Chương 18-1: Cái chết của Công tước

Sau khi nói xong câu đó, vẻ mặt của Lại Đức Lị Á càng trở nên kỳ lạ hơn, hắn nhìn chằm chằm Vân Nha rất lâu mới lên tiếng: “Quả nhiên tôi đã đánh giá thấp ảnh hưởng của cậu đối với cậu ấy.”

Vân Nha mím môi, không biết nên nói gì.

Thời gian đã muộn, có người hầu cầm đèn l*иg đến nhắc Lại Đức Lị Á đi ngủ.

Vân Nha được sắp xếp ở phòng khách. Không biết có phải do Lại Đức Lị Á cố ý hay không, mà phòng nghỉ của Bách Tư Đặc lại là căn xa nhất.

Đêm ở trang viên vô cùng yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng hú mơ hồ của dã thú từ nơi xa, nghe không rõ lắm.

Vân Nha co mình trong chăn dày, trằn trọc không ngủ được, vừa nằm vừa nghĩ ngợi linh tinh về tình tiết.

Hệ thống nói với cậu rằng Lại Đức Lị Á cũng là một NPC quan trọng. Nhưng mối liên hệ giữa hắn và Công tước Hoa Hồng chỉ xoay quanh những việc mà thân phận hiện tại của cậu đã làm.

Theo cốt truyện phụ bản, cậu dụ dỗ... không đúng, là dùng thủ đoạn khiến Bách Tư Đặc, một thành viên của đội kỵ sĩ, phải nghe lời mình, rồi định mượn tay anh để loại bỏ Arthur, người đe dọa đến tước vị của cậu. Việc này cũng hợp lý.

Nhưng Bách Tư Đặc không thành công. Anh bị phát hiện vi phạm điều lệ của đội kỵ sĩ, bị phạt rồi bị trục xuất. Vì thế, anh họ của anh – Lại Đức Lị Á – mới có ấn tượng xấu với cậu, buộc cậu phải khiến Bách Tư Đặc hết hy vọng.

Vậy nhiệm vụ phụ này liên quan gì đến cốt truyện chính?

Vân Nha nghĩ mãi không ra, đành bỏ qua, bảo hệ thống sáng mai gọi cậu dậy sớm rồi ngủ thϊếp đi.

Hệ thống đồng ý.

Ngoài cửa sổ dường như có tiếng động.

Âm thanh như tiếng gió lạnh rít qua, thổi mạnh vào cành cây, gõ vào cửa sổ. Chỉ là âm thanh này sắc nhọn hơn, dai dẳng, từng hồi từng hồi, mãi không dứt.

Vân Nha đã ngủ sâu. Cậu nằm ngoan ngoãn trong chăn, gương mặt nhỏ nhắn hướng về bức tường có cửa sổ đang mở. Màn cửa không được kéo chặt, để lộ một khe hở nhỏ phía dưới. Nếu có ai đứng bên ngoài, ngồi xổm xuống sẽ thấy rõ tình hình bên trong.

Bỗng, một bàn tay thô to dán lên cửa sổ, tham lam quan sát bên trong như đang nhòm ngó người ở trong phòng.

Không, không thể gọi đó là bàn tay, mà giống móng vuốt thô kệch của một loài thú dữ. Lông trên đó vừa dày vừa cứng, đầu móng không phải là móng tay mà là những móng vuốt sắc nhọn, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Một đôi mắt thú xanh lục dán sát vào cửa kính, ngửi đông ngửi tây, như muốn hít lấy hương vị thơm ngọt trong phòng.

Những tiếng nước nhỏ giọt vang lên “tách tách” trên mặt đất, hòa với tiếng thở phì phò nặng nề, ẩn mình trong màn đêm u tối.

Không biết đã chờ đợi bao lâu, đến mức hệ thống không nhịn được muốn đánh thức Vân Nha thì sinh vật bên ngoài mới chịu rời đi.

Một góc cửa sổ để lại dấu vết bàn tay nặng nề, chứng tỏ vừa có thứ gì đó tham lam quan sát rất lâu.

Vân Nha không hay biết gì. Hàng mi cong vυ"t khẽ run rẩy rồi lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Vân Nha dậy rất sớm.

Cậu ngủ một giấc thật ngon, sau khi rửa mặt liền được nam hầu mời đến phòng ăn dùng bữa, nói rằng Lại Đức Lị Á đã đợi sẵn.

“Chào buổi sáng.” Vân Nha tinh thần sảng khoái chào hệ thống, cảm thấy một đêm không gặp tà linh cũng chẳng có tình huống khó xử quả là tuyệt vời.

“Chào.” Giọng nói điện tử của hệ thống vốn không bao giờ thay đổi, nhưng Vân Nha lại nghe ra sự mệt mỏi trong đó. Cậu nhíu mày: “Cậu sao vậy?”

Hệ thống: “Không sao…”

Vân Nha khó hiểu, nghi ngờ hỏi: “Cậu không phải đang giấu tôi chuyện gì chứ?”

“Không có,” hệ thống dường như lấy lại tinh thần: “Cậu mau đi ăn sáng đi.”

Trong phòng ăn không chỉ có Lại Đức Lị Á với vẻ mặt lạnh như xác chết, mà cả Bách Tư Đặc bị thương nặng tối qua cũng ở đó.

Trên trán anh vẫn quấn băng. Chàng kỵ sĩ trẻ với mái tóc bạc vốn đang ngồi buồn chán dùng dĩa chọc thức ăn, mặt mày cau có cãi nhau với Lại Đức Lị Á. Nhưng khi thấy cậu bước vào, đôi mắt anh sáng rực, lập tức giống như chú chó săn nhiệt tình chạy đến bên cậu: “Cậu chủ nhỏ!”

“Ừ, tôi đây.” Vân Nha hơi lúng túng rút tay về.

Cậu miễn cưỡng ngồi xuống. Bách Tư Đặc liền kéo ghế bên cạnh ra, nâng tay cậu đặt lên tóc mình, từ cổ họng phát ra tiếng gừ gừ như đang làm nũng: “Sao giờ cậu mới đến thăm tôi vậy?”

Đôi mắt nâu hổ phách của anh trong suốt dưới ánh sáng, đặc biệt lộ ra vẻ ngây thơ và trong sáng, không hề ăn nhập với dung mạo. Ánh mắt anh nhìn cậu đầy ỷ lại, như một chú chó lớn cuối cùng cũng tìm được chủ.

Khóe mắt Vân Nha thoáng liếc thấy sắc mặt của Lại Đức Lị Á đen kịt lại.