Vân Nha cắn răng nói: "Không phải, tôi chỉ là..."
"Được rồi," Lại Đức Lị Á nhìn cậu thật sâu: "Tôi đã trừng phạt nó, sau này cũng sẽ không để nó xuất hiện trước mặt cậu nữa. Người của Lâu Đài Hoa Hồng đã cử người đến đón cậu, mấy ngày nữa cậu sẽ về đó."
Vân Nha bị ánh mắt lạnh lùng của hắn nhìn thẳng, ấp úng đáp: "Vâng."
Lại Đức Lị Á ra lệnh cậu đi ngủ: "Một thiếu gia biết điều sẽ không làm chuyện dư thừa, bây giờ cậu nên đi ngủ."
Mới vừa ăn cơm xong mà, Vân Nha trong lòng khó chịu nhưng không dám cãi lại, ngoan ngoãn quay về phòng.
Lăn qua lăn lại đến nửa đêm, Vân Nha vẫn không ngủ được, nằm im bất động trên giường: "Hệ thống."
"Ừm." Hệ thống hỏi: "Cậu muốn hỏi gì?"
Vân Nha nhỏ giọng phàn nàn: "Bọn họ thật kỳ quặc."
Lại Đức Lị Á đối với cậu lúc lạnh lúc nóng, còn Bách Tư Đặc thì lại cứ như kẻ si tình, cứ đáng thương bám lấy cậu.
"Phó bản mà," hệ thống mơ hồ đáp: "Mỗi lối đi khác nhau sẽ có phản ứng khác nhau."
Vân Nha thấy cũng đúng, ngoan ngoãn nhắm mắt chuẩn bị ngủ.
---
Trang viên yên tĩnh lạ thường, ban đêm bên ngoài chỉ còn tiếng gió thổi qua cửa sổ.
Vân Nha thổi tắt nến, ánh trăng sáng chiếu vào, khiến căn phòng vẫn nhìn thấy khá rõ.
"Tick... tick..." Một âm thanh nhỏ vang lên từ phía cửa sổ.
Vân Nha nhíu mày nhìn ra ngoài.
Bên ngoài cửa sổ vốn dĩ không có ai, lại đứng một cái bóng cao lớn, bất động, không biết đã chờ bao lâu. Một bàn tay áp vào cửa sổ, dường như muốn cạy cửa để chui vào.
Ánh trăng sáng tỏ, Vân Nha nhìn rõ ràng kẻ bên ngoài có bộ lông dày, cơ thể thô kệch không giống con người, và bàn tay mang móng vuốt sắc nhọn.
Có vẻ như nó phát hiện ánh mắt của Vân Nha, còn nhe răng cười với cậu, đôi mắt xanh lục u ám sáng lên trong đêm tối, để lộ hàm răng nanh sắc bén đầy nước dãi.
"Á!" Vân Nha hét lên một tiếng ngắn ngủi, co người lại: "Hệ thống! Đó là cái gì vậy?"
"Chạy ra ngoài ngay!" Hệ thống nghiêm giọng nói.
Kẻ bên ngoài rõ ràng có sức mạnh rất lớn, dễ dàng cạy mở cửa sổ, chuẩn bị chui vào trong.
Vân Nha không dám chần chừ, chân còn chưa mang giày đã lao ra ngoài, chạy dọc hành lang trống trải.
Thảm ngoài hành lang rất thô ráp, lòng bàn chân mềm mại của cậu bị cọ đến đau, nhưng cậu không dám dừng lại, càng không dám quay đầu, sợ vừa quay lại đã thấy kẻ đó đuổi kịp.
"Mở đại một cánh cửa đi vào!" Hệ thống thúc giục: "Hắn sắp đuổi tới nơi rồi!"
Tiếng thở nặng nề càng lúc càng gần, tim Vân Nha đập thình thịch, cậu mở đại một cánh cửa rồi chui vào, khóa trái cửa lại.
Trong phòng không có nến, không biết có người hay không. Vân Nha cũng không biết kẻ kia có nhìn thấy mình trốn vào đây không, hoảng hốt muốn chui vào chăn trốn.
Cậu quả thực đã hết cách rồi. Hành lang sâu hun hút, từng cánh cửa đều đóng kín, ban ngày đông người hầu là thế, giờ không biết biến đi đâu, ngay cả khi cậu gây tiếng động lớn cũng không ai ra xem.
Kẻ đuổi theo cậu đáng sợ đến mức ấy, răng nanh và móng vuốt, chắc chắn nếu bị bắt được cậu sẽ có kết cục rất thảm.
"Chuyện gì thế?" Không ngờ trong phòng lại có người, giọng nói lạnh lùng vang lên, Vân Nha bị một bàn tay siết lấy eo: "Sao lại chạy đến đây?"
Ánh nến bừng sáng, Vân Nha thấy gương mặt ngạc nhiên của Lại Đức Lị Á.
Hắn dường như vừa mới ngủ không lâu đã bị đánh thức, không còn dáng vẻ lạnh lùng thờ ơ như ban ngày. Khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ mơ hồ.
Nhìn qua có vẻ dễ nói chuyện.
Nước mắt sợ hãi của Vân Nha tuôn như mưa, cậu nhào thẳng vào lòng Lại Đức Lị Á, cố gắng giấu mình đi, thút thít nói: "Quái vật, trong phòng tôi có một con quái vật..."
Kẻ đuổi theo cũng đã tới nơi, từng cánh cửa bị phá tung để tìm kiếm cậu. Tiếng động lớn đến mức khiến cậu lo rằng chỉ một lát nữa thứ gì đó sẽ phá cửa xông vào.
Vân Nha nghe thấy tiếng động, cánh tay quấn chặt hơn quanh cổ Lại Đức Lị Á, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn, nước mắt ướt đẫm áo hắn.
"Chính là... chính là cái thứ ngoài kia."
Tiếng phá cửa ầm ầm, Vân Nha có thể nghe rõ kẻ đó đang lùng sục quanh vài cánh cửa cách họ không xa, thậm chí đã qua phòng đối diện.
Vân Nha chạy quá vội, tà áo dài hơi vén lên, để lộ đôi chân trắng mịn nhỏ nhắn. Gần như là ngồi trên người Lại Đức Lị Á, bám chặt lấy hắn như một chú lười.
"Tôi sợ lắm." Vân Nha cắn môi dưới, khuôn mặt ướt đẫm, trắng nõn pha chút hồng.
"Đừng sợ," Lại Đức Lị Á cảm nhận được sự mềm mại ở cổ, thân thể không tự chủ cứng đờ, vụng về ôm lấy lưng cậu: "Hắn sẽ không vào được đâu."
"Thật chứ?" Vân Nha ngước nhìn hắn, khóe mắt còn vương nước mắt.
Hai người họ cách nhau quá gần.
Làn da mềm mại áp vào Lại Đức Lị Á, hơi nóng xuyên qua lớp áo ngủ mỏng manh, lan tỏa khắp người hắn. Đặc biệt là khi Vân Nha liên tục siết chặt cánh tay, áp sát hắn, khiến làn da vốn lạnh lẽo của hắn như sắp bốc cháy.
Cảm giác ấm áp ấy khiến Lại Đức Lị Á ngây người, bàn tay hắn chỉ khẽ đặt trên eo cậu, do dự không đẩy ra.
Buổi chiều, cách một lớp áo choàng, thêm cả hành động khi đó không có gì khác lạ, hắn chỉ cảm thấy Vân Nha rất gầy, nhẹ như một chú mèo con chưa trưởng thành. Hắn không ngờ cơ thể người này lại mềm mại và thơm ngọt đến vậy.
Như thể ngay cả hơi thở cũng ngọt ngào, hơi ấm phả nhẹ gần trong gang tấc, chỉ cần cúi xuống là có thể chạm vào đôi môi ướt đỏ, ngọt lịm kia.
Bên ngoài vang lên những tiếng ồn lớn, từng tiếng gào khàn khàn khiến Vân Nha sợ hãi, không ngừng rúc vào lòng hắn.
Tà áo dài trống trải, đôi chân nhỏ nhắn lạnh toát theo bản năng cọ vào người Lại Đức Lị Á, muốn tìm kiếm nguồn nhiệt để xua tan cái lạnh. Nhưng lại bị cơ thể hắn, vốn mang nhiệt độ như ngọc đá, làm lạnh thêm, khiến cậu nhăn mặt, phàn nàn: "Anh lạnh quá."
Giống như một khối ngọc, lạnh đến mức cậu không nhịn được rụt người lại, chẳng hề giống nhiệt độ của con người.