Chương 17

Nếu đối phương vẫn cứ ra tay, vậy thì cô sẽ thuận thế ngã xuống diễn cảnh ăn vạ. Những video ngắn kiểu này cô xem không ít, chắc chắn có thể diễn rất tự nhiên.

Rồi tiện thể phun luôn bát cháo đậu đỏ buổi sáng vừa uống ra, thế này thì ai còn phân biệt được cô phun ra là cháo hay là nội tạng nữa.

Lực lượng hai bên chênh lệch quá xa như vậy, bản thân lại bị thương thảm thiết đến thế, chắc chắn khách quý sẽ không tức giận đâu.

Ôn Kỳ Yên cứng đờ điều khiển tứ chi bước về phía l*иg bát giác. Vừa bước vào l*иg, cô đã nhe răng nở một nụ cười chuẩn mực. Hai chữ xin chào đã nằm sẵn trong cổ họng.

Nắm đấm to như quả dưa hấu mang theo cuồng phong ập thẳng vào mặt, thổi bay mái tóc thái dương của cô. Cô phản xạ có điều kiện nhắm mắt lại.

Vị đại ca này cứ như uống thuốc kí©h thí©ɧ vậy. Trong chớp mắt, Ôn Kỳ Yên đã tính toán thực hiện kế hoạch ăn vạ.

Giây tiếp theo, cô lại kinh hoàng phát hiện đôi chân dài của mình bỗng dưng không nghe lời, tự động đưa cô trượt đi một đoạn!

Cánh tay, nắm đấm, eo hông đều bắt đầu có suy nghĩ riêng của chúng!

Bang bang bàng bàng, cô không tự chủ được mà hoàn thành một loạt liên chiêu ra quyền, quét chân, nhảy lên, giáng xuống.

Rầm một tiếng, cô run rẩy mở mắt.

Anh Alpha nam mặt đen sì 1m90 kia nằm nghiêng trên mặt đất, mắt trắng dã, miệng méo xệch. Kèm theo tiếng ho xé ruột xé gan, những mảnh nội tạng đỏ tươi trào ra. Trông anh ta sống chết không rõ.

Oẹ!

Ôn Kỳ Yên một trận nôn khan. Nôn xong, cô đột nhiên nhận ra toàn bộ sảnh tiệc tĩnh lặng đáng sợ.

Khoan đã, cô nhận ra một vấn đề quan trọng. Nếu đối phương đã chết, mình sẽ không phải vào tù nữa chứ?

Làm ơn đi, hôm nay cô vừa mới ra tù mà!

Ôn Kỳ Yên bước nhanh tới trước. May mắn thay, ngực đối phương vẫn phập phồng. Cô vui vẻ kêu to: “Anh ta vẫn chưa chết!”

Dưới đài vang lên tiếng kinh hãi của Alpha tóc chải chuốt: “Số 96, quy tắc l*иg bát giác là điểm dừng! Chưa chết cũng không thể đánh nữa!”

Robot xông lên sân khấu, liên tục phát ra cảnh báo về phía Ôn Kỳ Yên: “Cấm tiếp tục ẩu đả đối thủ đã ngã xuống đất một phút mà chưa đứng dậy.”

“Một phút đã hết, phía Ôn Chích Viêm thua.”

Alpha nam vì bị thương quá nặng, bị robot trực tiếp đưa vào khoang trị liệu. Trong suốt quá trình đó, các robot khác vẫn luôn đứng chắn trước mặt Ôn Kỳ Yên, dường như đề phòng cô đột nhiên bùng nổ.

Ôn Kỳ Yên: “...”

Khoan đã, những người này chẳng lẽ không nghe ra cô đang nói với giọng quan tâm sao?

Lúc trận đấu còn chưa bắt đầu, Riar không khỏi thở dài. Thật quá mất mặt! Nhìn vẻ mặt nịnh nọt của cô Alpha kia, cái gì mà bình tĩnh, tự chủ, tất cả đều là giả dối. Anh đột nhiên có chút hối hận về lựa chọn của mình. Anh cúi đầu nhắm mắt, không muốn nhìn cảnh cô Alpha kia bị đánh đến mức máu thịt be bét.

Cho đến khi robot lên tiếng, Riar ngạc nhiên ngẩng đầu. Hóa ra người của Ôn Chích Viêm mới là kẻ nằm sàn, còn nữ Alpha của anh thì vẫn lành lặn như không!

Kết quả này có chút ngoài dự đoán. Có vẻ nữ Alpha này đúng là đang giả heo ăn thịt hổ.

Dù sao đi nữa, cô đã thắng, đã khiến Ôn Chích Viêm mất mặt, Riar rất vui mừng và định trọng thưởng đối phương.

Anh vẫy tay ra hiệu cho cô lại gần. Nữ Alpha kia ngơ ngác không phản ứng. Anh bắt đầu nghiến răng. Đúng là một con ngỗng ngốc nghếch!

Đành phải sai người hầu đến gọi. Mãi một lúc sau nữ Alpha mới hoàn hồn, ngoan ngoãn đi theo người hầu trở về.

Giữa những tin tức tố hỗn loạn, anh rõ ràng cảm nhận được một luồng hương kim loại lạnh lẽo. Chẳng rõ vì sao, tâm trạng bực bội của Riar bỗng nhiên bình tĩnh hơn rất nhiều.

Anh không nhịn được khẽ nghiêng đầu. Nữ Alpha đứng sau anh một cách quy củ, luôn giữ khoảng cách ba bước, khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu cảm hơn thua, cứ như thắng trận đấu cũng chẳng có gì đáng nói.

Đúng là một kẻ quái gở.

Một ý nghĩ đột ngột vụt qua trong đầu Riar rất muốn giữ cô lại bên mình.