Chương 9: Chơi búp bê với mẹ kế

Sáng hôm sau, trời vẫn phủ một lớp tuyết dày, vài cành cây trơ trụi rung rinh trong gió lạnh đầu đông, mang theo cái hơi thở rộn ràng của mùa Giáng Sinh sắp tới.

Charlotte mặc một chiếc váy nhung màu xanh thẫm, trên cổ quàng chiếc khăn len nhỏ. Mái tóc vàng mềm mại xoã dài xuống lưng, trên má còn vương chút ửng hồng. Cô bé khẽ khàng đặt con búp bê lớn nhất mà Winston tặng ngồi vào chiếc ghế gỗ nhỏ, trước mặt là một chiếc bàn tí hon đã được bày biện: bánh quy gừng, cốc sứ bé xíu đựng trà.

- Đây, Mary, hôm nay em sẽ được uống trà gừng nhé vì ngoài trời lạnh lắm - Charlotte thủ thỉ, giọng nhẹ hệt như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Cô bé cẩn thận rót từng giọt nước vào tách, đôi mắt sáng lên niềm vui ngây thơ. Cạnh đó, những chú gấu bông được xếp thành hàng, khoác lên mình những chiếc áo len nhỏ mà quản gia Harris đã tinh tế đặt thợ may làm riêng. Charlotte xoay người, nhón chân đặt thêm vài chiếc bánh quy vào đĩa, chỉnh lại tư thế cho từng món đồ chơi, như thể họ là khách mời thật sự trong bữa tiệc nho nhỏ của cô.

Đây là phòng búp bê Winston dành riêng cho vợ. Bốn bức tường sơn màu kem nhạt, lò sưởi với ngọn lửa bập bùng, những kệ gỗ trắng chạy dọc khắp tường chất đầy gấu bông, búp bê mặc váy ren, những bộ đồ hàng bé xíu bằng sứ tinh xảo. Ngay cả sàn nhà cũng trải thảm dày êm ái để cô có thể ngồi chơi mà không lo lạnh. Một chồng chăn và gối đặt ở góc tường để cô bé có thể quấn lên người bất kì khi nào, có đôi lần Charlotte còn ngủ quên ở đây và quản gia Harris phải bế phu nhân trở về phòng.

Với cô, căn phòng búp bê này giống như một vương quốc bí mật, nơi mà chỉ có cô và những người bạn bằng vải bằng sứ. Cô bé cũng muốn cho người hầu vào chơi cùng nhưng Winston cho rằng như vậy làm mất khoảng cách chủ - tớ, khiến kẻ hầu dần dần không biết địa vị của mình, nên không cho phép. Tuy vậy luôn có ít nhất một người đứng ngoài cửa để đảm bảo phu nhân đang mang thai không có vấn đề gì. Hôm nay, khi khăn len cho chồng đã đan xong, Charlotte lại ngồi hàng giờ trong căn phòng này, trò chuyện với từng con búp bê bằng giọng ngọt ngào, thỉnh thoảng còn khẽ khàng dạy chúng “ngồi thẳng lưng”, “ăn uống phải từ tốn”, y như một cô tiểu thư nhỏ tập làm mẹ.

Tuy vậy, hôm nay khi Charlotte đang mải mê dàn xếp “bữa tiệc” cho những con búp bê, ngoài cửa vang lên những bước chân chậm rãi. James đã dò hỏi quản gia Harris và được biết Charlotte đang ở căn phòng này. Cô hầu gái trẻ đứng chờ ngoài hành lang thoáng ngạc nhiên khi thấy thiếu gia cả bước tới. Khi Charlotte ở đây, ít ai được phép quấy rầy. Nhưng James chỉ đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng. Cô hầu thoáng lưỡng lự, song địa vị trong nhà vốn rõ ràng: một bên là thiếu gia tính khí khó đoán, một bên là phu nhân hiền lành, dễ bỏ qua. Lựa chọn cuối cùng không khó, cô gái cúi đầu, lùi lại một bước, nhường lối cho James.

Cánh cửa gỗ khẽ kêu cọt kẹt khi James đẩy nhẹ nhưng Charlotte vẫn đang mải mê với búp bê. Cô bé vừa xoay người lại, suối tóc vàng mềm mượt rơi nghiêng qua bờ vai, cả dáng hình nhỏ nhắn cuộn tròn giữa tấm thảm lông cừu trắng dày. Mắt James dán chặt vào bóng lưng mảnh mai ấy. Chiếc váy len ôm lấy thân hình non nớt, càng khiến cô toát ra vẻ dễ thương đến mức không tưởng nổi. Một cô gái vẫn còn mê mẩn búp bê, bày biện bàn trà giả vờ mời khách, vậy mà lại đang là vợ của cha anh và mang trong bụng đứa con của Winston Whitmore.

Bố đúng là biết chơi. Một luồng ghen tuông nóng bỏng, dữ dội lại cuồn cuộn bốc lên trong l*иg ngực James.

Cảm nhận thấy có người đang nhìn mình, Charlotte quay lại, thoáng giật mình khi thấy James bước đến gần, vội đứng bật dậy, váy áo còn chưa kịp chỉnh lại ngay ngắn.

- Anh James…

Nhưng anh đã nhanh chóng đưa tay ấn nhẹ lên vai, ép cô ngồi xuống. Anh đóng cửa phòng, đút tay vào túi quần, bước thong thả một vòng, ánh mắt quét qua từng chi tiết trong khi Charlotte đang nhìn anh với đôi mắt bối rối xen lẫn thắc mắc. Nơi này vốn chỉ là căn phòng bỏ không chất đầy những chiếc rương cũ, chẳng ai buồn ngó ngàng. Giờ đây, nó biến thành một chốn ấm áp dành riêng cho Charlotte. Đúng là bố đã bỏ rất nhiều tâm tư lên cô bé.

Tâm trí James trở lại những ngày xưa cũ. Khi mẹ mất, bố đã gần như quên cả bản thân để dồn hết tình thương cho con trai: tối nào cũng chịu khó ngồi đọc sách cho anh nghe, kiên nhẫn giải từng phép toán ngớ ngẩn, thậm chí không ngại bò xuống sàn phòng khách làm ngựa cưỡi cho con, mặc kệ người hầu nhìn. Ông chưa từng để anh thiếu một cái ôm. So với những người cha lạnh nhạt, nghiêm khắc thời bấy giờ, Winston Whitmore chính là ngoại lệ.

Anh rất yêu thương bố và từng hơi khó chịu khi ông tái hôn, cho rằng vợ mới sẽ chen vào cuộc sống của hai cha con, nhưng giờ thì anh giận vì bố đã chen vào giữa anh và Charlotte hơn.

James ngồi xuống đối diện, chăm chú nhìn Charlotte. Anh đưa tay chạm khẽ vào một lọn tóc vàng mềm mại rủ xuống vai cô. Charlotte hơi giật mình, đôi mắt to tròn khẽ run lên nhưng rồi vẫn ngồi yên, không né tránh.

- Em sợ anh à? - James hỏi, giọng trầm thấp.

Charlotte lúng túng, gật đầu rồi lại lắc. James thấy thế liền bật cười:

- Anh nhìn thấy nỗi sợ trong mắt em, Charlotte. Tại sao vậy? Anh đã làm gì em đâu.

Cô bé im lặng, cúi đầu. Charlotte vốn mềm yếu, hay suy nghĩ. Một mình sang New York làm vợ người ta, cô hiểu rõ tuy mang danh phu nhân nhưng nhà mẹ đẻ đã suy tàn, địa vị thực tế khó có thể cao hơn James. Cô không dám làm mất lòng anh.

Từ sau khi nghe tiếng vỡ đồ đạc trong phòng James chiều qua, Charlotte đã cố tự trấn an rằng mình nghĩ nhiều. Nhưng ai chẳng biết bao nhiêu gia đình đã nảy sinh mâu thuẫn giữa mẹ kế và con chồng, đặc biệt khi người mẹ ấy sắp có con riêng và người con chồng cảm thấy vị trí của mình bị đe dọa. Charlotte không muốn James ghét bỏ mình, càng không muốn anh ghét cả đứa bé trong bụng.

Cô bé khẽ run, môi mím lại, sau cùng thì thì thầm:

- Em… em không muốn anh ghét em. Em biết… mình là người ngoài đến, lại… lại có con của…

- Người ngoài? - James cau mày - Charlotte, em là vợ hợp pháp của ông ấy. Còn cái chuyện… đứa nhỏ kia… - Anh thoáng ngừng lại, cơn ghen như lửa chực bùng lên - nó không thể khiến anh xem em như kẻ ngoài được. Đừng tự hạ mình như thế.

- Không… em không dám hạ mình. Em chỉ… không muốn gây ra hiềm khích. Anh là con trai duy nhất của Winston, anh… quan trọng hơn nhiều. Em không thể…

James bật cười khẽ. Hoá ra lý do cô bé cứ sợ sệt anh là vì chuyện này.

- Quan trọng hơn em sao? Toàn bộ sự chú ý, sự dịu dàng, bố đã dồn hết cho em rồi, hơn cả anh. Cả cái căn phòng này cũng chứng minh điều đó.

Anh đưa mắt nhìn quanh căn phòng đầy búp bê, thảm lông mềm, tất cả đều mới tinh, được sắp đặt cẩn thận cho một cô gái trẻ. James siết nhẹ vai Charlotte, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình.

- Em còn không thấy à? Em mới là trung tâm. Nhưng đừng lo, anh không ghen tuông gì cả. Không vì bố yêu thương em mà anh ghét bỏ em. Không, Charlotte, đây là những điều em xứng đáng nhận được với tư cách phu nhân Whitmore. Em không phải lo sợ rằng vì đứa bé trong bụng mà anh sẽ đố kị và hắt hủi em. Anh là người đàng hoàng, đây là em của anh, anh sẽ không bao giờ làm thế.

Charlotte ngẩn ra, hàng mi run lên, không tin nổi những lời vừa thốt ra từ miệng James. Không ngờ rằng mình đã nghĩ xấu cho anh, đôi mắt xanh trong vắt ngấn nước, một làn sóng hối hận trào lên trong l*иg ngực Charlotte. Cô bé cúi đầu, giọng run run:

- Em… em cảm ơn anh, James. Em đã nghĩ sai…

James mỉm cười. Cô bé ngây thơ ngốc nghếch, chắc chắn là đọc quá nhiều tin tức nhảm nhí trên mấy tờ báo phụ nữ về chuyện mẹ kế con chồng. Kể cả không có tình cảm với Charlotte, James cũng sẽ không làm hại em của mình. Chiếc ghế chủ tịch công ty sắt thép Whitmore đã được định sẵn là dành cho anh, chứ đâu phải một đứa em nhỏ hơn 22 tuổi, việc gì anh phải tính kế ám hại nó.

- Được rồi - James đưa tay lau chút lệ rơm rớm trên khoé mi Charlotte, giọng dịu dàng - Đừng nói chuyện này nữa. Anh thấy em có nhiều búp bê quá, em mua chúng từ những đâu vậy, kể cho anh nghe đi.

Những ngày sau đó, Charlotte bất ngờ có thêm một người bạn mới. James ở bên cô bé gần như suốt từ lúc cô thức dậy. Charlotte vốn ít bạn bè đồng trang lứa nên sự quan tâm của anh khiến cô vô cùng vui vẻ.

Buổi sáng, khi Charlotte còn đang ngồi trên thảm lông cừu chơi đồ hàng, James chẳng ngại ngần ngồi xuống, cầm lấy con búp bê mà cô chìa ra, nhập vai một cách kiên nhẫn và tự nhiên. Charlotte cười khúc khích, dường như quên mất khoảng cách vai vế giữa hai người. James không chỉ dừng ở trò chơi trẻ con. Anh lấy giấy bút, vẽ chân dung Charlotte trong lúc cô bé đang mải mê sắp xếp búp bê. Nét chì của anh mạnh mẽ, khéo léo, chỉ vài đường phác đã hiện lên gương mặt non nớt, ánh mắt to tròn và mái tóc mềm mại của Charlotte. Khi bức vẽ hoàn thiện, cô bé thích thú đến mức ôm khư khư tờ giấy như báu vật. Quản gia Harris đã l*иg kính, treo trang trọng ngay phòng khách dinh thự.

James lại thích nhất là ôm cô bé trong lòng, cảm nhận cái bụng nhỏ nhắn còn chưa nhô lên. Mỗi lần như vậy, anh lại bất giác tưởng tượng trong đó là giọt máu của chính mình, tưởng tượng một viễn cảnh khác nơi mà cô bé thuộc về anh chứ không phải bố. Anh kể cho Charlotte nghe về Harvard, về những giảng đường cổ kính đầy uy nghi, về các giáo sư với mái tóc bạc trắng, về những buổi tranh luận nảy lửa trong lớp học. Charlotte đôi khi hỏi han những điều ngây thơ đến mức James chỉ bật cười, rồi kiên nhẫn giải thích cho cô bé từng khái niệm một cách dễ hiểu nhất. Khi Charlotte tò mò ghé vào thư phòng, nhìn anh đọc những cuốn sách chuyên ngành dày đặc chữ, James cũng giải thích cho cô nghe anh đang học về “ngành Kinh doanh” và vì sao nó quan trọng đến vậy.

- Em có thể học ngành đó được không? - Charlotte hỏi

- Không - James bật cười, xoa đầu cô bé - Con gái không được học ở Harvard, Lottie à. Mà anh cũng không nghe là có trường nữ nào đào tạo Kinh doanh không. Nó là ngành dành cho nam giới.

James cũng bắt đầu đọc sách về phụ nữ mang thai, nghiền ngẫm chúng như thể đó cũng là môn học bắt buộc ở Harvard, vừa đọc vừa ghi chú so sánh với biểu hiện của Charlotte từng ngày. Cô bé chưa có bụng, chỉ hay mệt và dễ buồn ngủ hơn. Mỗi sáng, anh đều ghé qua phòng ngủ của cha mình, kiểm tra xem Charlotte ngủ thế nào. Dạo này cô bé không còn tỉnh dậy tiễn bố anh đi làm nữa vì quá buồn ngủ. Nếu thấy chăn bị cái chân nhỏ bướng bỉnh của cô bé đạp văng ra, anh lại lặng lẽ đắp lại. Nếu nhiệt độ trong phòng thấp, anh thêm củi vào lò sưởi.

James còn xuống tận bếp, đứng khoanh tay theo dõi mấy đầu bếp chuẩn bị bữa ăn cho phu nhân trẻ. Thái độ anh như một tay giám thị soi từng nhát dao, từng thìa gia vị. Món ăn đưa lên phải đảm bảo, không được quá nhiều dầu mỡ, không đυ.ng đến rượu hay phô mai chưa tiệt trùng.

Trời mùa đông có tuyết trắng rơi, khu vườn nhìn lung linh như trong truyện cổ tích, Charlotte rất muốn dạo bước nhưng James tuyệt đối không cho. Anh kiên quyết:

- Không được, trời lạnh thế này em dễ cảm. Cơ thể em bây giờ không giống như trước nữa.

Cô bé chu môi, nũng nịu than phiền nhưng James chỉ khoác thêm khăn choàng vào người cô rồi kéo lại vào phòng, ép ngồi xuống bên lò sưởi.

Những sự quan tâm của James đối với Charlotte cũng khiến Winston để ý. Một buổi chiều trở về nhà, ông dừng lại khá lâu trước bức chân dung vợ treo trong phòng khách. Bức tranh vừa được Harris treo lên, nét vẽ của James rất tỉ mỉ, rõ ràng là đã dồn rất nhiều tâm tư. Ông thoáng ngạc nhiên. Từ khi nào thằng con trai mình lại gần gũi đến mức ngồi hàng giờ để ghi lại dung mạo của Charlotte?

Bữa tối hôm đó, Winston quan sát kỹ hơn. Khi món hầm được bưng ra, James lập tức gắp phần thịt mềm nhất cho Charlotte. Cô bé mỉm cười, mắt ánh lên sự thân mật tự nhiên. Trong suốt bữa ăn, cô và James trò chuyện với nhau nhiều hơn, thỉnh thoảng Charlotte còn bật cười khẽ trước vài câu nói của thằng nhóc.

Không khí gượng gạo, căng cứng từng phủ lên bàn ăn trước ngày cưới giờ đây đã biến mất, thay bằng sự hòa thuận mà bất kỳ người cha, người chồng nào cũng nên cảm thấy mãn nguyện. Winston biết mình lẽ ra phải thấy vui và đúng là ông thấy vui. Thằng con trai duy nhất đã chấp nhận Charlotte, cô bé cũng thôi cúi mặt rụt rè mỗi khi ở cạnh con ông. Gia đình đang dần ổn định. Thế nhưng… ở một góc khuất nào đó trong lòng, Winston lại cảm thấy một sự lấn cấn kì lạ mà ông không sao giải thích được.