Thế giới 1 - Chương 10: Hòn đảo bí ẩn

Cảm nhận được sức nặng trong tay, Tô Nam Chi khựng lại. Ban nãy lúc anh ta tháo hộp đạn, cô thật sự không hiểu gì cả, nhưng động tác lắp lại thì cô lại nhìn rất rõ, cũng đã nhớ được kha khá.

"Tới gõ cửa rồi." Lục Dư nhìn về phía cửa phòng, vẫn cái vẻ mặt bình thản như không có gì xảy ra.

Anh ta vừa dứt lời, tiếng bước chân ngoài hành lang đã dừng lại ngay sau cánh cửa. Hơi lạnh ẩm ướt từ khe cửa bên dưới lan vào. Tiếng gõ cửa vang lên ngay sau đó.

Tô Nam Chi: ???

"Sao anh ta có thể nói câu “Tới gõ cửa rồi” với cái vẻ mặt thản nhiên, nhẹ như lông hồng thế được?"

"Đây là tới gõ cửa sao?"

"Rõ ràng là tới đòi mạng!!!"

Cốc... cốc... cốc...

Tô Nam Chi chỉ cảm thấy như có một tảng đá lớn treo trên ngực, cứ mỗi một tiếng gõ cửa lại chìm xuống một chút.

Thời gian an toàn đang trôi đi từng giây. Nếu cô không trả lời, không chừng ông chủ quán trọ sẽ tự mình mở cửa vào. Giả vờ ngủ cũng không được, ánh đèn hắt ra từ khe cửa quá rõ ràng trong bóng tối.

Trò chơi này đâu đâu cũng là cạm bẫy, chỉ cần đi sai một bước là có thể toi mạng.

Tô Nam Chi theo bản năng nhìn về phía Lục Dư. Dù sao thì thứ kia cũng đến để tìm anh ta. Ánh mắt hai người giao nhau trong khoảnh khắc, và cô đã hiểu được ý tứ trong đó.

"Nếu mình dám bán đứng anh giai này, chắc chắn trước khi bị tóm, anh ta sẽ không ngần ngại mà cho mình một dao."

Thôi thì đừng làm hại lẫn nhau.

Tô Nam Chi cởϊ áσ khoác, vội vàng đi vào nhà vệ sinh vốc nước rửa tay qua loa, tạo ra một hiện trường giả rằng mình nửa đêm thức dậy đi vệ sinh, vừa rửa tay xong thì ra mở cửa.

Bất kể ông chủ quán trọ mò đến đây vì phát hiện đèn phòng cô còn sáng hay vì lý do nào khác, cẩn thận một chút vẫn hơn.

Nhân lúc đó, cô cũng liếc mắt nhìn lên cái cửa chớp phía trên. Cửa không có dấu hiệu hư hại. Lúc Lục Dư đi vào, hẳn là anh ta đã tháo cả cánh cửa sổ ra rồi lắp lại như cũ.

Tô Nam Chi bước nhanh đến sau cửa, dọn ghế dựa ra, hít một hơi thật sâu rồi từ từ vặn tay nắm cửa.

Có câu nói rất đúng, cách tốt nhất để xua tan nỗi sợ là đối mặt trực diện với nó.

"Đối mặt cái con khỉ!"

"Vãi chưởng!!!"

Tô Nam Chi nắm chặt tay nắm cửa, cố sống cố chết không để lộ ra vẻ mặt khác thường. Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, cô vẫn bị cảnh tượng trước mắt dọa cho một phen hết hồn.

Nếu cô không nhìn lầm, bên mép mặt của ông chủ quán trọ có một khe hở đang nứt ra, nó còn rung động lên xuống theo từng nhịp thở. Đây mà là người được sao?

Có lẽ là do ông ta chưa kịp biến hình hoàn toàn trở lại.

Giờ phút này, cô cảm thấy vô cùng may mắn. Nếu hôm đó cô dùng chìa khóa dự phòng mở cửa phòng ông ta, không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. May mà cô đã tin vào trực giác của mình.

"Bác tìm cháu có chuyện gì không ạ?" Tô Nam Chi dụi dụi mắt, ánh mắt liếc qua Lục Dư đang cầm vũ khí đứng im lìm sau cánh cửa. Lòng cô càng thêm căng thẳng.

Chỉ cần ông chủ quán trọ bước thêm hai bước vào phòng là có thể thấy anh ta. Đến lúc đó thì cô cũng đừng hòng chạy thoát.

"Cô... có thấy... người nào khác... trong phòng không?"

Giọng ông chủ vô cùng khàn đặc, một câu phải ngắt thành nhiều lần mới nói xong. Đôi mắt ông ta nhìn vào trong phòng, tròng mắt lồi ra một cách khác thường, vẻ mặt càng lúc càng đsợ.

Tim Tô Nam Chi hẫng một nhịp. Cô căng da đầu bước lên phía trước một bước, giả vờ ngó ra ngoài để che giấu sự hoảng loạn trong đáy mắt: "Người nào ạ? Có ai khác đến đây sao bác?"

Thời gian an toàn chỉ còn lại một phút cuối cùng.

Lúc cô bước ra, chân đã mềm nhũn ra rồi.

Thứ đang đứng trước mặt cô không phải là người. Nhận thức này khiến toàn thân cô lạnh toát.

Ông chủ quán trọ không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào trong phòng, tròng mắt chuyển động một cách quỷ dị.

Thời gian an toàn còn lại 45 giây...

40 giây...

30 giây...

Còn không đi thì mình toi thật mất!

"Có phải mấy người lạ kia lại xảy ra chuyện gì rồi không ạ?" Tô Nam Chi sợ ông chủ sẽ canh đúng thời gian để xông vào, đành phải thử chuyển dời sự chú ý của ông ta.

Khi ông chủ quay đầu nhìn về phía cánh cửa, tim Tô Nam Chi như ngừng đập. Ông ta cho cô cảm giác như thể sẽ xé toạc lớp da người đang nứt toác trên mặt mình để biến hình bất cứ lúc nào.

Đối mặt với nguy hiểm đến tính mạng, tiềm năng của con người luôn là vô hạn. Giống như bây giờ, tố chất tâm lý của cô đã tăng không chỉ một bậc.

Mười lăm giây cuối cùng.

Ông chủ quán trọ lùi lại một bước, môi mấp máy: "Không có gì, cô nghỉ ngơi tiếp đi."

Bề ngoài, Tô Nam Chi chậm rãi gật đầu, nhưng trong lòng thì đã sớm gào thét: "Đi nhanh giùm tôi cái!"

Cô sắp bị dọa chết đến nơi rồi.

Cánh cửa từ từ đóng lại, ánh sáng ngoài hành lang càng lúc càng tối đi. Ông chủ quán trọ cứ đứng trong bóng tối nhìn chằm chằm cho đến khi cánh cửa khép lại hoàn toàn, ngăn cách tầm mắt của ông ta.

Ông ta không rời đi ngay lập tức, mà còn đứng ở ngoài cửa một lúc lâu.

---

Thời gian an toàn kết thúc.

Cơ thể Tô Nam Chi mềm nhũn, tay trái phải chống vào tường mới đứng vững được. Cô đứng im sau cánh cửa, đợi đến khi nghe tiếng bước chân đã đi xa mới dám há miệng thở hổn hển.

Nguy cơ vẫn chưa được giải trừ. Động tĩnh ngoài cửa sổ vẫn chưa biến mất, lại một loạt âm thanh nặng nề nữa truyền vào.

Tô Nam Chi tắt đèn, kéo rèm ra xem. Trong màn mưa tầm tã, những bóng dáng ma quái đang lùng sục khắp các con phố.

Thân hình chúng cao lớn, tứ chi khỏe mạnh, trên cánh tay có cấu trúc giống như vây cá, cơ thể màu xanh sẫm. Dáng người chúng tuy giống người, nhưng phần đầu lại có đặc điểm giống cá hơn. Hai bên má cũng có khe hở đang rung động y hệt ông chủ quán trọ lúc nãy. Gương mặt đó phải to gấp đôi người bình thường.