Đợi hai người đều hoàn thành việc ký kết, Trương Kỳ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ huy sứ Giang, nếu sau này từ chức, chỉ cần nộp đơn xin, Hiệp hội sẽ cấp phát giải thạch. Bởi vì của cô Trần là điều khoản bảo mật, có hiệu lực vĩnh viễn, ngài trước đó cũng đã ký điều khoản bảo mật, cái đó không thể giải trừ cho ngài được."
Giang Lăng Thụy sớm đã biết những điều này, đối phương cũng chỉ là làm việc theo thông lệ nói ra những điều này thôi.
Anh thực ra biết phương pháp giải trừ, chỉ cần cấp bậc vượt qua cấp bậc của lõi thú khế ước này là có thể phá giải được, chỉ là sẽ bị phản phệ một chút.
Nhưng cả thế giới hiện nay chỉ có ba vị người đột biến bậc bảy, nên phương pháp giải trừ này đối với người bình thường mà nói, cũng giống như không có vậy.
Giang Lăng Thụy chưa bao giờ nghĩ rằng sau khi kết khế mình lại có thể tiếp tục làm Chỉ huy sứ. Phải biết rằng chỉ riêng điều khoản vừa rồi đã khiến vô số người bỏ cuộc.
Hiện tại đảm nhiệm chức vụ Chỉ huy sứ đa phần đều là người đột biến chưa kết khế.
Cũng không biết mấy người tương hợp còn lại biết được những điều này sẽ lộ ra vẻ mặt như thế nào.
"Anh... tính tình tốt như vậy... cũng làm được Chỉ huy... sứ sao?" Trần Điềm vừa được bổ sung kiến thức về chức trách của Chỉ huy sứ có chút thắc mắc. Một người ôn nhuận như ngọc như vậy, đi làm một Chỉ huy sứ quyết đoán sát phạt, thật sự không có cảm giác không phù hợp sao?
"Chỉ cần khiến đối phương tin phục phán đoán của anh, tán thành quyết sách của anh, chấp hành mệnh lệnh của anh, vậy thì không quan trọng tính tình tốt hay không. Nếu không nghe theo lệnh điều động, công việc là công việc, tính tình là tính tình, chiếu theo pháp luật chấp hành là được, không xung đột."
Thì ra là vậy.
Lời của Giang Lăng Thụy khiến Trần Điềm nghĩ đến những quân sư tài hoa tuyệt đỉnh trong Tam Quốc.
Thay thế như vậy, đột nhiên không còn cảm thấy không phù hợp nữa.
Đợi đã, sao cô lại nghĩ đến quân sư quạt mo và chủ công ngu độn rồi?
Không, cô không thừa nhận mình ngu độn, cô rất lanh lợi đó!
Trương Kỳ sau khi xử lý xong những việc này cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Trong thời kỳ đặc biệt này, có một vị Chỉ huy sứ ở lại thành phố C29 quả thực là một sự đảm bảo lớn lao.
Nhưng anh ta cũng phải làm việc nghiêm túc hơn, không thể phạm lỗi dưới mắt đối phương được. Thời chiến, Chỉ huy sứ ngay cả Thị trưởng cũng có thể bãi miễn tại chỗ.
Giang Lăng Thụy lần này đến là vì việc riêng nên tạm thời chưa đi gặp những quan chức Hiệp hội kia.
"Chỉ huy sứ, xin hỏi ngài bên này còn có chỉ thị gì không?"
"Người hy sinh và người bị thương nặng chiếu theo quy định nhanh chóng tiến hành bồi thường và chữa trị. Thông báo toàn thành phố những người phụ trợ từ mười sáu tuổi trở lên cấp không và cấp một tham gia sửa chữa phòng tuyến thành phố sau chiến tranh. Nhà cửa khu biệt thự đã bị phá hủy, anh nhanh chóng sắp xếp di dời người đột biến nữ, những người đột biến nam khác tại chỗ tiến hành thu hồi vật tư. Những việc này, anh và Thị trưởng chi tiết hóa hoàn thiện, trước sáu giờ tối mai trừ các công trình nội bộ ra, những thứ khác phải sửa chữa đến chín mươi lăm phần trăm trở lên. Từ hôm nay đến cuối tháng này, tăng gấp đôi lực lượng canh gác phòng tuyến thành phố. Trước tám giờ tối, người bảo vệ chi viện của thành phố B22 sẽ đến đây. Hai người bảo vệ bậc năm chiếu theo sắp xếp ban đầu là được. Do tình hình đột xuất ở đây, tôi đồng thời tăng cường điều động một nghìn người bậc hai, ba trăm người bậc ba, và ba mươi người bậc bốn cũng sẽ đến. Bảo Thị trưởng đi sắp xếp xử lý. Mười giờ tối, thông báo các đội trưởng cấp trở lên đến họp, các anh cũng cùng tham gia."