Bách Tư Đặc lập tức sáng rỡ đôi mắt, không ngừng dụi đầu vào người Vân Nha, giọng điệu đầy si mê: “Cậu thật tốt với tôi.”
Vân Nha bị bộ lông mềm mại của anh ta cọ đến ngứa, đành phải đưa tay đẩy ra: “Đừng làm loạn nữa…”
May mà sự quấn quýt của Bách Tư Đặc không kéo dài quá lâu. Khi bác sĩ bảo người hầu mời anh ta về phòng điều trị, anh ta đành tiếc nuối rời đi.
Cuối cùng, Vân Nha cũng có chút thời gian để thở phào, nhưng Lại Đức Lị Á vẫn còn ở trong phòng khách. Cậu không dám lộ rõ cảm giác nhẹ nhõm, chỉ đành hỏi: “Vết thương của Bách Tư Đặc, còn bao lâu mới khỏi hẳn?”
Hôm qua nhìn anh ta thê thảm là thế, vậy mà hôm nay đã sinh lực dồi dào, còn có tâm trạng khoe mẽ trước mặt cậu. Chắc không lâu nữa sẽ hồi phục thôi nhỉ?
“Ít thì ba tháng, nhiều thì nửa năm,” Lại Đức Lị Á nhìn cậu, ánh mắt sâu thẳm: “Cậu đến đây, cậu ta rất vui.”
“Ừm,” Vân Nha liếc nhìn cuối hành lang: “Tôi nợ anh ấy.”
Lại Đức Lị Á cười lạnh: “Là cậu ta ngu mà thôi.”
Hắn như ngầm ám chỉ: “Rõ ràng biết người khác không có ý tốt, chỉ muốn lừa gạt mình, mà vẫn cố lao vào để bị lợi dụng.”
Nghe lời trách móc đầy phẫn nộ của Lại Đức Lị Á, Vân Nha cúi đầu, không nói gì.
“Nghe thế, tôi đúng là kẻ không có đạo đức,” cậu nhỏ giọng nói với hệ thống: “Cảm giác mình thực sự giống như tên lừa đảo hắn nói.”
Dựa vào khuôn mặt đẹp để làm càn, mê hoặc người khác quay cuồng vì mình, giúp mình làm việc, rồi lại nhỏ nhen bỏ rơi họ ngay sau đó.
Hệ thống: “Ừ, chẳng lẽ không phải sao?”
Lại Đức Lị Á hừ lạnh: “Hối hận à? Cậu dụ dỗ bao nhiêu người như thế, tôi nghe nói cả Thánh tử của Giáo đình cũng đang ở Lâu đài Hoa Hồng, hắn cũng thích cậu rồi phải không? Có giúp cậu giành được tước vị không?”
“Còn tên con hoang kia nữa, cậu bắt hắn làm cận vệ của mình, sao hả, hắn cũng bị cậu mê hoặc rồi?” Lại Đức Lị Á thong thả gõ tay lên bàn, quai hàm siết chặt.
Những lời châm chọc của Lại Đức Lị Á làm Vân Nha khó chịu, cậu nhỏ giọng phản bác: “Tôi không có.”
Cậu cắn môi, thầm nghĩ: Tại sao NPC trong một trò chơi sinh tồn lại có cách nói chuyện kỳ lạ như thế này.
Gương mặt trắng nõn của Vân Nha vì cơn giận mỏng manh mà ửng đỏ, như một lớp sương hồng mịn màng, khiến cậu trông giống cánh hoa vừa bị sương sớm thấm ướt, mềm mại và rực rỡ, chờ người hái.
Hàng mi vàng nhạt khẽ chớp, che đi ánh mắt lấp lánh như đá quý. Đôi môi bị cậu cắn đỏ ửng, trông như vừa chịu ấm ức lớn lao.
Một cậu nhóc đẹp đẽ như thế, dù có làm sai cũng biết mình sẽ được người khác nâng niu cẩn thận, nuôi trong l*иg son xa hoa mà cưng chiều.
Cậu cúi đầu, giọng đầy tủi thân: “Tôi không có…”
Lại Đức Lị Á như nghe được điều gì buồn cười lắm, hắn kéo lỏng cà vạt, bắt chéo chân: “Ngụy biện.”
Bị vạch trần rồi mà còn dám dùng ánh mắt này nhìn hắn, vẫn không bỏ được ý định quyến rũ người khác sao?
【Cho một chiếc 1 để tống cổ con chó không biết nói này ra khỏi xe!】
【Đáng ghét, dám đối xử hung dữ với bảo bối của tôi, mẹ sẽ bế Nha Nha đi ngay!】
【Có phải hắn ghen vì người khác được thoải mái thân mật với Nha Nha không? Thích người ta mà cứ nói trái lòng.】
Không thể tiếp tục trò chuyện với Lại Đức Lị Á nữa, Vân Nha đứng dậy, rời ghế đi đến cạnh lan can.
Từ cuối hành lang đột nhiên vang lên tiếng chạy rầm rập, như có thứ gì rất nặng đang lao tới, mặt đất cũng rung lên vài lần.
Một con vật lông trắng bạc lao tới trước mặt Vân Nha, thở phì phò, hai chân trước giơ lên chạm vào người cậu, còn dùng cái lưỡi đầy gai của mình liếʍ cậu.
Nó có thân hình to lớn, bộ lông bạc mượt mà, đôi mắt xanh biếc. Khi đứng thẳng, nó gần cao bằng Vân Nha, thân hình thon dài, lông mượt óng ánh, rõ ràng được chăm sóc rất tốt.
“Á.” Vân Nha bị cái lưỡi thô ráp của nó liếʍ đau, nhíu mày hỏi: “Đây là gì thế?”
To lớn như vậy, nhìn mặt có vẻ dữ dằn, là sói sao?
“Là chó săn của trang viên,” Lại Đức Lị Á phủ nhận: “Có gen của sói nên mới lớn thế, nhưng rất ngu ngốc.”
Không hiểu vì sao, Vân Nha lại cảm thấy trong giọng nói của Lại Đức Lị Á có chút nghiến răng nghiến lợi.
“Gâu gâu!” Con chó săn giống sói rất hợp tác, sủa hai tiếng, đôi tai vui vẻ vẫy vẫy, tiếp tục vùi người vào Vân Nha.
Những loài chó lớn thường có một chút mùi đặc trưng, nhưng khi lại gần, Vân Nha chỉ ngửi thấy trên nó mùi lạnh lẽo như băng tuyết.
Cậu vuốt bộ lông mượt mà trên lưng nó, thuận miệng hỏi: “Nó tên là gì?”
Cậu rất thích những con vật lông xù, huống chi nó còn nhiệt tình với cậu như thế, hệt như muốn lật bụng lên để cậu vuốt ve.
Từ khi bước vào phó bản, Vân Nha chưa gặp được con vật nhỏ nào để xoa đầu, hôm nay coi như được thỏa ước nguyện.
Không biết có phải do con chó săn này rất hiểu ý người không, mà giây sau, nó ngã ra đất, lật bụng lên, nhìn Vân Nha bằng đôi mắt xanh ngây thơ, “gâu gâu” gọi.
Lại Đức Lị Á ngừng lại một chút: “Không có tên, cậu cứ gọi là đồ ngu cũng được.”