Chương 8: Ghen

New York bước vào những tháng khắc nghiệt nhất của mùa đông. Tuyết rơi dày đặc, phủ trắng xóa lên mái nhà, ngập kín vỉa hè, tràn xuống lòng đường khiến xe ngựa lẫn xe cơ giới đi lại chậm chạp, thậm chí nhiều hôm cả khu phố gần như tê liệt. Người dân ngại ra đường, chỉ còn những bóng người vội vã với áo khoác dày và khăn quàng kín cổ, dẫm lên tuyết dày dưới chân. Với một số gia đình giàu có, đây lại là mùa của những thú vui tao nhã: trượt băng ngoài trời trên những hồ đóng băng tự nhiên hay tổ chức dạ tiệc mùa đông trong những khách sạn xa hoa.

Nhưng tại điền trang Whitmore, bầu không khí khác hẳn. Tất cả sự chú ý đều dồn vào một tin quan trọng: phu nhân Charlotte vừa được bác sĩ thông báo đã mang thai được một tháng. Đó là kết quả của những ngày Winston kiên quyết, thậm chí ám ảnh, đè ngửa người vợ nhỏ ra để gieo giống mỗi đêm không ngơi nghỉ. Khi nghe tin, ông vô cùng phấn khởi, lập tức thưởng nóng cho toàn thể người hầu làm việc tại điền trang một khoản đáng kể.

Kể từ đó, Winston cố gắng thu xếp để hiện diện ở nhà nhiều hơn. Ông mua thêm cho Charlotte rất nhiều quần áo mùa đông bằng lông thú, len, dạ hạng sang, đắt đỏ đến mức không cần hỏi giá. Ông yêu cầu quản gia Harris tuyệt đối không để phu nhân thiếu thốn bất kỳ thứ gì: rau quả tươi phải nhập đều đặn từ Nam Mỹ hoặc vùng khí hậu ấm hơn, sữa, thịt, cá và các loại thực phẩm bồi bổ phụ nữ mang thai phải luôn đầy đủ, bất kể chi phí vận chuyển trong mùa đông đội lên thế nào.

Trong dinh thự rộng lớn, lò sưởi được duy trì đỏ lửa suốt cả ngày, đảm bảo hơi ấm lan tỏa khắp các phòng, không để phu nhân trẻ phải chịu lạnh. Các hầu gái được dặn kè kè bên cạnh Charlotte mỗi khi ông không có mặt để chắc chắn rằng cô không gặp bất kỳ vấn đề gì, từ việc đi lại trên sàn trơn cho đến chuyện ăn uống đúng giờ.

Charlotte thường ngồi trong phòng riêng, nơi khung cửa sổ mở ra khuôn viên phủ đầy tuyết trắng xóa. Bên ngoài, mấy người hầu da đen cặm cụi dùng xẻng dọn lối đi, thở ra từng làn hơi trắng đυ.c trong cái lạnh buốt giá của New York. Khung cảnh trắng xóa ấy khiến dinh thự Whitmore càng như tách biệt khỏi thế giới bên ngoài.

Cô ôm chặt một con búp bê sứ trên tay - món đồ chơi tuổi thơ mà Charlotte chưa từng rời bỏ được - tay kia khẽ vuốt ve bụng mình. Mới chỉ hơn một tháng, chưa có gì rõ ràng, nhưng bác sĩ đã dặn phải cẩn trọng từng chút vì thai tượng giai đoạn này rất mong manh. Ngay cả khi bước đi trên hành lang trải thảm, Charlotte cũng phải cẩn thận, cứ như mỗi cử động mạnh mẽ có thể làm mất đi đứa bé mà Winston tha thiết mong chờ.

Thực lòng mà nói, cô không hề mong đợi đứa con này đến sớm như vậy. Trong tận sâu thẳm, Charlotte vẫn còn thấy mình bé bỏng quá, vẫn còn yêu thích những trò trẻ con, vẫn còn ôm búp bê mỗi khi thấy cô đơn. Thế mà giờ đây, cô lại phải gánh trên vai một trách nhiệm quá lớn.

Trước đó, Charlotte từng năn nỉ Winston chờ thêm vài năm, để cô được sống thoải mái hơn, quen dần với cuộc hôn nhân này. Nhưng ông không nghe. Đêm nào ông cũng đè cô lên giường, không hề do dự, không hề lùi bước, cho đến khi đạt được thứ mình muốn. Kết hợp với những bữa ăn toàn cao lương mỹ vị, thuốc bổ, món ăn đặc biệt "dễ đậu thai" mà đầu bếp chuẩn bị theo lệnh của ông, kết quả là điều đang lớn dần trong cơ thể Charlotte bây giờ.

Charlotte đã viết thư cho mẹ thông báo mình mang thai. Bà vô cùng vui mừng và đã sửa soạn để tới New York vào dịp Giáng Sinh này, theo như lời mời của Winston. Mặc dù ông không đặc biệt thích việc có người ngoài chen vào cuộc sống riêng tư của gia đình nhưng dù sao đây cũng là mẹ vợ và việc buộc một phụ nữ góa chồng phải xa con vào dịp Giáng Sinh là điều rất tàn nhẫn.

Trong những ngày Giáng Sinh gần kề, khi người hầu trong điền trang tất bật trang trí cho dịp quan trọng nhất năm, Charlotte ngồi trong phòng, tay mân mê từng cuộn len được người hầu mua về từ cửa tiệm cao cấp ở trung tâm thành phố. Màu len xanh thẫm và xám bạc, những gam màu trầm nhã nhặn, hợp với phong thái của Winston. Cô kiên nhẫn đan từng mũi, kim gõ lách cách khe khẽ, như nhịp điệu riêng trong những ngày bị giam hãm trong dinh thự.

Charlotte đã quyết định đây sẽ là món quà Noel bí mật dành cho chồng, một chiếc khăn choàng tay cô tự đan. Một món quà đơn giản nhưng chất chứa tâm tư. Cô dặn kỹ người hầu rằng tuyệt đối không được để Winston biết. Chỉ khi ông không có nhà, cô mới lôi khung đan ra, ngồi bên ô cửa sổ phủ tuyết mà tỉ mỉ móc từng đường. Việc đan khăn cũng là cách gϊếŧ thời gian khi bị mắc kẹt với cái bụng bầu trong dinh thự.

Quà cho mẹ, Charlotte không mấy khó nghĩ. Cô đã sai người đặt một chiếc cài áo ngọc trai thanh lịch ở cửa tiệm nổi tiếng trên đại lộ Fifth Avenue, món quà mà bà Mary chắc chắn sẽ yêu thích và trân trọng. Với anh James, Charlotte đã lựa chọn một cây bút máy nhập khẩu từ châu Âu để anh có thể mang theo trong giảng đường.

Nghĩ đến đây, Charlotte dừng tay, kim đan lỡ một nhịp. Cô chợt nhận ra đã rất lâu rồi mình chẳng nghe thấy ai nhắc đến James. Chắc hẳn anh vẫn đều đặn gửi thư về cho Winston, nhưng ông không kể lại, cũng chẳng đưa cho cô xem. Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Quan hệ giữa cô và James chỉ dừng lại ở mức xã giao, mới gặp nhau đôi lần trong lễ cưới và vài bữa ăn gượng gạo.

Nhưng giờ, cô đã là vợ của Winston, đồng nghĩa với việc James cũng là người thân. Nghĩ tới Giáng Sinh đang cận kề, Charlotte bỗng thấy bứt rứt. Có lẽ cô nên bắt đầu từ dịp này, tìm cách gần gũi với James hơn. Dù gì khi James tốt nghiệp và trở về New York, anh chắc chắn sẽ sống trong dinh thự này cùng cha. Cô liếc nhìn chiếc khăn đang dang dở, rồi thầm nhủ: quà tặng cho James không thể chỉ dừng lại ở một món đồ xa xỉ mua từ cửa hiệu sang trọng. Nó cần mang trong đó sự quan tâm thật sự. Charlotte chợt nảy ra ý nghĩ rằng có lẽ cô nên viết cho anh một lá thư kèm theo món quà, chỉ là vài lời chúc ấm áp, vài câu hỏi thăm, để anh thấy cô không phải kẻ xa lạ.

Chiều hôm ấy, tuyết rơi dày hơn thường lệ, phủ trắng cả lối vào điền trang Whitmore. Quản gia Harris đã chuẩn bị xe ngựa để ra ga đón bà Mary Beaumont. Tiếng vó ngựa dập dồn trên con đường đầy tuyết, khiến những người hầu phải xúm lại dọn đường.

Charlotte ngồi trong phòng, lòng nóng như lửa đốt. Từ lúc hay tin mẹ lên tàu, cô đã đếm từng ngày. Vừa nghe tiếng xe ngựa dừng ngoài cổng, cô bé vội vàng đặt con búp bê đang ôm xuống ghế, một tay khẽ che lấy bụng, rồi chạy ra hành lang, bất chấp người hầu phía sau luýnh quýnh gọi với:

- Phu nhân! Xin đừng chạy nhanh như vậy, tuyết trơn lắm!

Nhưng Charlotte chẳng để tâm, chỉ thấy trong lòng rộn ràng như một đứa trẻ. Bóng dáng bà Mary vừa bước xuống xe, còn chưa kịp chỉnh lại khăn choàng thì Charlotte đã lao tới ôm chầm lấy.

- Mẹ ơi! - Giọng cô bé nghẹn lại, vừa mừng vừa tủi, bao kìm nén trong mấy tháng qua vỡ òa.

Bà Mary cũng ôm con gái thật chặt, vỗ vỗ lưng cô bé. Nhưng vừa ngắm thấy dáng vẻ con gái chạy vội vàng ra cổng, bà lập tức nghiêm giọng:

- Trời đất, Charlotte! Con làm cái trò gì vậy? Con quên mất mình là phu nhân nhà Whitmore rồi sao? Người hầu nhìn thấy hết cả. Chạy nhảy hớt hải thế này thì còn ra thể thống gì? Con còn đang mang thai nữa, lỡ trượt ngã thì phải làm sao?

Charlotte cúi đầu, lí nhí:

- Con… con chỉ mừng quá thôi…

Bà Mary thở dài, ánh mắt dịu đi nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm khắc:

- Mừng cũng phải giữ gìn. Làm mẹ rồi, không còn là bé con ngày xưa được nữa. Giờ cái gì cũng phải nghĩ cho đứa bé.

Những người hầu vội vàng cúi đầu, tỏ ra như không thấy cảnh xúc động ấy. Quản gia Harris nhẹ ho một tiếng, rồi cung kính mời:

- Thưa bà Beaumont, mời bà vào trong nghỉ ngơi, chúng tôi đã chuẩn bị trà nóng.

Hai mẹ con bước vào phòng khách, ánh đèn vàng hắt lên tấm rèm nhung dày khiến căn phòng ấm áp hẳn trong cái lạnh căm căm ngoài trời. Bà Mary vừa ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da, tay lập tức nắm lấy bàn tay con gái mà ngắm nghía từ đầu đến chân. Ánh mắt bà thoáng chùng lại vì nhớ nhung, nhưng rồi khẽ cong môi cười:

- Ừm, coi bộ con vẫn ổn cả. Trông con tươi tắn thế này thì ta yên tâm rồi.

Bà Mary biết ngay con gái được chăm sóc tử tế, đúng y như những gì Charlotte vẫn miêu tả trong thư gửi về nhà. Người hầu trong dinh thự Whitmore quả nhiên không dám lơ là phu nhân.

Charlotte hơi cúi đầu, môi đỏ khẽ cong lên, vừa xấu hổ vừa thấy ấm lòng khi thấy mẹ hài lòng. Bà Mary nghiêng người về phía trước, bàn tay gầy gầy của bà đặt lên bụng con gái, dịu dàng vuốt ve lớp vải áo lụa căng phồng:

- Con bé của mẹ… ta thật sự mong chờ đứa cháu này.

Charlotte mỉm cười gượng khi nghe mẹ nhắc đến đứa bé. Thay vì vui mừng, một luồng lo âu lại dâng lên khiến tim cô đập nhanh. Cô liếc nhìn quanh, thấy đám hầu gái và quản gia vẫn đứng im lặng chờ lệnh, không chịu rời đi. Cô cau mày:

- Các ngươi lui ra ngoài đi.

Một hầu gái vội cúi đầu, khẽ ngập ngừng:

- Thưa phu nhân, ông chủ dặn… lúc nào cũng phải có người ở cạnh.

Charlotte cao giọng:

- Có mẹ ta ở đây rồi, các ngươi còn lo gì nữa? Lui ra hết đi!

Đám người hầu lúng túng nhìn nhau, cuối cùng không dám cãi, từng bước rút lui, để lại cánh cửa khép chặt. Căn phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lò sưởi nổ tí tách. Charlotte ngồi xuống sát bên, đôi tay run run nắm lấy tay mẹ. Lúc này, vẻ bình thản hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nỗi lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt non trẻ.

- Mẹ ơi… con… con thật sự sợ lắm. Đứa bé này… nó đến quá sớm. Con còn chưa chuẩn bị gì hết… chưa sẵn sàng làm mẹ. Con mới chỉ vừa bắt đầu cuộc sống mới thôi, mọi thứ như chưa kịp ổn định thì…

Giọng cô nghẹn lại, ánh mắt rối bời như một đứa trẻ bị dồn vào ngõ cụt.

- Con thấy mình còn bé bỏng lắm. Con vẫn còn muốn được chơi búp bê, được làm một đứa trẻ, con không muốn… phải làm mẹ sớm như vậy… Con sợ lắm…

Bàn tay Charlotte siết chặt lấy tay bà Mary, gần như cầu cứu.

Bà Mary nghe vậy, xoa đầu con gái, giọng dịu dàng nhưng cũng có sức nặng như một mệnh lệnh:

- Không sao đâu, chuyện bình thường cả. Con cũng không còn bé bỏng gì nữa, mười sáu tuổi rồim sinh con được rồi. Rồi từ từ, khi bế đứa nhỏ trên tay, con sẽ thấy hạnh phúc đến nhường nào.

Charlotte cúi đầu, hai bàn tay nắm chặt lấy nhau. Bà Mary chưa dừng lại, ánh mắt bà hướng về cái bụng của con gái, khóe môi thoáng một nụ cười đầy kỳ vọng:

- Chồng con lớn tuổi, chắc chắn là mong có thêm con. Con phải hiểu cho ông ấy. Đừng lo nghĩ gì nhiều, chỉ tập trung dưỡng thai thôi. Phụ nữ ai mà chẳng phải đẻ. Một lần này chưa phải là xong đâu, sau này con còn phải sinh thêm vài lần nữa. Đẻ sớm một chút, càng tốt.

- Nhưng… - Charlotte định mở miệng phản bác nhưng bà mẹ đã nghiêm mặt lại.

- Có phải chỉ mình con mang thai đâu mà con làm như chuyện to tát thế? Sao lại trẻ con như vậy? Con có biết không, đây là nghĩa vụ của người vợ. Chỉ khi con sinh ra hậu duệ cho nhà Whitmore thì con mới có địa vị vững chắc trong gia đình này. Hiểu chưa? Đừng có sầu muộn nữa, không tốt cho đứa bé đâu.

Charlotte cắn môi, không đáp lại. Mặc dù những lời mẹ nói nghe rất đúng đắn nhưng cô vẫn cảm thấy ấm ức. Cô bé cảm nhận rõ ràng rằng nỗi sợ hãi và những hoài nghi trong tim mình không được mẹ lắng nghe, nhưng ánh mắt nghiêm nghị của bà làm cô không dám nói gì thêm.

Trong những ngày gần kề Giáng Sinh, cả điền trang Whitmore náo nhiệt như thể có lễ hội hoàng gia. Gia nhân, kẻ hầu người hạ chạy tấp nập khắp các hành lang, tay ôm những cuộn ruy băng đỏ thắm, vác những bó thông khổng lồ. Từng cỗ xe ngựa chất đầy những thùng đồ trang trí nhập khẩu từ châu Âu, có cả đồ thủy tinh thổi tay từ Venice, vòng nguyệt quế cài lông chim từ Pháp và nến sáp ong tinh chế mang hương quế đắt đỏ.

Ngài Winston chi tiền không chút đắn đo. Ông muốn mỗi góc nhà, mỗi bậc thang, mỗi khung cửa đều phải toát lên vẻ xa hoa. Cây thông chính cao gần chạm trần đại sảnh dinh thự, trên chót đỉnh không phải ngôi sao bạc bình thường mà là một chùm đá pha lê đặt chế tác riêng, phản chiếu ánh sáng lung linh như cả bầu trời sao được nhốt vào trong căn phòng. Thực phẩm, rượu vang, thịt nguội, phô mai thượng hạng… tất cả được đặt từ những nhà cung ứng đắt đỏ nhất. Không ít gia nhân thì thầm rằng số tiền dùng để trang hoàng cho mùa lễ này đủ để mua cả một căn biệt thự ở trung tâm thành phố.

Cuối tháng Mười Hai, Massachusetts chìm trong gió lạnh cắt da, phố xá đầy tuyết trắng. James khoác áo choàng dày, đứng chờ Clementine bên ngoài một quán cà phê nhỏ ở Northampton. Hẹn hò trước khi nghỉ đông là quy tắc của cả hai. Trong quán, mùi cacao nóng thoảng hương quế. Họ chọn bàn cạnh cửa sổ. Lúc đầu, câu chuyện xoay quanh việc học, bạn bè, những buổi lễ hội Giáng sinh của trường. Nhưng rồi, như một thói quen dạo gần đây, Clementine bắt đầu nói về buổi diễn thuyết mà cô vừa dự, kể lại lời của Susan Anthony về “quyền được cất tiếng nói trong xã hội” và “phụ nữ cũng là công dân, không kém nam giới”.

James chau mày, ngón tay khẽ gõ lên thành cốc.

- Clem, anh đã nói rồi, những thứ đó chỉ làm em thêm bối rối. Chính trị là công việc của đàn ông. Em đừng để mình bị cuốn theo những lời kêu gọi phá vỡ trật tự vốn đã được sắp đặt.

Clementine nhìn anh, ánh mắt vừa kiên định vừa buồn.

- James, anh không thấy bất công sao? Chúng em học hành, hiểu biết, nhưng cuối cùng vẫn phải sống dựa vào quyết định của cha, của chồng. Chỉ cần nghĩ đến việc cả đời mình không có quyền lên tiếng, em thấy ngột ngạt vô cùng.

- Em đang bị đầu độc bởi những quan điểm nguy hiểm. Chúa đã trao cho đàn ông và phụ nữ vai trò riêng. Gia đình là nền tảng. Nếu ai cũng chạy theo mấy “quyền bình đẳng” kia thì gia đình còn gì?

- Nếu tình yêu và hôn nhân chỉ có giá trị khi phụ nữ im lặng, vậy liệu đó có còn là gia đình thật sự?

Câu hỏi khiến James nghẹn lại. Trong lòng anh dấy lên một sự mâu thuẫn. Anh thật sự muốn cứu vãn, muốn kéo Clem về “đúng quỹ đạo” nhưng đồng thời thấy rõ rằng cô đã thay đổi. Năm ngoái khi cô mới bắt đầu học đại học, cô ấy cũng bình thường như bao thiếu nữ khác. Thế nhưng giờ không còn nữa. Môi trường ở Smith College dường như quá lệch lạc. Clementine đi dự những buổi diễn thuyết đó là vì bạn bè ở trường đại học rủ. Chúng đã gieo vào đầu bạn gái anh những quan điểm hết sức sai lầm.

Buổi hẹn kết thúc trong im lặng nhiều hơn là tiếng cười. Sáng hôm sau, James thu dọn đồ đạc trong căn phòng ký túc để chuẩn bị về nhà nghỉ đông. Tiếng gió mùa đông rít bên ngoài cửa sổ, mang theo mùi ẩm lạnh. Trong lúc kéo ngăn kéo bàn, vài món đồ nhỏ rơi lăn ra sàn: một chiếc khăn len màu kem Clementine đan tay, một quyển sổ bìa da khắc tên anh và tấm bưu thϊếp từ lần họ đi biển năm ngoái.

James cúi xuống nhặt những món đồ lên, ngón tay lướt qua lớp len hơi xù của chiếc khăn Clementine từng kiên nhẫn ngồi hàng tuần để hoàn thành. Một năm trước, anh từng quấn nó quanh cổ với niềm kiêu hãnh. Quyển sổ bìa da khắc tên cũng từng theo anh đến giảng đường nhưng giờ chỉ vương bụi và góc mép cong vênh. Tấm bưu thϊếp thì còn nguyên mùi muối biển nhàn nhạt nhưng khi nhìn vào, anh chỉ thấy khoảng cách chứ không còn cảm giác rộn ràng nào.

James giữ mấy món quà trong tay, ánh mắt mờ đi như thể đang nhìn xuyên qua chúng. Một cảm giác chua xót dâng lên. Anh nhận ra mình không còn yêu Clementine nữa, không hẳn vì tư tưởng cô thay đổi mà bởi trái tim anh đã hướng về một người khác. Chính sự thật đó khiến anh thờ ơ, khiến anh vô thức đẩy tất cả kỷ vật của Clem vào đáy ngăn kéo, như thể phủi đi một phần ký ức mà bản thân không muốn đối diện. Ngoài giờ học, anh đã dùng những buổi đi chơi với bạn bè, những lần hẹn hò Clementine để tự lừa dối rằng mình vẫn ổn. Nhưng khi ở một mình, anh lại nhớ đến cô gái ấy.

Anh từng một lần viết thư hỏi cha xem cuộc sống ở nhà ra sao, cô bé đã quen chưa và bố hồi âm ngắn gọn: Charlotte đang sống rất hạnh phúc, được chăm sóc đầy đủ, không phải lo nghĩ gì. James biết lời cha nói là thật. Một cô gái như Charlotte, dịu dàng mà rạng rỡ, chẳng ai có thể ghét bỏ hay đối xử tệ bạc với cô. Nhưng chính vì vậy mà anh càng thấy mình đứng ngoài, như một kẻ xa lạ nhìn qua khung cửa sổ vào nơi ấm áp mà bản thân không bao giờ nên bước vào.

Khi thu dọn xong hành lí, James ra ga, kéo vali đặt lên kệ hành lý, ngồi xuống ghế bên cửa sổ toa tàu. Âm thanh sắt thép lăn bánh trên đường ray hòa cùng tiếng còi tàu kéo dài nghe như tiếng thở dài miên man. Bên ngoài, những dải đồng quê nước Mỹ đang chìm trong sắc đông xám bạc, hàng cây khẳng khiu đứng trơ trọi giữa tuyết phủ. Anh tựa đầu vào cửa kính, nhìn cảnh vật vụt qua, nhưng trong lòng thì nặng trĩu. Clementine, cái tên khiến anh thấy đau nhói. Cô gái đã dành cho anh biết bao dịu dàng, vậy mà giờ đây, chỉ cần nghĩ tới, anh lại chỉ toàn một cảm giác áy náy.

Giữa anh và Charlotte chưa có gì nhưng chỉ riêng việc tơ tưởng đã là phản bội. Clementine không đáng phải chịu điều đó. Cô xứng đáng với một tình yêu trọn vẹn, không phải một trái tim phân mảnh và đầy giằng xé như anh. Nhưng khốn nạn thay, càng cố gắng dập tắt thì khát vọng lại càng bùng lên. Anh quay mặt đi, nhìn dòng khói trắng cuộn lên từ đầu tàu, sự tội lỗi và khao khát quấn quýt trong lòng như hai sợi xích siết chặt.

Chiều hôm đó, khi ánh đèn dầu trong điền trang bắt đầu sáng lên, chiếc xe ngựa lăn bánh qua con đường rải sỏi dẫn vào cổng chính. Gia nhân đã xếp hàng hai bên, cúi đầu cung kính khi chiếc xe dừng trước bậc tam cấp. James bước xuống, áo choàng du hành phủ lớp bụi đường, đôi giày da bóng loáng vừa chạm vào nền đá đã vang lên âm thanh rắn rỏi.

Phòng khách được thắp sáng rực rỡ bởi chùm đèn pha lê. Hai mẹ con nhà Beaumont đang ngồi trên ghế salon bọc nhung đỏ. Charlotte thu mình trong chiếc váy trắng viền ren, trên tay ôm khư khư con búp bê.

James bước vào, cúi nhẹ người chào. Bà Beaumont đứng bật dậy, dáng vẻ tươi vui, giọng nói lảnh lót cất lên:

- Chào cháu James, đã lâu lắm rồi không gặp! Vẫn còn nhận ra ta chứ?

James nở một nụ cười lịch thiệp:

- Đương nhiên rồi, làm sao cháu có thể quên được cô Mary nổi tiếng duyên dáng của Georgia được cơ chứ?

Bà Beaumont bật cười giòn tan, phất tay trách yêu:

- Cái thằng này, khéo ăn khéo nói hệt như cha cháu vậy!

James cũng bật cười theo phép lịch sự nhưng tiếng cười chưa kịp dứt thì anh chợt nhận ra Charlotte đã bước tới trước mặt. Cô khom người một cách duyên dáng, chiếc váy trắng ngà nhẹ nhàng rủ xuống sàn. Giọng cô trong trẻo, ngọt như mật ong:

- Em chào anh James, mừng anh về nhà.

Nghe vậy, James hơi khựng lại. Mấy tháng xa cách, cô bé vẫn dịu dàng và nhu mì như ngày nào, thậm chí còn có nét mặn mà hơn trước. Trong giây phút ngắn ngủi ấy, anh thấy tim mình lỡ một nhịp.

Bà Mary thì xoay sang con gái, bàn tay bà âu yếm vuốt ve lên bụng Charlotte, nụ cười nở rộ:

- Con bé đang mang thai, James à. Không biết ngài Winston đã nói với cháu chưa… cháu sắp có em rồi đấy.

Câu nói ấy vang lên như tiếng sét đánh ngang tai. James đứng chết lặng, hơi thở như bị chặn lại giữa l*иg ngực. Trong thoáng chốc, cả căn phòng như xoay tròn, mọi âm thanh đều biến thành một thứ ù ù nặng nề.

Charlotte… có thai. Có con. Với bố.

James không tin nổi. Tất cả máu trong người như đông cứng lại, rồi lập tức sôi sục, cuộn trào. Trái tim anh bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đớn đến mức như bị cào xé. Cổ họng nghẹn lại, muốn thốt ra điều gì đó nhưng không thành lời. Một cơn ghen dữ dội bùng nổ trong anh, hừng hực và cháy rực. Tại sao lại là bố? Tại sao cha anh mới là người chiếm lấy nàng, để nàng mang trong mình giọt máu của ông, chứ không phải anh? Lẽ ra, đáng ra, phải là anh mới đúng. Chính anh mới là người nên ở bên Charlotte, khiến nàng có thai, mang đứa con của anh chứ không phải của bất kỳ ai khác.

Nhưng bề ngoài, James cố giữ vẻ mặt bình thản, môi run rẩy cố nặn ra một nụ cười.

- Ồ… thật là tin vui lớn. Cháu chúc mừng cô và Charlotte.

Ánh mắt của bà Mary dừng lại nơi anh, lâu hơn một giây, rồi đột ngột, bà bật cười. Bàn tay bà vỗ mạnh vào vai James đầy thân mật.

- Cảm ơn cháu nhiều, James à - Bà nói - Ta hy vọng cháu sẽ giúp đỡ Charlotte khi nó sống ở đây. Nó còn bé bỏng lắm, ngây thơ lắm, chẳng biết gì cả.

Khi trở về phòng riêng, James bước đi nặng nề, từng bước chân như dồn nén cả cơn giận đang sôi sục trong l*иg ngực. Cánh cửa vừa khép lại, anh thở hắt ra, đôi mắt tràn ngập một thứ u uất không thể gọi thành tên. Trên chiếc bàn gỗ chạm khắc tinh xảo, một cái bình cổ trang trí bằng gốm sứ Ý đặt ngay ngắn như một sự thách thức. Trong khoảnh khắc, James thấy tất cả mọi thứ quanh mình đều như đang chế nhạo anh: ánh đèn vàng vọt, tấm gương phản chiếu gương mặt cứng đờ và cả cái bình kia, nó quá trọn vẹn, quá yên ổn. Anh nắm lấy nó bằng cả hai tay, rồi quẳng thật mạnh về phía đối diện.

XOẢNG!;

Những mảnh sứ vỡ tung tóe, văng ra khắp nền nhà như hàng trăm mũi dao nhỏ, lấp loáng dưới ánh đèn. James đứng thẳng người, ngực phập phồng dữ dội, mắt đỏ ngầu. Bên ngoài, tiếng người hầu hoảng hốt vang lên:

- Cậu chủ, có chuyện gì vậy ạ?

James nghiến răng, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Giọng anh bật ra lạnh lùng, sắc như dao cắt:

- Không có gì cả. Tôi… trượt tay làm vỡ cái bình. Lát nữa hãy vào dọn. Giờ tôi muốn nghỉ một chút.

Có một thoáng ngập ngừng, rồi giọng nhỏ nhẹ đáp lại:

- Vâng, thưa cậu chủ.

Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng tim James đập thình thịch như muốn phá tung l*иg ngực. Anh ngồi phịch xuống giường, hai tay run lên. Trong lòng anh, sự đố kị và ghen ghét như một ngọn lửa phun trào, thiêu đốt từng ý nghĩ.

Anh oán trách, oán trách đến tận xương tủy. Tại sao bố lại có thể làm như vậy? Tại sao bố không sắp xếp cho anh cưới Charlotte ngay từ đầu? Chỉ vì thời điểm đó anh đang qua lại với Clementine mà ông lại không muốn can thiệp, không muốn “ép buộc” như những gia đình thượng lưu khác ư? Hay chỉ là một cái cớ rẻ tiền để ông giành lấy Charlotte cho riêng mình?

Càng nghĩ, James càng thấy như có ngàn mũi kim đâm vào tim. Cái hình ảnh Charlotte cúi người dịu dàng nói với anh “Em chào anh James, mừng anh về nhà” vẫn vang vọng, vẫn ngọt ngào, nhưng giờ lại như một vết cứa rỉ máu. Cô bé ấy… đã có thai. Mang thai với bố. Ý nghĩ đó như sét đánh ngang tai, khiến lòng anh rách toạc, đau đớn đến tê liệt. Đáng lẽ người khiến Charlotte mang thai phải là anh mới đúng. Lẽ ra đứa con trong bụng kia phải là giọt máu của anh, không phải của một lão già gần năm mươi.

James cắn chặt môi, khớp hàm siết đến nỗi đau nhói. Anh không thể nào hiểu nổi tại sao Winston lại có thể thản nhiên làm điều đó. Ông đã lớn tuổi rồi, làm sao có thể ở bên Charlotte suốt đời? Một ngày nào đó, sớm thôi, ông sẽ già nua, yếu đuối, còn Charlotte vẫn còn cả một quãng đời thanh xuân phía trước. Vậy thì tại sao không gả cô bé cho anh?

Ý nghĩ ấy xoáy sâu vào tâm trí James như một vết dao cứa không ngừng. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy mình căm hận chính người cha đã sinh thành ra mình.

Ở dưới lầu, âm thanh đồ sứ vỡ vụn trên tầng vang vọng xuống, khô khốc và nặng nề. Charlotte giật thót cả người, ngón tay nhỏ bé siết chặt con búp bê vải trong lòng. Đôi mắt to tròn ngơ ngác chớp liên hồi, cô gái trẻ tự hỏi trong cơn rối bời: Chẳng lẽ mình đã lỡ lời gì khiến anh ấy không vui sao?

Cô khẽ cắn môi, trong đầu bật ra một nỗi lo mơ hồ: Hay là… anh ấy không vui khi biết mình có thai? Ý nghĩ ấy khiến Charlotte thoáng tái mặt, bàn tay xoa nhẹ bụng như muốn trấn an đứa bé chưa kịp hình thành rõ rệt. Không đâu, chắc không phải vậy… Nhưng… nếu anh ấy sợ đứa con của mình sẽ tranh giành địa vị với anh ấy thì sao? Một thoáng run rẩy xuyên qua tâm trí.

Trong khi đó, bà Mary Beaumont vẫn thong thả uống trà, khẽ ngước mắt nhìn lên cầu thang. Trong ánh đèn vàng, ánh mắt bà lấp lánh thứ gì đó rất khó đoán.