Gió bên ngoài bắt đầu nổi lên, tiếng sóng biển càng thêm dữ dội, như thể muốn nhấn chìm cả cái thị trấn u tĩnh, quỷ dị này.
Tia chớp loằng ngoằng giữa những tầng mây đen kịt, soi sáng con hẻm trống trải và những tòa nhà cổ kính trong chốc lát. Ánh sáng lạnh lẽo, chói mắt khiến thị trấn trông càng thêm âm u, thật không giống một nơi có cả trăm nóc nhà, mà giống một hòn đảo hoang bị bỏ quên hơn.
Tô Nam Chi ngồi bật dậy trên giường, cẩn thận kiểm tra lại chốt cài cửa sổ một lần nữa rồi mới nằm xuống.
Đêm, 11 giờ 55 phút.
Một luồng gió lạnh đột nhiên ập vào mặt. Vốn đang ngủ không yên, Tô Nam Chi bỗng chốc bừng tỉnh. Cô lập tức mở to mắt nhìn quanh.
Cửa phòng vẫn đóng chặt, chiếc ghế sau cửa không có dấu hiệu bị dịch chuyển, cửa sổ cạnh giường cũng đã đóng kín.
Vậy gió từ đâu tới?
Mắt Tô Nam Chi khựng lại, chân tay đột nhiên cứng đờ, cả người bất giác rùng mình.
Là cửa chớp phía trên nhà vệ sinh!
Chỗ đó rất cao, cô phải dẫm lên ghế mới với tới được, quan trọng là cái cửa chớp đó đã rất cũ rồi.
Tiếng sấm và tiếng mưa đủ để che lấp rất nhiều động tĩnh.
Trước khi ngủ cô đã kiểm tra cửa sổ mấy lượt, nhưng lại bỏ sót cái cửa chớp trong nhà vệ sinh.
Trong căn phòng tối đen, dường như có một bóng đen đang di chuyển. Tô Nam Chi cảnh giác cao độ, một bên quan sát hướng đi của bóng đen, một bên lặng lẽ nhét khẩu súng bên gối vào túi, rồi nắm chặt lấy chiếc đèn pin bằng sắt. Cái chạm lạnh lẽo khiến ngón tay cô run lên.
Thời gian an toàn còn lại bốn phút chín giây.
Lòng cô rất hoảng, cũng rất sợ, nhưng cô biết mình không thể ngồi chờ chết, như vậy sẽ chết càng nhanh hơn.
Tô Nam Chi tự trấn an mình, một tay chống lên thành giường, nhanh chóng xoay người xuống giường để bật công tắc đèn trên tường. Ai ngờ bóng đen kia còn nhanh hơn, chỉ một bước dài đã lao tới. Thấy tình hình như vậy, cô dùng hết sức phang chiếc đèn pin về phía nó.
Bị cái đèn pin kiểu cũ bằng sắt này phang trúng, kiểu gì cũng đủ đau một lúc.
Thế nhưng, trong lúc tối lửa tắt đèn, cô còn chưa chạm được vào đối phương thì đã bị một lực đạo khó hiểu hóa giải. Lưng cô đập vào tường, cô vội vàng giữ vững thân hình rồi đưa tay nhấn công tắc.
Khoảnh khắc ánh đèn trên đầu sáng lên, Tô Nam Chi phải nheo mắt lại vì chưa kịp thích ứng.
Khi nhìn rõ người trước mặt mình, thấy trong tay người đó còn cầm một con dao sáng loáng, đồng tử cô co rút dữ dội. Cô không nghĩ ngợi gì mà lập tức rút súng ra, chĩa thẳng vào Lục Dư.
"Nửa đêm nửa hôm, gặp cảnh này ai mà không hoảng cho được!"
Mặc dù không biết Lục Dư định làm gì, nhưng thời khắc mấu chốt cứ lôi ra dọa trước đã. "Dù sao thì anh ta cũng đâu biết mình không biết dùng súng, về khí thế là không thể thua được!"
Trong lòng Tô Nam Chi nghĩ vậy, khí thế tỏ ra cũng ra dáng lắm. Nhưng cô còn chưa kịp mở miệng, Lục Dư đã trực tiếp tóm lấy cổ tay cô, nhân cơ hội đoạt lấy súng.
Tất cả diễn ra chưa đầy hai giây. Cô còn chưa kịp phản ứng thì lưỡi dao sáng loáng đã kề ngay cổ cô.
Một tia chớp xuyên qua rèm cửa, soi rõ ánh hàn quang sắc lẻm của lưỡi dao. Sự chênh lệch về chiều cao giữa hai người càng làm tăng thêm cảm giác áp bức vô hình.
"Anh giai! Tất cả chỉ là hiểu lầm, anh đừng kích động!"
Lưng Tô Nam Chi dán chặt vào tường, mắt liếc xuống, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút. Lưỡi dao chỉ cách cổ cô chừng hai ngón tay.
Thời gian an toàn chứ đâu phải thời gian bất tử, bị thương thì cũng mệt lắm, ở đây lại chẳng có điều kiện y tế.
"Anh... anh đừng có run tay đấy." Tô Nam Chi không yên tâm, bồi thêm một câu.
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa hòa cùng những âm thanh hỗn độn, nặng nề. Tiếng bước chân cũng vang lên ngoài hành lang, hoàn toàn phá vỡ sự tĩnh lặng của ban ngày.
Nghe thấy những động tĩnh này, lòng Tô Nam Chi ngược lại bình tĩnh hơn. Lúc chạng vạng, Lục Dư và hai người chơi kia đã không trở về quán trọ đúng giờ.
Anh ta chạy về đây vào lúc nửa đêm, lại còn bằng cách này, tám phần là đang trốn tránh thứ gì đó.
Nói cách khác, tình cảnh của anh ta cũng chẳng khá khẩm hơn cô là bao.
"Kích động là ma quỷ, có chuyện gì chúng ta có thể từ từ thương lượng." Nếu thương lượng không được, thì ai cũng đừng hòng yên ổn.
Tô Nam Chi liếc mắt ra cửa phòng, sau đó lại nhìn Lục Dư: "Nếu tôi xảy ra chuyện, anh cũng không giấu đi được đâu."
Phải có lợi thế trong tay thì mới thương lượng được, Tô Nam Chi hiểu rõ điều này.
Lục Dư bình tĩnh nhìn cô, những ngón tay thon dài tưởng như tùy ý cầm chuôi dao nhưng trước sau không hề nhúc nhích. Trên gương mặt đẹp trai của anh ta không tìm ra được một chút cảm xúc nào.
Tiếng bước chân ngoài hành lang ngày một gần hơn.
Lòng Tô Nam Chi nóng như lửa đốt, nhưng cô biết bây giờ phải giữ bình tĩnh. Nếu có xui xẻo, chắc chắn không chỉ mình cô gánh.
Thời gian an toàn còn lại hai phút ba mươi giây.
Lục Dư hạ dao xuống, tháo hộp đạn ra khỏi súng: "Súng không có đạn."
Nghe thấy câu này, Tô Nam Chi đang định xoay cổ tay liền khựng lại. Sau đó, cô nhìn anh ta với ánh mắt cực kỳ chân thành: "À... phải rồi, tôi không muốn làm hại ai cả."
"Nếu đánh lại thì đã nói khác rồi."
"Anh nửa đêm không gõ cửa mà xông vào phòng tôi, là ai thì cũng sợ thôi." Tô Nam Chi nói rồi chìa tay về phía anh ta: "Nếu đã xác nhận là không có đạn, vậy có thể trả lại cho tôi được rồi chứ?"
Lục Dư cúi xuống nhìn bàn tay của Tô Nam Chi, rõ ràng là không tin cái lời nhảm nhí "không muốn làm hại ai". Nhưng anh ta vẫn ung dung lắp hộp đạn lại rồi trả súng vào tay cô.