài kiểm tra chống lại tin tức tố. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, một robot khác xuất hiện, đưa cô đến chỗ quản lý nhân sự.