Chương 20-2: Cái chết của Công tước

Tên lừa đảo nhỏ tóc vàng xinh đẹp, sợ hắn không nghe rõ, bèn lặp lại một lần nữa. Cậu mím môi, nhìn hắn như thể hắn vừa làm chuyện gì tày trời lắm.

Tiếng đập cửa điên cuồng vẫn tiếp tục. Trong đầu Lại Đức Lị Á lại hiện lên hai chữ không đúng lúc: “Yếu ớt.”

Quá yếu ớt. Toàn thân trắng mịn, làn da mềm mại như tan chảy trong lòng bàn tay. Một chút khổ sở cũng không chịu được, yếu ớt than vãn.

Còn biết mím môi nhìn người khác, hàng mi cong vυ"t run rẩy bất an, còn lấm tấm vài giọt nước mắt, giống như một con bướm nhỏ rơi xuống lòng bàn tay.

【Ồ ồ, đại cẩu cống hiến cả tấm thân vì người khác rồi.】

【Cái mặt lạnh kia đúng là có phúc. Chẳng làm gì mà bảo bối nhà tôi đã tự chui vào lòng rồi.】

【Cảm ơn tạo hóa ban tặng, từ trên trời rơi xuống bà xã thế này ai chịu nổi.】

【Sao anh ta vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng thế? Gặp được bảo bối của tôi rồi mà còn thế, hay là lãnh cảm?】

【Chân bà xã đẹp quá… tiện nói luôn, tư thế này đúng là gợi cảm, tôi thở dốc mất.】

“Ngồi yên.” Lại Đức Lị Á cố gắng giữ giọng điệu lạnh nhạt: “Hắn đi rồi, xuống khỏi người tôi đi.”

Hắn thong thả chỉnh lại tư thế, dù đang ngủ cũng phải cài cúc áo ngủ kín mít đến tận cổ, không lộ chút da thịt nào. Lúc này, hắn nửa ngồi dậy, nhíu mày nhìn Vân Nha. Tóc vàng của cậu rối bù, quần áo cũng xộc xệch.

Cổ áo hắn bị cậu kéo nhăn nhúm hết cả.

“Quay mặt đi.”

Vân Nha quấn chăn kín người, chỉ để lộ đôi mắt đỏ hoe: “Tại sao?”

Lại Đức Lị Á nhìn cậu chằm chằm, mặt không cảm xúc nói: “Tôi muốn thay đồ.”

Vân Nha phản ứng lại, gò má đỏ bừng như có thể nhỏ máu. Cậu lén liếc hắn rồi nhanh chóng quay lưng đi.

Vậy vừa rồi… vừa rồi chẳng phải cậu đã chui vào chăn của người ta, còn cọ cọ trên người Lại Đức Lị Á khi hắn đang quần áo xộc xệch sao?

Động tĩnh bên ngoài dần dịu xuống, có vẻ con quái vật phát hiện không mở được cửa nên không cam lòng bỏ đi.

Mình có phải đã quá đường đột không?

Vân Nha im lặng nhìn Lại Đức Lị Á chỉnh lại cổ áo bị cậu làm rối. Cậu cúi đầu, cảm thấy có chút chột dạ.

Đột nhiên xông vào phòng người khác, còn khóc lóc ôm chặt không chịu buông, đáng thương nói ngoài kia có quái vật.

Mặt Vân Nha nóng bừng. Nếu không phải con quái vật thực sự đuổi theo và đập cửa rất lâu, cậu không biết phải giải thích thế nào về hành động của mình.

Nửa đêm xông vào như vậy, thật sự chẳng khác gì một kẻ biếи ŧɦái.

“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?” Lại Đức Lị Á đứng trước giường, cúi nhìn Vân Nha: “Tại sao lại hoảng loạn như vậy?”

Hắn tỏ ra lạnh nhạt, đôi mắt màu xám nhạt sắc sảo, khuôn mặt rõ nét đến mức sắc bén. Đôi môi mỏng hơi cong xuống, đúng kiểu người mà Vân Nha sợ nhất. Chỉ cần nhìn thấy hắn, cậu đã thấy khớp.

“Tôi bị đánh thức.” Vân Nha cắn môi dưới, nói nhỏ: “Nhìn thấy có thứ gì đó bên ngoài cửa sổ muốn vào, hắn phát hiện ra tôi nên tôi chạy ra ngoài… rồi tới đây.”

“Cậu có nhìn rõ hình dáng hắn không?”

Vân Nha lắc đầu: “Không, chỉ thấy hắn rất cao lớn, rất lực lưỡng, còn lại thì không rõ.”

Lại Đức Lị Á gật đầu: “Vậy được rồi. Tối nay đừng về phòng nữa, ở lại đây ngủ đi.”

“Thật sao?” Vân Nha khẽ kêu lên.

Lại Đức Lị Á lạnh nhạt như vậy, trông còn giống người mắc chứng sạch sẽ. Hắn có thể chịu được việc cậu ngủ lại phòng hắn sao?

Câu nói của Vân Nha như chạm vào dây thần kinh nào đó của Lại Đức Lị Á. Hắn nhíu mày khó chịu: “Cậu muốn quay lại ngủ cùng quái vật?”

Vân Nha ngây ra, nhìn hắn không chớp mắt.

Cơn bực bội không hiểu từ đâu lại bùng lên trong lòng Lại Đức Lị Á. Cảm xúc này thường xuất hiện mỗi khi hắn gặp Vân Nha, như thể có dấu hiệu mất kiểm soát.

Hắn bất chợt cúi người, bóp cằm Vân Nha, buộc cậu phải ngẩng lên nhìn mình. Đôi mắt hẹp dài đầy vẻ không hài lòng: “Hay là cậu nghĩ dù là quái vật cũng không sao, chỉ cần là đàn ông… cậu đều vui vẻ?”

Vân Nha bị bóp đau, khó tin nhìn Lại Đức Lị Á.

Hắn đang nói gì vậy?

Sao lại nói mấy lời này?

Rõ ràng cậu chỉ đơn thuần hỏi lại, thế mà Lại Đức Lị Á đã không vui, còn hỏi cái gì mà vui vẻ hay không, cứ như cậu rất muốn ở cùng quái vật vậy.

Vân Nha vừa xấu hổ vừa giận, đôi mắt đỏ hoe, chóp mũi trắng hồng cũng nhăn lại. Cậu bực bội nói: “Không phải.”

Lại Đức Lị Á sao có thể suy diễn cậu như vậy.

“Không phải?” Hắn cười lạnh: “Bây giờ ra ngoài thì sẽ bị hắn bắt lại, không biết sẽ dẫn cậu đến nơi hoang vu nào. Ở đó không có ai bị cậu mê hoặc đâu. Dù cậu có hét rách họng cũng chẳng ai đến cứu cậu.”

“Hắn là dã thú không có nhân tính, sẽ rất hung dữ với cậu, dù cậu có khóc cũng không tha cho cậu đâu. Hắn sẽ coi cậu là bạn đời, làm rất nhiều chuyện không nên làm với cậu. Hắn sẽ ép cậu nằm dưới đất mà—”

Bàn tay Lại Đức Lị Á trượt xuống, đặt trên bụng phẳng lì của Vân Nha: “Đến lúc này, nơi này có phồng lên cũng chẳng ai biết.”

“Nói đi, cậu còn muốn ra ngoài nữa không?”

【Phồng lên ở đâu vậy? Mau cho tôi xem!】

【Nhìn vậy cũng biết hắn có tính toán cả rồi. Làm Vân Nha sợ hãi để dễ dàng giữ người lại thôi.】

【Hy vọng màn đen xuất hiện!】