Mùi gì thế nhỉ? Cháy sao? Ôn Kỳ Yên khó hiểu ngẩng đầu. Sao lại nghe giống mùi dầu hỏa vậy ta?
Riar nhíu mày: “Lại nữa rồi! Có thể nào kiểm soát tín tức tố của mình cho tốt hơn không?” Anh quay đầu dùng khăn tay che miệng mũi. Ánh mắt liếc qua, anh thoáng thấy nữ Alpha kia đối mặt với tin tức tố cấp S mà vẫn không hề phản ứng, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Đáy mắt anh lướt qua một tia nghi hoặc. Một Alpha không bị áp chế bởi cấp bậc cao, lại có thể giữ bình tĩnh trước mặt Omega, chẳng lẽ tuyến thể của cô có vấn đề?
Như vậy càng tốt. Anh ghét nhất những Alpha lung tung động dục. Ý nghĩ muốn có được nữ Alpha này càng mãnh liệt.
Nhìn dáng vẻ bướng bỉnh của Riar, Ôn Chích Viêm đột nhiên nhận ra đây là lúc anh đang giận dỗi và đồng thời muốn thử vị trí của mình trong lòng anh ta.
Cũng lạ thật, chính mình lại đi so đo thật sự. Tính trẻ con của Riar chỉ là thích cái mới vài ngày rồi chán, thật sự không cần thiết vì nữ Alpha bình thường này mà làm mất hứng.
Ôn Chích Viêm giơ hai tay đầu hàng, cưng chiều nói: “Được được được, đều nghe em, chỉ cần em vui, anh làm gì cũng nguyện ý.”
Riar vẫn chưa hết giận, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn căng thẳng: “Đa tạ Ôn thiếu gia. Hôm nay tôi có chút không khỏe, đi trước đây. Còn về hợp đồng, thư ký của tôi sẽ liên hệ với cao ốc Cái Lệ sau.”
Không đợi đối phương đáp lời, Riar bật dậy đi thẳng về phía cửa. Đi được ba bước, anh đột nhiên quay đầu lại, kéo mạnh cô nữ Alpha ngốc nghếch kia đi theo.
Có vẻ như không còn đường cứu vãn nào nữa. Ôn Kỳ Yên lảo đảo đi theo sau Riar, bị động chấp nhận sự thật rằng mình đã đổi chủ chỉ sau chưa đầy ba giờ làm việc.
Chỉ là ông chủ mới này trông có vẻ không mấy dễ tính, giống như một con nhím đang xù lông vậy.
Ai nha, hành lý của cô vẫn còn ở ký túc xá mà.
Ôn Kỳ Yên lén nhìn sắc mặt của ông chủ mới, quyết định nuốt lời định nói về việc quay lại thu dọn hành lý.
Nhìn thấy chiếc phi thuyền ngay khoảnh khắc đó, cô lập tức quên hết mọi phiền não. Muốn được ngồi phi thuyền quá đi thôi!
Cho đến khi phi thuyền cất cánh, Ôn Kỳ Yên vẫn cảm thấy không chân thật. Cô không ngờ mình lại đổi việc chỉ trong vòng ba tiếng đồng hồ ngắn ngủi.
Riar lười biếng mở miệng: “Cô lớn lên ở khu ổ chuột sao?”
“Vâng, đúng vậy. Tôi tên Ôn Kỳ Yên, sinh ra ở thành phố E, à không, thành phố H...”
Làm sao bây giờ? Lưng Ôn Kỳ Yên toát mồ hôi lạnh. Cô vẫn chưa học thuộc hết kịch bản. Có lẽ chỉ còn cách dùng đến giải pháp mất trí nhớ thôi.
“Trước đây tôi gặp một vài tai nạn, rất nhiều chuyện đều không nhớ rõ.” Cô làm ra vẻ mặt đau khổ tột cùng.
Cô ứng biến linh hoạt, lựa chọn kể về cuộc sống kiếp trước của mình nào là không nơi nương tựa, vừa làm vừa học, thức đêm tăng ca... Nói những gì đáng thương nhất, đánh cược rằng những đám còn trời này căn bản không hiểu và cũng sẽ không đi tìm hiểu cuộc sống của những người dân tầng lớp thấp.
Nói đến cuối cùng, cô còn cảm thấy chua xót và suýt nữa thì rơi nước mắt.
Biểu cảm của Riar dần dần mất kiểm soát: “Cái gì? Một căn phòng chưa đầy 30 mét vuông mà phải ở 4 người?”
“Đúng vậy, còn không có nhà vệ sinh riêng nữa.”
“Thôi được rồi, cô đừng nói nữa.” Chẳng rõ vì sao, khi nghe về hoàn cảnh thê thảm của đối phương, lòng Riar lại dâng lên một nỗi chua xót. Thật là quỷ ám! Anh vội vàng uống một ngụm cà phê để trấn tĩnh lại.
Riar nghiêm mặt nói: “Cô yên tâm, gia tộc Tails sẽ không cung cấp môi trường chật chội, khắc nghiệt như vậy cho nhân viên. Chúng tôi rất chú trọng quyền con người. Mức lương khởi điểm của nhân viên mới là 10 vạn tinh tệ mỗi năm, lương sẽ tăng lên hàng năm, còn có thêm tiền thưởng. Những nhân viên ưu tú có thâm niên 5 năm trở lên không cần ở ký túc xá, sẽ được cấp một căn bất động sản ở thành phố À tùy theo số nhân khẩu trong gia đình.”