Lại là nó, cái không khí quỷ dị khiến người ta sởn gai ốc. Cứ như thể chỉ cần cô nói sai một từ thôi, gã đàn ông kia sẽ gϊếŧ chết cô ngay tại chỗ.
Nói nhiều sai nhiều. Tô Nam Chi không dám mạo hiểm, dứt khoát không đáp lời mà chỉ ngước mắt nhìn lên lầu, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.
Người này... không, phải nói là cả cái quán trọ này, từ trong ra ngoài chỗ nào cũng toát lên vẻ kỳ quái!
Bên ngoài mưa đã tạnh, nhưng mây đen vẫn cuồn cuộn trên bầu trời. Không khí ẩm ướt mang theo vị mặn nồng đặc trưng của biển, khiến lòng người càng thêm bất an.
Ông chủ quán trọ liếc mắt về phía cầu thang, gương mặt cứng đờ khẽ nhếch lên một nụ cười gượng gạo: "Mấy người ngoài đến đây ở không được lâu đâu."
Ý là không cần phải tốn công dọn dẹp vì họ.
"Tự tin thế này chắc là độc quyền kinh doanh rồi." Tô Nam Chi thầm nghĩ. Cùng phận NPC với nhau mà sao mình chẳng có tí giá trị nào thế này.
Những người từ nơi khác đến ở trọ chính là các người chơi khác. Nếu không có gì bất ngờ, bọn họ hẳn là đã cùng nhau tới đây.
Đi theo nhóm có lẽ sẽ an toàn hơn, nhưng nấp trong bóng tối quan sát tình hình chắc chắn là lựa chọn khôn ngoan nhất.
Trong thời gian an toàn, cô chính là một NPC kiên định không gì lay chuyển nổi!
Việc quan trọng nhất bây giờ là lợi dụng khoảng thời gian an toàn có hạn này để thăm dò rõ ràng mọi thứ ở đây. Lỡ có chuyện gì xảy ra thì ít nhất cũng biết đường mà chạy.
Tô Nam Chi đã có quyết định trong lòng.
Đúng lúc này, tiếng bước chân vang lên trên cầu thang. Sàn gỗ ọp ẹp khẽ rung lên, có người đang đi xuống. Nghe động tĩnh thì có vẻ không ít người.
Một nhóm người lần lượt đi xuống, sáu nam ba nữ, vừa tròn chín người.
Tô Nam Chi lập tức chú ý đến chàng trai trẻ đi cuối cùng. Chẳng vì lý do gì khác, chỉ tại khuôn mặt đẹp trai quá mức của anh ta ngay lập tức chiếm trọn mọi sự chú ý.
Anh ta mặc một chiếc áo khoác đen, vài lọn tóc mái lòa xòa trên vầng trán, che hờ sống mũi cao thẳng. Đường viền hàm sắc sảo vẽ ra ra những đường nét tinh xảo trên khuôn mặt. Đôi mắt đen láy như đá vỏ chai, sâu thẳm mà hờ hững, toát lên khí chất thoát tục.
Anh ta chỉ đứng đó không nói một lời, gương mặt không chút biểu cảm, vẻ bình tĩnh lại ẩn chứa một tia lười biếng khó nhận ra.
Tô Nam Chi cậy mình là NPC nên cứ thế nhìn người ta chằm chằm không thèm che giấu. Hai người trong nhóm liếc thấy cô, sắc mặt hơi thay đổi rồi vội vã bước nhanh hơn, như thể bị dọa sợ lắm.
"Chắc chắn không phải do mình! Là do ông chủ quán trọ kia! Trời đất chứng giám, mình là một NPC tốt mà."
Nhóm người chơi bước ra khỏi quán trọ. Nhìn những con sóng cuồn cuộn phía xa, cảm giác áp lực trong lòng họ chẳng những không giảm mà còn tăng thêm.
Con thuyền của họ gặp sự cố, không thể tiếp tục di chuyển. Giữa lúc đó lại gặp phải bão lớn, họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cập bờ hòn đảo nhỏ này.
Đây chính là bối cảnh mở đầu mà trò chơi đã sắp đặt cho họ.
Vừa đặt chân vào thị trấn, họ đã ngay lập tức cảm nhận được thái độ kỳ quái của người dân nơi đây.
Người dân ở đây rất bài ngoại, tỏ rõ vẻ không muốn nói chuyện với họ. Thế nhưng khi họ đi qua, những người đó lại nấp sau cửa sổ để nhìn trộm, với ánh mắt vừa khinh thường lại vừa phấn khích, khiến người ta khó chịu tận đáy lòng.
Mãi đến chạng vạng, họ mới tìm được một quán trọ. Ông chủ không tỏ ra lạnh lùng như những người khác, chỉ có điều hoàn cảnh của quán trọ thật sự quá tệ. Chăn màn ẩm mốc, đèn điện chập chờn, ngay cả nước nóng cũng không có.
Rõ ràng, nơi này đã rất lâu rồi không có người ngoài ghé đến.
Trong chín người chơi, ngoài ba người mới ra thì những người còn lại đều không phải lần đầu tham gia. Đối với những người chơi lâu năm, điều kiện tồi tàn chẳng là gì so với những nguy hiểm chưa biết trước mắt.
Chỉ có Nguyễn Phỉ, Triệu Đại Thành và Trịnh Minh là ba người chơi mới vẫn chưa hiểu rõ tình hình, vừa sáng sớm đã luôn miệng ca cẩm về điều kiện ăn ở.
Trong vòng chơi này, tất cả mọi người đều là cùng hội cùng thuyền, vì vậy những người chơi cũ cũng sẵn lòng nhắc nhở vài câu.
"Mọi người có để ý không, cái cô NPC ban nãy cứ nhìn chúng ta chằm chằm." Điền Sùng bất an nhìn con phố không một bóng người.
Làm gì có thị trấn bình thường nào mà giữa ban ngày ban mặt lại yên tĩnh thế này?
"Đúng vậy! Tôi cũng thấy."
Lư Tuệ gật đầu, nhớ lại cảnh tượng trong quán trọ lúc nãy rồi không chắc chắn nói: "Trông cô ta có vẻ bình thường hơn những người khác một chút. Có lẽ chúng ta có thể hỏi thăm cô ta về tình hình trên đảo."
Một thanh niên cao gầy đứng khoanh tay bên cạnh cười lạnh một tiếng: "Các người chẳng biết gì về trò chơi này cả. Trong game, đôi khi những thứ trông bình thường nhất, vô hại nhất... lại chính là trùm cuối trá hình đấy."
Nghe Trương Hạo, người chơi có cấp bậc cao nhất trong nhóm, nói vậy, mấy người còn lại đều hoảng hốt. Nếu cô NPC trong quán trọ thật sự có vấn đề, vậy thì việc ở lại đây chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.
Trớ trêu thay, cả thị trấn chỉ có duy nhất một quán trọ, họ không có lựa chọn nào khác.
---
Về phía bên kia, sau khi nhóm người chơi rời đi, quán trọ lại chìm vào sự yên tĩnh âm u như trước.
Tô Nam Chi trông có vẻ bình tĩnh, nhưng thực chất trong lòng đang thấp thỏm không yên.
Cả cái quán trọ to như vậy, giờ chỉ còn lại cô và ông chủ.
Cái cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo lại một lần nữa ập đến. Thời gian an toàn trôi đi cứ như lá bùa đòi mạng đang từ từ siết lại. Dù cho tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, áp lực tâm lý cũng là rất lớn.