"Không, không đi nữa."
Vân Nha hoảng hốt nhìn Lại Đức Lị Á, ánh mắt cậu đầy lo lắng. Cái bụng mềm mại bị người khác chạm vào qua lớp chăn, khiến cậu cảm giác như thực sự có thứ gì đó dơ bẩn đã xâm nhập vào cơ thể mình.
Những lời của Lại Đức Lị Á khiến cậu không kìm được mà nhớ lại chuyện xảy ra ban ngày. Con sói khổng lồ với vóc dáng đáng sợ dùng hai móng trước ép cậu xuống chiếc giường đá mềm mại, không ngừng liếʍ láp, cọ sát vào người cậu.
Nếu Lại Đức Lị Á không kịp thời đến cứu, liệu cậu có thật sự bị con quái vật đó bắt nạt đến mức khóc cũng không khóc nổi, như hắn đã nói hay không?
Cằm của Vân Nha bị bóp đỏ, ánh mắt dò xét của Lại Đức Lị Á lại khiến cậu run rẩy. Không thể làm gì khác, cậu khẽ thốt lên: "Anh buông tôi ra… Tôi không đi nữa."
Lại Đức Lị Á buông tay.
Vân Nha thuận thế ngồi bệt xuống, cả người ngã vào lớp chăn đệm mềm mại.
–
Vân Nha ngủ lại phòng của Lại Đức Lị Á một đêm.
Ban đầu, cậu còn do dự không biết có nên tự giác ra ngủ ở sạp mềm hay không, nhưng Lại Đức Lị Á mặt lạnh, cầm chăn đi thẳng qua bên đó.
"Ngủ đi." Hắn thổi tắt nến.
Vân Nha chỉ đành cuộn mình trong chăn, ngoan ngoãn nhắm mắt.
Dưới ánh trăng mờ nhạt, khuôn mặt của Lại Đức Lị Á không quá rõ ràng, nhưng sự hiện diện của một người khác trong phòng lại khiến cậu cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ.
Một đêm yên ả trôi qua. Sáng hôm sau, Vân Nha theo sau Lại Đức Lị Á đến phòng ăn.
Chiếc áo sơ mi trên người cậu là của Lại Đức Lị Á, hơi rộng, khiến cậu không thoải mái. Lại Đức Lị Á liền giúp cậu xắn tay áo và gấp gọn vạt áo.
Vừa ngồi vào bàn, một người hầu trông như quản gia tiến đến thông báo: "Không lâu nữa, xe ngựa từ Lâu đài Hoa Hồng sẽ đến. Ngài có muốn rời khỏi trang viên trong hôm nay không?"
Bách Tư Đặc cúi đầu, ánh mắt cún con đầy vẻ tội nghiệp: "Cậu thực sự muốn đi sao?"
Ánh mắt lạnh lùng của Lại Đức Lị Á cũng rơi trên người Vân Nha.
"Tôi..." Vân Nha vô thức mím môi, nhưng cuối cùng vẫn nói một cách chắc chắn: "Tôi phải rời đi, tôi cần quay về."
Cậu là NPC trong phó bản, làm sao có thể rời khỏi người chơi khi nhiệm vụ còn chưa hoàn thành?
Huống hồ, trang viên này rõ ràng có nhiều điều không bình thường. Những con quái vật xuất hiện vào ban đêm, con sói khổng lồ say mê cậu một cách kỳ lạ, cùng với những người chủ mang thái độ khó đoán... Vân Nha biết mình nhất định phải rời đi.
Bách Tư Đặc vò đầu vẻ bực bội: "Nhưng cậu đã hứa với tôi…"
Vân Nha ngẩng đầu lên, hàng mi dài nhạt màu khẽ rung động, đôi mắt xanh lục trong trẻo như ngọc bích: "Tôi không thể ở lại, xin lỗi, là tôi lừa anh."
Bách Tư Đặc hiện rõ vẻ tổn thương.
Vân Nha tiếp tục nói: "Những chuyện trước đây là lỗi của tôi. Tôi không nên lợi dụng tình cảm của anh. Tôi thật lòng xin lỗi."
Dù Bách Tư Đặc là gì đi chăng nữa, thì theo cốt truyện của phó bản, nhân vật của cậu đã lừa dối anh – một thành viên của đoàn kỵ sĩ – để sai khiến anh trừ khử đứa con riêng đe dọa vị thế của mình.
Bách Tư Đặc mấp máy môi: "Tôi không vì chuyện đó mà rời khỏi đoàn kỵ sĩ…"
Vân Nha không để anh nói hết: "Dù sao cũng cảm ơn anh, tôi phải quay về rồi."
"Và cả anh," Vân Nha nhìn về phía Lại Đức Lị Á, người vẫn im lặng từ đầu đến giờ: "Cảm ơn anh đã cứu tôi."
Cậu không nói rõ là chuyện nào, nhưng Bách Tư Đặc đã nghe ra, ánh mắt anh cụp xuống, thất vọng như mất đi tất cả.
Ý của Vân Nha là việc Lại Đức Lị Á đã mang cậu ra khỏi hang sói khổng lồ và xua đuổi con quái vật đến tìm cậu vào tối qua.
Vân Nha không muốn ở lại trang viên, cũng không muốn làm bạn đời của Bách Tư Đặc.
Bách Tư Đặc như rơi vào hầm băng. Cậu bạn nhỏ vừa thơm vừa mềm của anh không thích anh, cũng không muốn ở bên cạnh anh trong thời kỳ làm tổ – một giai đoạn đánh dấu tuổi trưởng thành.
Có phải anh đã làm cậu sợ rồi không? Khiến cậu bất an, bị ép buộc ở lại hang sói mà cậu không hề mong muốn?
Nghe sự kiên quyết trong lời nói của Vân Nha, Bách Tư Đặc chỉ cảm thấy vô cùng hối hận.