Ban ngày, khi Winston rời điền trang để dự những buổi họp ở trụ sở tập đoàn hoặc đi gặp chính khách, Charlotte vẫn quanh quẩn trong dinh thự rộng lớn. Những giai điệu dương cầm ngân vang khắp sảnh chính, lúc thì trầm lắng dịu dàng, lúc thì rộn rã nhưng luôn mang theo nét mong manh, cô độc.
Cô thích ngồi hàng giờ trước giá vẽ, phác thảo những đóa hoa hoặc khung cảnh điền trang. Đôi lúc, Charlotte mặc những chiếc váy lụa trắng mềm mại, một mình xoay vòng trong phòng tập khiêu vũ, nơi ánh sáng mặt trời xuyên qua cửa kính lớn, hắt xuống sàn gỗ bóng loáng. Winston rất thích ngắm nhìn vợ nhảy múa. Dáng vóc của Charlotte đẹp và thon thả, uyển chuyển mềm mại như thiên nga, cực kì quyến rũ. Gần như cuối tuần nào rảnh rỗi ông cùng muốn cô nhảy cho ông thưởng thức một điệu.
Những lúc rảnh, cô đọc báo sáng, đặc biệt là các chuyên mục dành cho phụ nữ. Cô không đọc các tin chính trị, kinh tế vì không hiểu được. Mỗi khi thấy kiểu váy, mũ hay trang sức mới lạ, cô chỉ cần đánh dấu lại. Người hầu gái sẽ cẩn thận mang tờ báo lên cho quản gia Harris và chỉ ít ngày sau, những hộp hàng tinh xảo từ Paris hoặc Milan đã được gửi thẳng tới tận dinh thự.
Thế nhưng, sự tiện nghi và xa hoa ấy không xua nổi sự cô đơn. Charlotte ít bạn bè, ở New York gần như chẳng quen ai. Các tiểu thư mà cô từng thân thiết thuở nhỏ thì ở Georgia, mỗi bức thư qua lại đều phải chờ rất lâu.
Cô cũng từng thử hoà nhập. Đã đôi lần Charlotte nhận lời mời của các tiểu thư và phu nhân thượng lưu trong thành phố để dự tiệc trà. Nhưng chẳng bao lâu, cô nhận ra những buổi gặp gỡ ấy chẳng khác gì màn thẩm tra. Họ săm soi từ kiểu tóc, chiếc váy, dáng ngồi, cho tới từng câu nói của cô. Có người còn buông lời bóng gió về việc “nhà Beaumont sa sút tới nỗi phải để con gái uỷ thân cho ông chồng hơn mình đến ba mươi tuổi.” Từ đó, Charlotte không còn lui tới tiệc trà nào nữa.
Không có bạn bè thân thiết trong thành phố mới, Charlotte dần dần tìm đến sự bầu bạn từ chính những người hầu trong nhà Whitmore. Cơ cấu người hầu được phân định rạch ròi: đầu bếp, quản gia và lái xe đều là người da trắng, hầu hết xuất thân từ những gia đình Anh và Pháp di dân đã ổn định lâu năm; các hầu gái là người nhập cư gốc Irelandm trẻ tuổi, nhút nhát, sẵn sàng nghe theo mọi lời sai bảo. Còn toàn bộ những công việc nặng nhọc nhất - khuân vác, lau chùi, dọn vườn, quét tro lò sưởi, gánh nước - đều do người da đen đảm trách.
Ban đầu, Charlotte chỉ trò chuyện với các hầu gái da trắng, không chỉ vì hay gặp họ hơn mà bởi đó là điều “phải phép” theo những gì cô đã được cha mẹ dạy từ nhỏ: “Người da đen không phải là con người như chúng ta, Lottie à. Họ chỉ là công cụ, là những bàn tay thô kệch để phục dịch. Họ ngu ngốc và thấp kém. Kẻ mơ tưởng rằng họ có thể sống ngang hàng với chúng ta chính là kẻ đã phá hủy miền Nam, khiến gia tộc Beaumont nhà ta rơi vào cảnh sa sút.”
Niềm tin ấy ăn sâu trong tâm trí cô. Đối với Charlotte, sự sa sút của nhà Beaumont không phải vì chiến tranh, không phải vì cha cô làm ăn thua lỗ, mà vì những kẻ theo chủ nghĩa bãi nô đã ngang nhiên cướp mất nguồn lao động miễn phí. Dù sinh ra sau thời kì nô ɭệ nhưng trong cái nhìn ngây thơ và đầy định kiến của một tiểu thư miền Nam lớn lên giữa những lời răn dạy ấy, người da đen không thể là bạn bè hay người ngang hàng.
Dù chỗ ở của người hầu da đen cách xa dinh thự, Charlotte cũng không phải chưa từng thấy họ. Thỉnh thoảng, khi đi dạo trong vườn hoặc băng qua dãy hành lang dẫn ra khu giặt, cô vẫn thoáng thấy bóng dáng những người đàn bà da ngăm gầy gò, bê chậu giặt, những người đàn ông đen nhẻm, lưng trần khiêng thùng than, bó củi. Họ lặng lẽ như bóng ma, chỉ đi qua thật nhanh, không bao giờ dám ngẩng mặt nhìn chủ nhà.
Một buổi chiều, khi Charlotte vừa từ phòng khách đi dạo sang phía hiên sau, cô bất chợt thấy một cô hầu da đen còn trẻ, dáng người nhỏ bé, đang chật vật ôm một chậu đồ giặt lớn, dáng đi khó hiểu. Bước chân cô ta nặng nề, lảo đảo, như thể sức nặng kia có thể đè gãy cột sống bất cứ lúc nào. Đúng lúc ấy, cô gái trông thấy Charlotte. Hốt hoảng, cô vội cúi người thật thấp để chào. Chính động tác cúi đầu đột ngột ấy làm cái chậu mất thăng bằng, nghiêng đi và ụp xuống người Charlotte.
Một dòng nước xà phòng lạnh buốt tràn xuống, ướt sũng chiếc váy lụa tinh xảo. Charlotte giật mình, khẽ kêu một tiếng vì lạnh.
Ngay lập tức, các hầu gái da trắng đi theo thốt lên thất thanh:
- Trời ơi, phu nhân!
- Cái con mọi rợ này!
Họ cuống cuồng lao tới, vừa kéo phu nhân ra, vừa quay lại trút cơn giận. Bella, hầu gái thân cận nhất, xông lên trước, giáng một cái tát mạnh vào mặt cô hầu da đen.
- Đồ ngu xuẩn! Ngươi có mắt để làm gì hả?! - Bella gằn giọng.
Cô gái trẻ lảo đảo, bàn tay run rẩy bấu lấy cái chậu đã nghiêng đổ, nước mắt trào ra vì đau, nhưng vẫn cúi rạp người xuống đất, lí nhí:
- Xin… xin lỗi, thưa phu nhân… xin lỗi…
Những hầu gái da trắng khác đồng loạt hùa theo, mắng nhiếc thậm tệ, nào là “thứ cặn bã,” “ngu dốt như loài súc vật” và còn định đạp thêm một cái để “dạy cho nó biết lễ phép”.
Charlotte lùi một bước, váy áo còn vương vết bẩn từ chậu đồ, nhưng cô không để ý. Đôi mắt xanh của thiếu nữ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mặt: một cô gái da đen trẻ, chỉ cỡ tuổi Charlotte, gầy gò, vai gồng cứng lại vì sợ, thân thể run rẩy như thể chỉ cần thêm một cái tát thôi là có thể gục xuống, nước mắt hòa với bụi vải, đôi môi tím tái mấp máy xin tha.
Các hầu gái da trắng thì càng lúc càng hung hăng, một người còn giơ chân lên chuẩn bị đạp.
Charlotte bỗng thấy trong lòng dâng lên một cảm giác lạ. Người da đen là hạng thấp kém. Cô tin điều đó, chưa bao giờ nghĩ khác đi. Nhưng thấp kém… đâu có nghĩa là đáng bị đánh đập.
Từ nhỏ tới lớn, Charlotte chưa từng làm đau bất kì một con chó con mèo nào, kể cả những chú ngựa trong điền trang Beaumont, cũng không bắt chước lũ em họ khắc lên thân cây. Cô bé không nỡ làm tổn hại tới bất kì thứ gì. Bây giờ, nhìn cô hầu da đen co rúm trên nền đất, Charlotte cũng thấy không đành lòng. Cô hít một hơi, giọng kiên quyết:
- Đủ rồi. Ngừng lại ngay.
Các hầu gái lập tức khựng lại, quay sang nhìn Charlotte với vẻ ngỡ ngàng.
- Nhưng… thưa phu nhân, cô ta làm bẩn áo của ngài, còn dám vô lễ…
- Ta bảo ngừng, các cô không nghe thấy sao?
Không khí lặng hẳn. Trong mắt họ, phu nhân trẻ lúc nào cũng hiền lành, dịu dàng, chưa từng thấy cô nổi giận.
Charlotte nhìn xuống cô gái da đen đang quỳ rúm ró, đầu gối dính đất, bàn tay vẫn cố bám vào cái chậu lật úp như sợ bị buộc tội thêm lần nữa. Cô khẽ cúi người xuống, không giấu được sự tò mò:
- Sao lại bê cái chậu nặng thế kia mà bước đi kỳ cục như vậy?
Cô hầu run rẩy, môi mấp máy, mãi mới thốt được:
- Dạ… hôm qua… hôm qua con giặt sót một chiếc váy của phu nhân… nên quản gia Harris… ngài ấy… ngài ấy đánh… Là lỗi của con…
Nói tới đó, giọng cô lạc đi, nước mắt rơi lả tả, như thể mỗi chữ bật ra đều mang theo một nhát roi. Charlotte ra hiệu:
- Kéo váy lên.
Cô hầu tái mét, ngẩng lên nhìn phu nhân rồi lại cúi gằm xuống, run rẩy vén vạt váy lên một chút. Trên đôi bắp chân mảnh khảnh hiện rõ những vết đỏ lằn dài, vài chỗ sưng tấy, như dấu tích của roi da mới quất chưa lâu. Charlotte lập tức nhăn mặt, hơi lùi lại một bước. Cô không ngờ… quản gia Harris, cái người đàn ông lúc nào cũng là chuẩn mực của sự lịch thiệp, nói năng nhỏ nhẹ, cử chỉ chừng mực, lại có thể ra tay tàn nhẫn đến vậy. Trong lòng Charlotte dấy lên một cảm giác khó chịu, vừa phẫn nộ, vừa hoang mang. Bao năm nay cô vẫn được dạy rằng người da đen là nòi giống bẩn thỉu. Nhưng khi tận mắt thấy những vết lằn đó, tận tai nghe giọng run rẩy cầu xin… thấp kém thì cũng vẫn biết đau, biết sợ.
- Đủ rồi - Cô nói dứt khoát - Ta sẽ nói chuyện với Harris sau. Hôm nay ngươi nghỉ đi, không cần phải làm việc nữa.
—--------------------------------
Trong thư phòng yên tĩnh, Winston ngồi trên chiếc ghế bọc da, một tay cầm ly brandy, tay kia lật chậm rãi trang báo. Harris đứng trước bàn, lưng thẳng tắp, giọng đều đều trình bày lại những việc xảy ra trong ngày. Đến khi nhắc đến chuyện cái chậu giặt đổ lên phu nhân và đoạn kết đầy bất ngờ, Winston khẽ nhướn mày.
- Ý ông nói - Winston đặt ly xuống, mắt ánh lên tia dò xét - Charlotte đã trách cứ ông vì đánh đòn một nữ hầu da đen?
Harris hơi cúi đầu, giọng trở nên dè dặt:
-Vâng, thưa ngài. Tôi đã giải thích rằng đó là chuyện hết sức bình thường. Bọn chúng nếu không bị trừng phạt thì sẽ sinh lười nhác, không còn biết sợ hãi, nhưng phu nhân khăng khăng nói tôi không được làm thế nữa. Tôi buộc phải nhượng bộ, song thấy lo là phu nhân sẽ… có cảm tình quá mức với bọn cựu nô ɭệ, từ đó ảnh hưởng đến kỷ luật trong nhà.
Một thoáng im lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Winston ngả người ra sau ghế, đôi ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn.
Ông đã từng sống hơn hai mươi năm đầu đời trong thời kì chế độ nô ɭệ, dẫu đặt chân tới miền Bắc từ hai thập kỉ trước, thủ phủ của thành trì chống chế độ nô ɭệ, ông cũng không thay đổi những suy nghĩ đã ăn sâu vào tâm trí về sự hèn mọn và thấp kém của “lũ mọi đen”. Dù rằng chưa từng đánh chết người hầu nào nhưng chuyện ông quát mắng, nói lời miệt thị hay tiện tay đấm đá vài phát khi người hầu mắc lỗi là hết sức bình thường.
Ông chau mày, nhấp ngụm brandy, để chất rượu nồng lan trong cổ họng. Lottie vẫn còn quá trẻ, ông nghĩ. Mới mười sáu, vừa bước vào đời sống hôn nhân. Tâm hồn còn mềm như sáp, thấy ai chịu đòn thì thương xót, thấy vết bầm thì mủi lòng. Nhưng sự thương xót đó, nếu không được uốn nắn sẽ hóa thành cái nhìn sai lệch.
Ông chẳng còn lạ gì nhà Beaumont, vốn rất khinh miệt đám dân “cựu nô ɭệ”. Chẳng hiểu tại sao Charlotte lại thế, có lẽ là do tâm địa em ấy lương thiện quá mức, không nỡ nhìn cảnh người hầu bị đánh đập. Lottie vẫn là cô bé nhỏ đang lớn, ông cần uốn nắn cho em ấy có suy nghĩ đúng mực. Dù rằng thời kì nô ɭệ đã qua, không có nghĩa là những tên mọi đó có thể đứng ngang hàng với chủ nhân.
Tối hôm ấy, khi bước vào phòng, Winston bắt gặp Charlotte đang đứng bên khung cửa sổ, dáng thon gọn trong chiếc váy ngủ mỏng, gương mặt hướng lên bầu trời đầy sao. Ông bước lại gần, vòng tay rắn chắc ôm lấy eo nhỏ từ phía sau. Charlotte hơi giật mình, quay đầu khẽ thở:
- Ngài làm em sợ đấy…
- Nghĩ gì mà ngẩn người ra thế?
- Em không nghĩ gì cả… chỉ nhìn trời thôi. Hôm nay sao nhiều quá, đẹp thật. – cô khẽ mỉm cười.
Đôi môi Winston cong lên, pha chút kiêu ngạo:
- Nếu em muốn, ta sẽ hái cả bầu trời này xuống cho em.
Charlotte bật cười khúc khích, hai má hồng lên:
- Ngài đừng nói những điều ngốc nghếch thế chứ…
Winston bế bổng tiểu mỹ nhân trong vòng tay, đi tới chiếc giường lớn phủ ga trắng muốt. Ông ngồi xuống cạnh, ôm vợ trong lòng, hơi thở đàn ông nóng ấm phả lên mái tóc vàng mềm. Giọng ông trầm thấp, ấm áp nhưng xen lẫn uy nghi, vang ngay bên tai cô:
- Lottie, về chuyện chiều nay với quản gia Harris… tất nhiên em là phu nhân, em có quyền ra lệnh cho ông ấy. Nhưng, em yêu à… đám da đen không đáng để em bảo vệ đâu. Chúng không phải những kẻ ngang hàng với chúng ta.
Charlotte quay đầu lại, đôi mắt xanh biếc phản chiếu ánh sao ngoài cửa sổ, thì thầm:
- Em biết… nhưng đâu có nghĩa là được đánh họ như vậy. Nhìn họ bị quất roi… em không chịu nổi.
Winston cười khẽ, nụ cười vừa kiêu ngạo vừa chiều chuộng. Bàn tay ông di chuyển dọc theo làn da trắng nõn mịn màng, khiến cô đỏ bừng mặt, tim đập nhanh hơn.
- Ta biết em có lòng nhân ái nhưng phải đặt đúng chỗ. Chủ là chủ, hầu là hầu. Em đừng tử tế với chúng quá… chúng sẽ trở nên biếng nhác, ỷ lại. Ta không muốn phu nhân của ta bị chúng coi thường.
- Nhưng Winston… nếu đánh họ, liệu có thật sự làm họ phục tùng không? Em nghĩ…
- Lottie - Winston nghiêm nghị cắt ngang - Ta là chồng em. Ta có bao giờ nói điều gì không tốt cho em đâu? Tại sao em lại cãi ta như thế…? Thế là hư đấy, Lottie.
Charlotte giật mình. Tim cô thắt lại, đôi mắt tròn xoe nhìn chồng, lần đầu tiên thấy vẻ lạnh lùng trong ánh mắt ấy. Trời ơi… cô bé đã làm Winston giận thật rồi. Trong đầu cô vang lên những lời răn dạy từ nhỏ: “Vợ phải nghe lời chồng. Người chồng là trụ cột, là bầu trời, là người đưa đường chỉ lối. Cãi lại chồng là bất kính, là sai trái.” Cô thấy mặt mình nóng bừng, ngượng ngập và hối lỗi, vội vàng hạ giọng, bàn tay nhỏ run run nắm lấy tay ông:
- Xin lỗi… em xin lỗi, Winston. Em không nên…
Ông nhìn vợ thêm một giây, rồi khóe môi chậm rãi cong lên. Lập tức cơn nghiêm khắc tan biến, thay bằng nụ cười dịu dàng khiến Charlotte gần như rơi nước mắt vì nhẹ nhõm. Winston khẽ nâng cằm nàng, thì thầm:
- Thế mới là cô bé ngoan của ta. Ta biết em rất ngoan.
Ông cúi xuống hôn lên trán vợ.
- Ta đã xây dựng nên cả một đế chế đường sắt, ta lớn hơn em nhiều tuổi, ta hiểu biết rất nhiều về cuộc đời này. Em chỉ cần nghe lời ta, mọi thứ sẽ luôn đúng.
Charlotte khép mắt, gật đầu thật ngoan ngoãn. Phải rồi, chồng cô quyền lực đến thế, giàu có đến thế, chắc chắn ngài ấy không thể sai được. Charlotte khẽ gật đầu, mỉm cười nhỏ nhẹ như con chim non vừa được dỗ dành:
- Vâng… em tin ngài.
- Em sẽ không bênh vực bọn da đen đó nữa chứ?
- Vâng.
- Em sẽ để Harris răn dạy chúng chứ?
- Vâng.
Winston hài lòng, ghì chặt mỹ nhân trong vòng tay. Ông vùi mặt vào mái tóc thơm hương oải hương của vợ, thì thầm:
- Ngoan lắm, Lottie.
Bàn tay thô ráp của đàn ông mân mê làn da trắng nõn của mỹ nhân, rồi luồn qua váy, chạm vào bắp đùi, rồi tới qυầи ɭóŧ. Khi những ngón tay Winston khẽ chạm đến mảnh vải lót mỏng, ông lập tức nhận ra nó dày và cộm lên bất thường. Ông hơi khựng lại, mắt cúi xuống nhìn Charlotte đang đỏ mặt như quả đào chín.
- Tối nay… không được đâu, em… đang đến kỳ…
Một thoáng cụt hứng lướt qua đáy mắt Winston nhưng chỉ trong chớp mắt, ông bật cười khẽ.
- Không sao cả. Ta chỉ muốn ôm em thôi.
Rồi, như sực nhớ ra điều gì, ông ghé môi bên tai cô, giọng nửa đùa nửa nghiêm:
- Nhưng mà tối rồi, trước khi ngủ thì em cũng phải thay chứ nhỉ?
Charlotte tròn mắt, chưa kịp thốt ra lời phản đối thì Winston đã bế thốc cô bé lên trong vòng tay rắn chắc. Cô kêu khẽ một tiếng, đôi tay mảnh mai ôm lấy cổ chồng. Ông vừa đi ra cửa vừa gọi khẽ ra ngoài hành lang:
- Hầu gái, mang một miếng băng vải sạch đến phòng tắm cho phu nhân ngay.
Phòng tắm rộng lớn lát đá cẩm thạch sáng loáng, ánh đèn khí vàng nhạt hắt lên thành bồn đồng mạ sáng bóng. Tiếng nước chảy từ vòi đồng vang đều đều. Charlotte đứng nép ở cửa, hai bàn tay níu chặt lấy nhau trước bụng, gò má đỏ bừng.
- Em… em có thể tự làm được, Winston… - Giọng cô bé run rẩy, nhỏ như muỗi kêu.
- Lottie, ta là chồng em. Em đã hứa trước Chúa sẽ vâng lời ta. Đừng để ta nhắc lại.
Charlotte giật mình, tim đập thình thịch. Cô bé cắn môi, mắt ngân ngấn nước, lắp bắp:
- Vâng…
Cô bé run rẩy cởi váy ngủ mỏng, vành tai đỏ rực. Khi lớp vải tuột khỏi vai, Charlotte gần như không dám ngẩng đầu. Bàn tay nhỏ che che giấu giấu nhưng Winston lại nắm lấy, kéo xuống.
- Không được giấu, Lottie. Ta muốn em phải thật ngoan. Chúng ta là vợ chồng, có gì của em mà ta chưa từng thấy đâu?
Charlotte nức nở khẽ “dạ”, rồi ngoan ngoãn kéo tiếp qυầи ɭóŧ nhỏ cùng lớp băng vải rơi xuống sàn đá lạnh. Dưới ánh sáng vàng, thân hình thiếu nữ non trẻ phập phồng theo từng hơi thở run rẩy. Xinh đẹp, mơn mởn.
Winston mỉm cười, xoay nhẹ chiếc vòi hoa sen mạ vàng. Tức thì, một tiếng ù ù khe khẽ vang lên từ ống dẫn ngầm, rồi dòng nước ấm phun ra. Ông đưa tay ra kiểm tra nhiệt độ rồi quay lại nói:
- Lại gần đây, Lottie
- Em… em có thể tự làm được…
- Ta là chồng em, Lottie. Em phải để ta chăm sóc em. Hiểu chứ?
Không còn cách nào khác, Charlotte đành phải bước tới. Winston xả nước xuống giữa hai chân của cô vợ nhỏ, bàn tay thô ráp luồn vào chà xát nhẹ nhàng vùиɠ ҡíи của thiếu nữ, vừa làm sạch, vừa như đùa nghịch, mơn trớn. Mỹ nhân đứng im, mặt đỏ bừng vì ngượng, trong khi Winston dường như rất thích thú với việc làm vệ sinh cho cô vợ trẻ.
Ông rất thích thân thể của Charlotte. Mềm mại, duyên dáng, ba vòng rõ rệt, tươi non mơn mởn. Ngắm cô bé nhảy múa cũng là một dạng giải trí của Winston, mà cái việc rửa vùиɠ ҡíи này…. thì càng giải trí hơn. Lúc trên giường, tất nhiên cũng đã sờ qua, mυ"ŧ qua đầy lần, nhưng mân mê kiểu này… lại có cảm giác thú vị và khác lạ hơn hẳn.
Chỉ là thay băng vải mà Winston làm rất lâu, rửa suốt mười phút mới xong. Charlotte biết tỏng chồng chỉ bày trò nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn để bàn tay đó đùa nghịch. Ngài ấy là Chúa trời của cô bé, cô đã dâng hiến cả thân thể và gửi gắm cả cuộc đời, những cái này nếu ngài ấy muốn cô chẳng phải là nên tuân theo sao? Trong đầu Charlotte vẫn còn văng vẳng lời dặn dò của mẹ, rằng cô phải phục tùng chồng tuyệt đối vì cuộc sống của cả hai mẹ con. Hẳn rồi. Tất nhiên là thế. Cô bé chưa bao giờ từ chối những cuộc ái ân, trên giường cũng rất hợp tác, xuống giường cũng vô cùng ngoan, và ngài Winston đã yêu cô bé biết bao, mẹ đã đúng, cô phải ngoan, phải vâng lời…
Winston lau khô cho vợ, thay miếng băng mới với điệu bộ lóng ngóng của người chưa bao giờ làm trò này, trước khi mặc lại cho cô bé cái váy ngủ và bế bổng mỹ nhân ra ngoài. Ông bắt đầu nghĩ ngày mai cũng nên chơi lại trò này mới được. Và ông cũng cần yêu cầu Harris quản lý đám da đen cách xa phu nhân ra hơn nữa, chọn ra các tờ báo có tin về việc người da đen làm chuyện xấu để cô bé xem buổi sáng, có thể Charlotte không đọc nhưng tít báo đập vào mắt là đủ rồi. Winston không thích bất kì thứ gì vượt ngoài các quan điểm truyền thống. Ông phải là người kiểm soát mọi thứ, bao gồm cả suy nghĩ của mỹ nhân trong lòng này nữa.