Cô đi ra cửa sau lớp học, vòng vèo mấy lượt ở hành lang rồi cuối cùng cũng tìm thấy Ôn Kiệu đang đứng bên bồn rửa tay trong nhà vệ sinh.
Thiếu nữ đang soi gương thoa son dưỡng môi. Cô mím môi, ánh mắt qua lớp gương bắt gặp ánh mắt của Nguyệt Tuyệt.
Ôn Kiệu mỉm cười, giọng nhẹ nhàng: “Nguyệt Tuyệt, cậu tìm tôi à?”
Trong ánh mắt Nguyệt Tuyệt thoáng hiện một tia ý cười khó hiểu. Nghe vậy, cô khẽ nhướng mày, đôi mắt hồ ly cũng hơi cong lên: “Cậu còn nhớ tôi sao?”
Ôn Kiệu cất son dưỡng môi, bàn tay trắng mịn nhẹ nhàng chạm lên trán Nguyệt Tuyệt, trêu đùa: “Cậu nói linh tinh gì thế, chúng ta chẳng phải là bạn học sao? Mới nghỉ hè có một kỳ mà đã quên tôi rồi à?”
Cảm nhận được hơi ấm từ tay Ôn Kiệu, Nguyệt Tuyệt không tự chủ nghiêng đầu tránh né, nhỏ giọng nói: “Tôi còn tưởng rằng…”
Ôn Kiệu nghiêng đầu cười: “Hửm? Cậu tưởng gì?”
Nguyệt Tuyệt lắc đầu: “Không có gì.”
Cô tự nhiên khoác tay Ôn Kiệu, ánh mắt tò mò: “Lớp trưởng, tôi nhớ hồi trước trong nội quy đâu có điều thứ tư nhỉ? Chuyện gì xảy ra ở khu dạy học bỏ hoang vậy?”
Dù có hay không cũng không sao, cùng lắm nếu bị bắt bẻ, cô sẽ giả bộ quên rồi lảng đi. Ai ngờ lần này đúng thật.
Ôn Kiệu hơi ngẩn ra, sắc mặt có phần không tự nhiên: “Trước kia đúng là không có điều đó…”
Nguyệt Tuyệt kiên nhẫn hỏi tiếp: “Vậy rốt cuộc nơi đó đã xảy ra chuyện gì?”
Ôn Kiệu cố nặn ra một nụ cười: “Học kỳ này trường học xảy ra khá nhiều chuyện kỳ lạ. Tòa nhà bồi dưỡng nhân tài bị bỏ hoang cũng vì nghe đồn có ma quỷ xuất hiện.”
“Ma quỷ?”
Ôn Kiệu gật đầu: “Nghe nói rất nhiều học sinh đi vào tòa nhà đó vào ban đêm đều nghe thấy tiếng con gái khóc. Rất đáng sợ. Cũng có người nói ký túc xá cũng bị ma ám… Tin đồn cứ thế lan ra, thật giả thế nào thì tôi cũng không biết.”
Nguyệt Tuyệt trầm ngâm: “Chỉ ban đêm mới có thể gặp nữ quỷ sao?”
Ôn Kiệu cười nhẹ: “Cậu muốn đi tìm lại đồ để quên hồi học kỳ trước đúng không? Tôi khuyên cậu nên chờ thêm vài ngày nữa. Gần đây ai vào đó cũng gặp nữ quỷ, rồi về đều trở nên lắp bắp ngơ ngác như bị trúng tà.”
Nói rồi, cô lấy ra một tấm bùa màu vàng, đưa cho Nguyệt Tuyệt: “Nếu cậu thật sự muốn vào, nhất định phải mang cái này theo. Là em trai tôi xin từ trong miếu về, rất linh nghiệm đấy.”
Nguyệt Tuyệt cầm lấy tấm bùa, nhìn thấy hệ thống hiện lên giới thiệu:
[Ôn Kiệu tặng bùa bình an (đạo cụ cấp R): emmm… Đây là đạo cụ do Ôn Kiệu tặng…]
[Giới thiệu đạo cụ: Cô ấy nói là em trai xin từ miếu về. Hình như… không đơn giản như vậy đâu.]
Tòa nhà bồi dưỡng nhân tài và ký túc xá bị đồn là có ma, gần như ai trong trường cũng biết. Các NPC cũng không hề tránh né, thậm chí còn hăng hái kể lại, làm cho tâm trạng đám người chơi càng thêm nặng nề.
“Không chỉ là quy tắc phó bản đâu, ngoài nội quy trường học ra còn có cả ác quỷ…”
“Đều là những thứ muốn đẩy chúng ta vào chỗ chết, trường học thì ngược đãi học sinh, ác quỷ thì tra tấn người chơi đến chết.”
“Nếu muốn hoàn thành nhiệm vụ ẩn, chắc chắn phải vào tòa nhà bồi dưỡng nhân tài để tìm manh mối. Hai ngày tới chúng ta cứ thăm dò quanh trường trước, đến tối ngày kia rồi hãy đi.”
“Tại sao lại phải đợi đến tối ngày kia?”
“Ôn Kiệu nói vậy mà. Cô ấy là NPC đặc biệt, chắc chắn biết nhiều hơn mấy NPC bình thường.”
“Nghe cũng có lý.”
Bốn người tụ lại thành một nhóm nhỏ, thì thầm bàn bạc kế hoạch. Ngồi ngay bên phải Nguyệt Tuyệt, Trình Lăng Kha nghe rõ từng câu từng chữ, ánh mắt trầm xuống, khẽ nhíu mày.
Các NPC khác đều không nhắc rằng phải đợi vài ngày rồi mới đến tòa nhà bồi dưỡng nhân tài, chỉ có Ôn Kiệu cố tình dặn dò. Rốt cuộc cô ta đang toan tính gì?
Trong lòng hắn đã mơ hồ đoán ra đáp án.
Phó bản có cơ chế bảo vệ. Những ngày đầu, nếu người chơi chết thì số lượng sẽ ít hơn. Ngược lại, ác quỷ lúc đó cũng bị suy yếu năng lực. Chỉ đến sau vài đêm, khi hiệu lực bảo vệ biến mất, chúng mới thật sự trở nên hung hãn và gϊếŧ người như rạ.
Cốt truyện ẩn trong tòa nhà bồi dưỡng nhân tài chắc chắn có liên quan đến Ôn Kiệu.
Hắn đã quyết định rồi. Phải đi ngay trong đêm đầu tiên, tận dụng lúc ác quỷ còn yếu và bảo vệ còn hiệu lực.
Còn lá bùa bình an kia… Trình Lăng Kha nhìn lớp giấy vàng mỏng manh trong tay Nguyệt Tuyệt, lạnh lùng cười thầm trong lòng. Đạo cụ do Ôn Kiệu đưa, làm sao có thể thực sự bảo vệ người khác? Thứ đó chỉ sợ là đồ hại người.
Bây giờ chỉ còn lại một nghi vấn cuối cùng.
Tại sao phó bản lần này lại quy mô lớn như vậy, quy tụ tới tận 1500 người chơi?