Chương 16

Sân khấu thủy tinh xoay tròn từ từ hạ xuống, l*иg bát giác bắt đầu dựng lên.

Các Alpha tản ra. Ôn Kỳ Yên tìm được một khe hở giữa đám người to lớn này để nhìn quanh. Quả nhiên cô đã nhìn thấy một người quen Alpha tóc chải chuốt. Anh ta đang khởi động với vẻ tràn đầy tự tin.

Cô ra sức nháy mắt với đối phương. Trời không phụ lòng người có ý, khi Alpha tóc chải chuốt xoay người, ánh mắt anh ta đã giao với cô.

Giây tiếp theo, anh ta như không hề quen biết cô, “bá” một tiếng quay lưng lại.

Ôn Kỳ Yên há hốc miệng. Một giờ trước, mọi người còn xưng anh gọi em, cô vốn định thương lượng xem có thể đánh giả vờ để qua loa, không ngờ đối phương lại chơi trò người lạ này.

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Cô lo lắng gặm móng tay. Sống bao nhiêu năm nay cũng chưa từng đánh nhau vài lần, giờ lại bắt cô cùng những đại cơ bắp này lên sàn cạnh tranh!

Rầm rầm rầm!

Là sấm sét sao?

Ôn Kỳ Yên đột nhiên ngẩng đầu và kinh hoàng nhận ra, trận đấu đầu tiên đã bắt đầu rồi.

Alpha tóc chải chuốt và một nữ Alpha tóc tết bím lao vào nhau như hai con trâu khỏe mạnh, làm vỡ nát sàn đấu.

Miệng Ôn Kỳ Yên dần dần há to. Não cô như bị ném vào máy giặt, quay mòng mòng.

Khoan đã, người anh em, chúng ta không phải đều là mấy nhân viên bảo an thư sinh sao? Sao anh lại đánh đấm ghê gớm thế chứ?

Sau vài hiệp, nữ Alpha bị Alpha nam ôm ngang hông, quật mạnh xuống sàn. Tiếng xương sọ va đập giòn tan, máu từ thái dương cô ta chảy xuống, nhuộm đỏ nửa khuôn mặt.

Ôn Kỳ Yên: “...” Bỗng nhiên cô không bao giờ muốn ăn xương sụn nữa.

Bên ngoài, các Alpha hò reo vui mừng, hệt như những con Husky hàng xóm cô nuôi ngày xưa.

Cô chợt nhớ lại nỗi sợ hãi bị lũ ngỗng lớn truy đuổi hồi nhỏ ở quê. Ném mấy Alpha này về nông thôn, chắc lũ ngỗng cũng phải quay đầu bỏ chạy.

May mắn là không hợp tác với Alpha tóc chải chuốt, nếu không giờ này đầu nở hoa chính là cô rồi.

Trận đấu đầu tiên kết thúc, các robot lao vào l*иg bát giác. Hai con khiêng nữ Alpha bất tỉnh nhân sự đi, hai con còn lại vây quanh võ đài dọn dẹp và bảo trì.

Ba phút sau, một l*иg bát giác hoàn toàn mới ra đời.

Ôn Kỳ Yên cạn lời. Công nghệ cao lại bị lạm dụng như vậy sao?

Cặp Alpha thứ hai sốt ruột nhảy lên sàn. Họ như những cỗ máy được lập trình sẵn, dùng những đôi chân to như cột đình vung vẩy mạnh mẽ. Những nắm đấm to bằng nồi cơm điện nện tròn vào người đối phương, vừa nện vừa gào thét, cứ như nắm đấm càng nặng thì càng sảng khoái vậy.

Hai người họ trông như đang lêи đỉиɦ, mặt đỏ bừng, mồ hôi văng khắp nơi như mưa rơi trên ô xoay tròn. Mùi tin tức tố trộn lẫn vào nhau, kí©h thí©ɧ họ càng thêm hưng phấn.

Nhìn một lúc, trong đầu cô bỗng nảy ra một ý nghĩ Alpha không phải là không có cảm giác đau sao?

Ôn Kỳ Yên lén lút tự đấm mình một quyền.

Khụ khụ khụ, cô ôm bụng khom lưng, đau lắm chứ bộ!

“Đội tiếp theo, Riar và Ôn Chích Viêm!”

Cô từ từ ngẩng đầu, trong lúc hoảng hốt cứ ngỡ mình đã gặp Thần Chết.

Một Alpha nam thân hình chữ nhật, cao tầm 1m90, nặng 190kg, lúc này đang xoa xoa nắm đấm. Đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh gắt gao nhìn chằm chằm cô.

Trong khoảnh khắc sinh tử này, đầu óc cô quay nhanh như chong chóng.

Người ta nói đưa tay không đánh người mặt cười. Cô có thể ngay từ đầu nở nụ cười chuẩn tám cái răng, tạo thiện cảm để đối phương không nỡ ra tay.