Nhưng so với việc bị quái vật truy đuổi khắp nơi, ngồi trên nóc nhà vẫn tốt hơn.
---
Trò chơi, ngày thứ bảy.
Chân trời hửng sáng, mưa bụi lại lất phất bay.
Vị trí của họ ở trên cao, tầm nhìn rất tốt, nên đã sớm phát hiện ra tung tích của đám quái vật gần đó. Chúng đang đi về phía ngọn đồi phía sau. Đợi chúng lên đến nơi, chỉ cần quay đầu lại là có thể thấy họ ở bên dưới.
Ý thức được điều này, Tô Nam Chi và Lục Dư vội vàng trèo từ trên mái nhà xuống.
Chỉ khác một điều là động tác của Lục Dư thì nhanh gọn, tư thế thì đầy bá khí.
Còn Tô Nam Chi thì hoàn toàn ngược lại, cô đến nhìn xuống cũng không dám.
Từ nhỏ đến lớn cô mới leo tường đúng một lần. Cả đám bạn nhỏ leo qua hết, chỉ có mình cô bị kẹt cứng ở giữa, leo lên không được mà tụt xuống cũng không xong. Chuyện đó về sau đã trở thành nỗi ám ảnh của cô.
"Tôi có một ý này." Tô Nam Chi nhìn mặt biển xa xăm, do dự nói: "Chỉ là có hơi mạo hiểm."
Lục Dư không nói gì, nhưng Tô Nam Chi hiểu ý của anh ta, thế là cô lại mở lời: "Nếu đốt cháy một dãy nhà nào đó, bọn chúng chắc chắn sẽ kéo đến để tìm người.
Nếu có thể tìm được một chỗ trốn cho đến khi trò chơi kết thúc thì tốt nhất. Nhưng nếu không trốn được nữa, thay vì bị chúng đuổi chạy vòng vòng, có lẽ chúng ta nên thử cược một phen, giành lại thế chủ động. Chỉ có điều, trước hết phải tìm cách mang theo mồi lửa đã."
Cô thừa nhận mình có thành phần cờ bạc trong đó.
Hoàn cảnh ở đây rất ẩm ướt, mà cô chỉ có hai que diêm, chưa chắc đã thành công. Kể cả thành công thì cũng chỉ có thể đốt lửa được một hai lần, không đủ để làm rối loạn đội hình của đám quái vật đầu cá kia.
Chỉ cần đốt lửa trong nhà, trời không mưa thì cũng không ảnh hưởng gì lớn.
Tô Nam Chi nghĩ đến cách giữ và mang theo mồi lửa khi đi dã ngoại mà cô từng xem trên mạng.
Dùng vỏ cây cuộn thành một cái ống, một đầu thông gió hoàn toàn, đầu còn lại chừa một nửa lỗ thông gió. Có thể đặt vào đó một ít vật liệu ẩm nhưng dễ cháy, như rêu chẳng hạn, sau đó mới đặt than hồng vào. Đợi bên trong bắt đầu bốc khói thì dùng bùn đất bịt một nửa miệng ống lại. Nghe nói cách này có thể giữ lửa được khoảng hai tiếng.
Mấy thứ này ở gần đây đều có, không khó kiếm. Có thể làm nhiều một chút để đảm bảo có thể thay mới khi cần.
Vấn đề là cô mới chỉ xem qua phương pháp này chứ chưa từng thử bao giờ, không biết có được hay không.
Mặt khác, vị trí đốt lửa cũng cần phải suy tính kỹ lưỡng. Chuyện này động đến cả một dây, chắc chắn sẽ khiến tất cả quái vật nổi giận, hận không thể xé xác họ ra. Phải vạch ra một lộ trình thật tốt, nếu không sẽ tự đẩy mình vào chỗ chết.
Mỗi một khâu đều tồn tại những biến số, đó là lý do tại sao cô lại nói là mạo hiểm.
"Phương pháp cô nói rất nguy hiểm, nhưng khả thi." Lục Dư ngước mắt nhìn Tô Nam Chi một cái.
Đây xem như là một sự công nhận cho ý tưởng của cô.
Nhưng nếu được, cô vẫn hy vọng có thể tìm một chỗ nào đó ngồi im, cầm cự cho đến khi trò chơi kết thúc.
"Hòn đảo này sẽ không đột nhiên bị nhấn chìm đấy chứ?" Tô Nam Chi để ý thấy so với hai ngày trước, sóng gió trên biển đã mạnh hơn.
"Khả năng không lớn." Lục Dư kiên nhẫn giải thích: "Nếu nước biển có thể nhấn chìm hòn đảo này, vậy thì vòng chơi này sẽ không có ai sống sót được."
"Vậy thì tốt rồi."
Tô Nam Chi vừa mới yên tâm được một chút thì lại nghe Lục Dư nói: "Nhưng nước biển có khả năng sẽ dâng lên. Thủy triều lên động tĩnh sẽ rất lớn, không gian có thể trốn tránh sẽ bị thu hẹp lại, đối với người chơi mà nói cũng không phải chuyện tốt.
Trong đa số trường hợp, thời gian trò chơi càng kéo dài thì độ khó sẽ càng lớn."
Tô Nam Chi hít một hơi thật sâu. Đúng vậy, con người luôn có những lúc không may mắn, ví dụ như đi đến đâu cũng gặp quái vật, thậm chí có khi còn đạp thẳng vào sào huyệt của trùm cuối.
Tìm cách giải quyết vấn đề và tích cực đối mặt với trò chơi mới là mấu chốt.
Cách thời điểm trò chơi kết thúc chưa đầy 24 giờ, họ bắt đầu chuẩn bị những thứ cần dùng.
Rêu thì dễ kiếm, xung quanh đâu đâu cũng có, tiện tay lấy một ít là được.
Tô Nam Chi còn đang suy nghĩ xem phải dùng vỏ cây lớn cỡ nào thì bên kia, Lục Dư đã làm xong mọi việc. Nhìn dáng vẻ thành thục của anh ta, Tô Nam Chi sững sờ: "Anh biết làm à?"
"Ừ."
"Đây là anh giai thần tiên nào vậy trời."
Bắt gặp ánh mắt đầy ngưỡng mộ của Tô Nam Chi, Lục Dư có chút không tự nhiên mà dời tầm mắt đi.
Sau khi hoàn tất mọi công tác chuẩn bị, họ di chuyển về phía thị trấn. Khi đến gần bến tàu, Tô Nam Chi cố ý nấp trong bóng tối quan sát một lúc.
Đâu đâu cũng có quái vật đầu cá đang lùng sục, vậy mà bến tàu lại yên tĩnh một cách lạ thường.
Điều này làm cô nhớ đến cảnh tượng ngày hôm qua. Đằng sau sự yên tĩnh này có khả năng đang che giấu cả một bầy quái vật.
Hai người đang định đi đường vòng để rời đi thì thấy một bóng người đang chạy như điên trong mưa, phía sau còn có một đám quái vật bám theo.
Rất nhanh, tất cả các lối đi đều đã bị chặn lại.
Đó là Điền Sùng. Anh ta đã bị dồn đến bến tàu, không còn đường lui.
Một là bị bắt, hai là nhảy xuống biển rồi bị bắt.
Anh ta hoảng sợ hét lớn, từng bước lùi về phía sau.
Trên mặt biển cuồn cuộn bỗng nhô lên nửa gương mặt của một con quái vật. Nó lẳng lặng nhìn Điền Sùng, trên mặt lộ ra một nụ cười đắc ý. Vẻ mặt này xuất hiện trên một gương mặt cá, nhìn thế nào cũng thấy rợn người.