Chương 15

Ôn Kỳ Yên cầu cứu nhìn nữ Alpha chụp ảnh bên cạnh, không ngờ đối phương lại tỏ vẻ phấn khích, lập tức đẩy cô ra, còn giơ một ngón tay cái cổ vũ. Dáng vẻ đó cứ như muốn cô phải làm gỏi toàn bộ khán phòng.

Chị à, em thật sự không được! Không phải giả vờ không được, mà em đúng là một kẻ chân yếu tay mềm chính hiệu, chưa từng đánh nhau bao giờ đâu! Hu hu...

Nhìn những ánh mắt không mấy thiện chí của một đám Alpha cao to ở đằng xa, Ôn Kỳ Yên đoán rằng hôm nay mình khó lòng trụ được đến hết ca làm. Chắc là sẽ tái ngộ với người anh em số 29 trong phòng bệnh sớm hơn dự kiến.

Vị Omega quý tộc kia trông có vẻ hùng hổ, như thể sẽ không bỏ qua cho đến khi đạt được mục đích. Bất đắc dĩ, cô chỉ đành chọn cách chấp nhận số phận, dạ dạ vâng vâng đi đến đứng sau Omega.

Trong lòng cô thầm cầu trời đừng để mình bị đánh chết tươi.

Ôn Chích Viêm bỗng nhiên phá lên cười lớn: “Nếu không nghe bác trai nói em lanh lợi cổ quái, tôi không ngờ em lại nghĩ ra được trò chơi thú vị đến vậy.”

“Hôm nay tiếp đãi không chu đáo, trong lòng tôi vô cùng hổ thẹn. Vậy thì, toàn bộ tiền cược hôm nay sẽ do tôi chi trả. Hy vọng mọi người đều có thể chơi thật vui vẻ!”

Riar lúc này thậm chí lười biếng đến mức không thèm đáp lại bằng ánh mắt: “Không cần, tôi đủ khả năng chi trả.”

Lúc này, Ôn Kỳ Yên có thể cảm nhận được vô số ánh mắt nóng bỏng đang dán chặt vào lưng mình. Cô không thoải mái nghiêng đầu, vừa hay chạm phải ánh mắt dò xét của Ôn Chích Viêm. Cô vội vàng trưng ra vẻ mặt vô tội.

Giây tiếp theo, anh ta như không có chuyện gì xảy ra mà quay đầu đi. Trong lòng cô không khỏi nổi trống.

Ngày đầu đi làm đã đắc tội thiếu gia tập đoàn thì phải làm sao? Đang chờ online, gấp lắm ạ!

Trước mũi luôn thoang thoảng một mùi hương lạnh lẽo, như mùi kim loại.

Riar đã từng ngửi thấy mùi này ở phòng sách của ba anh, đó là mùi của một thanh kiếm cổ. Đây là...Anh khẽ nhíu mày, hình như là tin tức tố của nữ Alpha kia.

Kỳ lạ, lại không hề có cảm giác buồn nôn. Anh tò mò ngửi thử, lạnh quá, ách xì!

Người hầu phía sau lập tức đưa khăn tay sạch sẽ lên. Riar không khỏi có chút bực bội pha chút xấu hổ: “Ê, cô tên gì?”

“Tôi không phải Ê...” Cô suýt nữa thì cắn phải lưỡi mình, phản xạ có điều kiện trả lời: “À, tôi tên Ôn Kỳ Yên.”

Mắt Riar mở to một vòng. Nữ Alpha này bị làm sao vậy? Khi không nói thì trông rất ra dáng Alpha, mà hễ mở miệng ra là lại kỳ lạ đến thế.

Anh lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt đối phương. Ánh mắt của nữ Alpha trong trẻo nhưng có vẻ hơi ngốc nghếch. Anh cẩn thận phân tích, nhận ra sự nghi hoặc, căng thẳng và nhiều cảm xúc khác bên trong. Cuối cùng, anh đi đến một phán đoán khiến mình kinh ngạc.

Trong mắt cô thế mà không hề có du͙© vọиɠ!

Cái loại du͙© vọиɠ mà mỗi Alpha lần đầu nhìn thấy anh đều muốn nuốt chửng anh bằng ánh mắt.

Quá kỳ lạ. Chẳng lẽ cô đang giả vờ câu dẫn anh bằng cách lạt mềm buộc chặt sao?

Ôn Kỳ Yên cảm giác mình như đã xuất hồn. Cô ngây dại nhìn xuống mặt đất, bắt đầu ảo tưởng cảnh mình lát nữa sẽ được người ta khiêng đi.

Tiếng chuông đột ngột vang lên, đã chọn xong người.

Ôn Kỳ Yên mặt mày ủ rũ, miễn cưỡng lê bước chân.

Trời ơi, cô là một người yêu hòa bình đến nhường nào, tại sao lại phải chịu sự trừng phạt này chứ!

Mười mấy Alpha vạm vỡ dàn hàng ngang. Khóe miệng Riar không nhịn được mà giật giật. Nữ Alpha anh chọn là người gầy yếu nhất trong số đó, trông có vẻ sẽ thua cuộc.

“Giờ đổi vẫn còn kịp đấy.” Ôn Chích Viêm khẽ nói.

Riar chỉ “hừ” một tiếng đáp lại. Trận đấu có thể thua, nhưng khí thế thì không thể thua!