Chương 19-1: Cái chết của Công tước

“Đừng liếʍ…” Hơi thở nóng rực phả vào mặt Vân Nha. Chiếc mõm của con sói, với hàm răng nanh sắc nhọn, kề sát đến mức nguy hiểm. Đôi mắt Vân Nha đỏ hoe: “Đừng ăn tôi…”

Cậu vừa sợ vừa hoảng, viền mắt đỏ bừng, hàng mi dài lấp lánh những giọt nước mắt trong suốt.

Nghe thấy giọng nói cầu xin mang theo tiếng khóc nghẹn ngào của Vân Nha, con sói lớn vốn ngoan ngoãn lại trở nên kích động, đè mạnh lên người cậu, khiến cậu không thể động đậy.

Nó mang tôi đến đây là để ăn thịt sao? Vân Nha lo lắng hỏi hệ thống trong đầu.

Cậu sớm nên nhận ra, trong một trò chơi truy sát, làm sao có thể tồn tại một nơi yên bình như vậy? Hóa ra là để cậu chôn xác trong bụng sói.

Hệ thống: Thực ra đúng là để ăn, nhưng không phải theo cách cậu nghĩ đâu…

Thế nhưng con sói lớn không hề có ý định làm hại cậu, nó chỉ không ngừng cọ sát vào người cậu, trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ trầm thấp, dường như để trấn an cậu.

Vân Nha hơi cựa quậy, nhưng không cẩn thận đυ.ng phải một chỗ nào đó, khuôn mặt lập tức đỏ bừng. Con sói cũng kêu lên phấn khích hơn.

Nó liếʍ tới liếʍ lui trên khuôn mặt cậu, khiến làn da trắng mịn ửng đỏ, thậm chí còn định liếʍ xuống dưới. Bộ móng vuốt như có suy nghĩ riêng, khéo léo cởi bỏ hàng cúc áo sơ mi, lướt qua xương quai xanh rồi dừng lại đó, đầy lưu luyến.

“Đừng mà…” Dù biết nó không hiểu, Vân Nha vẫn không kìm được mà lẩm bẩm: “Buông tôi ra…”

Trong hang đá tối om, chỉ còn lại tiếng nước vang lên từng hồi và tiếng khóc thút thít không ngừng.

【Khoan đã, đây là đang làm gì? Chẳng lẽ là “chơi lớn” ngoài trời sao?】

【Aaaa, sao đột nhiên có tình tiết mới tiến triển nhanh vậy? Arthur, fan trung thành của anh sắp tức chết rồi!】

【Giải thích chút, người sói trong phó bản này có hành vi làm tổ, còn có chu kỳ động dục cố định. Nghe nói sói còn có gai ngược… đau lòng cho bảo bối nhà tôi một giây.】

【 Đây là chiếc mũ xanh mới tinh vừa làm xong, mỗi người một chiếc, xếp hàng nhận nhé.】

Vân Nha chịu không nổi muốn đẩy con sói lớn ra, nhưng tay chân mềm nhũn không còn sức lực. Cậu giận đến đỏ cả vành mắt, nước mắt trực trào.

Chiếc lưỡi thô ráp của con sói cẩn thận liếʍ đi nước mắt – hoặc có thể là thứ khác – trên mặt cậu, khiến cậu vừa xấu hổ vừa tức giận, liên tục đấm vào cái đầu đầy lông của nó.

Nếm được vị mặn của nước mắt, con sói lớn lại càng phấn khích hơn, cổ họng phát ra những tiếng thở hổn hển trầm đυ.c.

“Rầm!”

Chỉ trong tích tắc, con sói lớn vừa còn đang đè lên người Vân Nha đã bị hất văng ra, nặng nề đập vào vách đá.

Khi thấy rõ người vừa đến, trong cổ họng con sói phát ra tiếng gầm gừ không cam tâm.

Trước khi Vân Nha kịp phản ứng, một chiếc áo choàng còn ấm áp hơi người đã được khoác lên người cậu, vừa vặn che đi cơ thể mềm nhũn của cậu.

Một đôi tay vững chãi bế bổng cậu lên.

Vân Nha ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ, khuôn mặt đỏ ửng, nhìn thấy chiếc cằm góc cạnh lạnh lùng của Lại Đức Lị Á.

“Lại Đức Lị Á…” Cậu thiếu niên tóc vàng mềm mại, xinh đẹp, trong ánh mắt tràn đầy nước mắt, giống như một mảnh gỗ cứu sinh, ôm chặt lấy cổ hắn: “Sao giờ anh mới đến?”

Giọng cậu mềm mại, hơi khàn, mang theo chút nghẹn ngào, vừa yếu ớt vừa oán trách, không khó nhận ra cậu đã khóc rất lâu.

Cổ tay trắng nõn, xương quai xanh mảnh khảnh đầy vết đỏ loang lổ, kéo dài xuống dưới theo đường cổ áo bị xé rách, tạo thành một đường cong khiến người ta ngứa ngáy.

“Xin lỗi,” Lại Đức Lị Á lạnh nhạt nói, cánh tay siết chặt lấy eo Vân Nha, thản nhiên tránh xa con sói lớn: “Bây giờ tôi đưa cậu về.”

Con sói lớn đầy hối lỗi bám theo sau, e ngại cơn giận dữ của hắn, cụp tai xuống, gầm gừ khe khẽ.

“Tôi không muốn đi với anh…” Vân Nha bị bắt nạt đến mức mơ mơ màng màng, vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay của Lại Đức Lị Á: “Thả tôi xuống…”

Lại Đức Lị Á không đáp, lại ôm cậu chặt hơn một chút: “Vậy cậu muốn đi đâu? Ở lại đây làm bạn đời cho nó sao?”

Chữ “bạn đời” được hắn nói nhỏ đi, giọng trầm xuống, khiến người trong lòng không nghe rõ.

Vân Nha không hài lòng, đẩy hắn mấy cái nữa.

Đôi tai thính của con sói lớn nghe thấy từ “bạn đời”, lập tức bò tới chân Lại Đức Lị Á, tru lên: “Bạn đời, của tôi! Là của tôi!”

Nó không an phận, đứng thẳng lên, muốn dùng móng vuốt chạm vào Vân Nha mềm nhũn như miếng bánh kem nhỏ.

Nhưng với Vân Nha, tiếng tru ấy chỉ như những tiếng kêu không hài lòng, khiến cậu co rúm người lại trong vòng tay của Lại Đức Lị Á, nhớ lại ký ức mờ tối trong hang động khi nãy.

Có sự kết nối trong huyết mạch, Lại Đức Lị Á đương nhiên nghe hiểu ý của con sói. Hắn lạnh lùng đá nó ra xa, đôi môi mỏng nhếch lên một đường cong đầy khó chịu: “Cút.”

Con sói lớn biết mình đã phạm lỗi, đành ngoan ngoãn bò xuống, phát ra những tiếng rêи ɾỉ nhỏ, bám theo Lại Đức Lị Á.

【Aaa sao vừa rồi lại màn hình đen? Có gì mà tôi không được xem sao?】

【Con sói trộm ăn sắp bị xử rồi, ủng hộ đánh hết lũ sói không liếʍ được bảo bối của tôi!】

【Cảnh tượng này sao chỉ có hai người? Cảm giác không đủ kịch tính chút nào.】