Sau đám cưới rình rang bậc nhất, James thu dọn hành lý quay về Harvard, tiếp tục việc học tập dang dở. Còn Charlotte chính thức trở thành phu nhân Whitmore và việc đầu tiên cô bé làm chính là đi tuần trăng mật với ông chồng mới cưới.
Ngài Winston dẫn cô vợ trẻ lên tàu thủy xuất phát từ cảng New York. Đoàn người đi theo ông đông đảo đến mức thu hút sự chú ý ngay khi họ bước lên boong tàu: hàng chục người hầu, thư ký riêng, phụ tá kinh doanh, chỉ riêng đội phục vụ cho Charlotte đã lên tới mười hai người từ nữ tỳ chải tóc, người mặc váy, đến hầu phòng, đầu bếp riêng lo chế biến theo khẩu vị của tân phu nhân.
Phòng của họ không phải khoang hạng nhất thông thường mà là cả một dãy suite rộng lớn, có phòng khách trải thảm Ba Tư, ghế bành bọc nhung đỏ, gương đồng sáng loáng, bàn trang điểm gỗ gụ khảm trai, thậm chí còn có phòng ăn riêng nhỏ để họ không phải chung bàn với khách lạ.
Winston còn khéo léo kết hợp chuyến đi này thành một hành trình vừa du ngoạn vừa ngoại giao. Sau khi tàu cập bến Liverpool, họ đi qua Anh, Pháp, Ý và Áo - Hung. Mỗi nơi, ông đều tranh thủ gặp gỡ vài chính khách, chủ ngân hàng hay nhà công nghiệp, diện kiến nữ hoàng Victoria, bàn chuyện đường sắt, than đá, thép, những mối quan hệ sẽ đem lại lợi ích lâu dài cho tập đoàn sắt thép Whitmore. Charlotte được dẫn đi tham quan cung điện, viện bảo tàng, nhà hát, đôi khi xuất hiện bên chồng trong những buổi chiêu đãi. Ở bất cứ nơi đâu, cô bé đều trở thành tâm điểm sáng chói.
Nét đẹp thanh tú, đài các còn vương chút non nớt tuổi mười sáu của cô bé hòa khiến Charlotte nổi bật ngay cả trong những sảnh đường đầy các quý bà, quý cô ăn vận diễm lệ. Làn da mịn màng như sứ, đôi mắt sáng biết cười, dáng người thon thả e ấp trong những bộ váy may đo tinh xảo làm người ta khó lòng rời mắt. Charlotte không chỉ đẹp mà còn duyên dáng đúng mực: đi ngoan ngoãn bên cạnh chồng, lắng nghe chăm chú những câu chuyện chính sự hay thương mại nhưng không xen lời, chỉ mỉm cười dịu dàng, khẽ gật đầu hoặc đáp lại vài câu lễ độ. Sự nhu mì và e lệ của cô bé được xem như chuẩn mực của phụ nữ thượng lưu được giáo dục tốt, không một cử chỉ thừa thãi, không một biểu cảm sai lệch. Điều đó khiến các vương công quý tộc và giới chính khách tán dương ngài Whitmore không chỉ là bậc đại tư bản giàu có mà còn có một người vợ xinh đẹp, đoan trang, xứng đáng sánh vai trong bất kỳ khánh tiết nào. Thậm chí, có vị công tước người Áo còn đùa vui rằng: “Ngài Whitmore đã xây đường sắt khắp Tân Thế giới nhưng chính phu nhân của ngài mới là cây cầu mềm mại nối trái tim mọi người lại gần hơn.”
Winston rất hài lòng. Mỗi lần nhìn cô gái nhỏ bé ấy đi bên mình, nhu mì như bông hoa vừa nở, ông cảm thấy cả thế giới đều đang ngưỡng mộ mình. Charlotte khiến ông mát mặt ở chốn đông người, nhưng chính trong phòng ngủ, cô còn khiến ông thỏa mãn hơn cả.
Sau tuần trăng mật kéo dài ba tuần trời khắp châu Âu, khi trở về Mỹ, tình yêu và sự sủng ái của ngài Winston dành cho Charlotte gần như biến thành một thứ ám ảnh công khai ai cũng có thể nhận thấy. Vị chủ tịch tập đoàn sắt thép Whitmore đường hoàng, lạnh lùng trên thương trường, vốn nổi tiếng là người đàn ông sắt đá và nghiêm nghị, giờ đây khi đối diện với cô vợ nhỏ lại hóa thành một người đàn ông nồng nhiệt, kiên nhẫn và chiều chuộng đến mức không ai dám tưởng tượng.
Ông mua cho Charlotte vô số váy áo, giày dép, mũ mão, tất cả đều được đặt may riêng từ những nhà thiết kế thời trang danh tiếng ở Paris và New York. Nữ trang thì chất đầy tủ, hộp này chưa kịp mở thì đã có hộp khác được đem đến, đặc biệt có cả một chiếc vòng cổ kim cương rực rỡ từng thuộc về vương hậu Pháp Marie Antoinette - món báu vật mà Winston giành được trong một phiên đấu giá quốc tế với cái giá trên trời. Khi vòng cổ ấy được đeo trên chiếc cổ thon trắng muốt của Charlotte, người ta nói rằng vẻ đẹp của cô bé đủ sức làm lu mờ cả những bức họa vĩ đại treo trong bảo tàng.
Không chỉ là quà cáp xa hoa, mỗi buổi sáng, Winston đều hôn vợ chào buổi sáng và mỗi buổi tối trước khi tắt đèn, ông hôn cô bé một lần nữa chúc ngủ ngon. Nếu đưa vợ ra ngoài, ông không ngại bế thốc cô bé lên tay giữa chốn đông người, mặc kệ bao ánh mắt nhìn theo. Nhiều người bàn tán rằng ông chưa từng có một hình ảnh nào “mất phong độ” như thế trong đời nhưng Winston không bận tâm. Với ông, Charlotte là báu vật, và ông sẵn sàng để cả thế giới biết điều đó.
Ngay cả trong công việc, Winston cũng thay đổi. Ông cố thu xếp xong hết việc sớm để trở về điền trang ăn tối cùng vợ, cùng cô bé đi dạo trong vườn hoặc ngồi cạnh bên Charlotte khi cô chơi piano. Mỗi đêm trở về phòng ngủ, Winston lại ôm vợ vào lòng. Cô bé ngoan ngoãn vô cùng. Ông bảo làm gì thì làm nấy, không một lời từ chối. Đôi tay nhỏ bé run run nắm chặt ga giường, ánh mắt khép hờ, môi mím lại chịu đựng từng nhịp mạnh mẽ của chồng, tới mức Winston phải nghiêm nghị nói: “Nếu em đau mà không kêu thì ta sẽ phạt em đấy Lotite.” Lúc đó, Charlotte mới chịu kêu để ông biết mà giảm nhẹ tốc độ. Nàng mỹ nhân trẻ đẹp, hoa nhường nguyệt thẹn, xinh đẹp k/h/ê/u g/ợ/i khiến ông si mê đắm đuối. Mỗi lần vòng eo của nàng lắc lư, giọng nàng rên khẽ, hay khi nàng chậm rãi c/ở/i chiếc váy duyên dáng ra để lộ thân thể kiều mỹ, lại càng làm cho chồng nàng phát điên.
Cái này làm Winston càng say mê Charlotte hơn chính là cô bé không chỉ đẹp và ngoan, mà còn thật sự tận tâm, chu đáo. Mỗi buổi sáng, trong khi ông đang nhấp tách cà phê, Charlotte nhẹ nhàng đứng sau lưng, chỉnh lại ve áo vest, thắt chặt nút cà vạt, rồi khẽ kiễng chân hôn lên má chồng trước khi tiễn ông ra cửa.
Cô còn tự tay chuẩn bị bữa trưa cho ông. Lần đầu tiên cô xuất hiện ở tập đoàn, tay ôm chiếc giỏ picnic nhỏ, nhân viên của Whitmore đều không tin nổi vào mắt mình. Ban đầu Winston gạt đi, ông bảo:
- Em đâu cần tự làm, việc ấy cứ để cho đầu bếp lo.
Nhưng Charlotte vẫn khăng khăng:
- Em muốn chính tay mình chăm sóc ngài. Ngài là chồng của em mà.
Thế là từ đó, chuyện bữa trưa của Chủ tịch Whitmore gần như trở thành một thói quen bất di bất dịch. Nếu lịch công việc có thay đổi, cần phải đi đâu đó ngoài trụ sở, ông luôn dặn thư ký báo cho vợ, để cô biết đường mà mang tới. Và những ngày đi quá xa, ông lại nhắc vợ ở nhà nghỉ ngơi và bảo quản gia Harris không được cho phép cô ra ngoài mang bữa trưa.
Các món Charlotte nấu không chỉ ngon mà còn rất tinh ý. Cô biết Winston mê thịt bò, mì ống và các món Pháp, nhưng cô cũng kèm vào vài món rau xanh, súp hầm, cá hấp - những thứ ông chẳng ưa bao nhiêu nhưng lại cực tốt cho sức khỏe của đàn ông trung niên. Lần đầu tiên thấy đĩa rau luộc bày ngay ngắn bên cạnh miếng thịt bò hảo hạng, Winston cau mày. Nhưng cô vợ mở to mắt trong veo:
- Em muốn ngài sống thật lâu với em.
Winston thấy vậy, cảm giác trái tim đập mạnh hơn. Ông cầm nĩa gắp ăn và kể từ đó chẳng bao giờ từ chối thêm nữa.
Mỗi buổi tối, ngay khi tiếng xe hơi dừng lại trước cổng dinh thự, bóng dáng Charlotte đã nhanh nhẹn chạy ra, chiếc váy lụa khẽ lay động theo từng bước chân. Cô bé lao đến ôm chầm lấy Winston rồi khẽ cười, tự tay cởi chiếc áo khoác của chồng. Lúc ấy, Winston luôn cảm thấy dường như cả ngày dài mệt mỏi bỗng tan biến chỉ vì nụ cười và vòng tay nhỏ nhắn ấy.
Trong phòng ăn sáng đèn, bàn ăn lúc nào cũng được Charlotte sắp xếp tươm tất. Mỹ nhân duyên dáng ấy ngồi bên cạnh, gắp thức ăn bỏ vào bát của chồng, giọng nói mềm mại như mật ong cất lên hỏi han:
- Hôm nay công việc của ngài có gì mới không kể cho em đi?
Nếu Winston thở dài hay buột miệng nói đôi điều phiền muộn, Charlotte dù chẳng hiểu hết những vấn đề kinh doanh khổng lồ ấy, vẫn kiên nhẫn lắng nghe, đôi mắt sáng long lanh ánh lên sự quan tâm chân thành. Một vài câu an ủi ngây thơ nhưng dịu dàng của cô, một bàn tay khẽ đặt lên tay chồng, đã đủ khiến trái tim Winston lắng lại. Giọng của Charlotte rất hay, lúc nào cũng dịu dàng và ngọt ngào như mật ong, ai nghe cũng phải tan chảy.
(Để hình dung thì các bạn hãy đi nghe thử giọng của Marilyn Monroe, chính là cái giọng đó đấy)Sau bữa ăn, khi Winston vào thư phòng làm việc, Charlote đôi khi đứng sau lưng, đôi bàn tay nhỏ bé đấm bóp vai cho chồng, xua đi từng cơn mỏi nhừ tích tụ sau cả ngày dài. Winston thường ngồi nhắm mắt, cảm nhận giọng nói ngọt ngào ấy ngân nga khe khẽ, cùng mùi hương phảng phất của mái tóc cô. Sau một vài lần, ông quyết định không cho vợ làm thế ở thư phòng nữa vì sẽ làm ông không thể tập trung vào công việc.
Chưa bao giờ dinh thự này sống động như thế. Từ khi James rời đi học đại học, tòa nhà rộng lớn luôn mang một vẻ u tịch và lạnh lẽo. Kể cả khi thằng nhóc có về thăm nhà, sự ồn ào trẻ trung của nó cũng không thể mang đến thứ sinh khí ấm áp như Charlotte. Cô là linh hồn mới của căn nhà này, một ngọn lửa khiến từng góc phòng như sáng lên, ấm áp và đầy sinh khí.
Càng ngày, Winston càng cảm thấy bản thân may mắn khi lấy được Charlotte: xinh đẹp, nhu mì, dịu dàng, tuyệt đối nghe lời. Trong thâm tâm ông, sự phục tùng của nữ giới là đúng đắn và tự nhiên. Là một người miền Nam truyền thống, ông vốn tin rằng đàn ông sinh ra để lãnh đạo và phụ nữ sinh ra để phục tùng. Chồng bảo vệ vợ và vợ vâng lời chồng là chuyện hiển nhiên nhất trên đời. Charlotte thực sự đã được dạy dỗ phải khiêm nhường, ngoan ngoãn, dạy rằng người chồng chính là bầu trời, là Chúa trời của cô ngay từ nhỏ và cô bé đã trở thành một người vợ đúng như ý Winston.
Charlotte giống như một ngọn lửa thắp sáng tham vọng trong Winston. Càng yêu thương, càng muốn cung phụng cô, ông càng biến thành một con thú khát máu trên thương trường. Nếu trước đây Winston đã cứng rắn, thì sau hôn nhân, ông lại càng sát phạt, quyết liệt và không khoan nhượng hơn bao giờ hết.
Ông làm việc nhiều hơn, ký thêm những hợp đồng béo bở hơn, mở rộng thêm nhiều tuyến đường sắt hơn. Đổi lại, người lao động chính là kẻ phải trả giá. Lịch làm việc bị kéo căng 12 tới 14 tiếng mỗi ngày, sáu ngày một tuần, đôi khi là bảy. Những vụ tai nạn lao động không hiếm, từ ngã giàn giáo, kẹt dưới bánh sắt, bỏng hơi nước, cho đến mất cả bàn tay khi sửa máy. Thế nhưng, luật pháp gần như không bảo vệ công nhân. Với sự chống lưng của các chính khách, Winston chẳng bao giờ phải lo chuyện bị kiện hay phải bồi thường thỏa đáng. Người công nhân tàn phế bị đuổi thẳng ra đường, nhường chỗ cho những kẻ nghèo khổ khác đang xếp hàng dài chờ một suất việc làm, bất kể nó khắc nghiệt đến đâu.
Không chỉ ngành đường sắt, ở các mỏ than, mỏ sắt và mỏ đồng dưới trướng nhà Whitmore, tiếng ác của Winston còn lan xa hơn. Những người công nhân xuống hầm từ lúc trời chưa sáng, trở lên khi ánh tà dương đã tắt, làm việc trong điều kiện bụi mù, ngột ngạt, thiếu dưỡng khí, nguy cơ sập hầm rình rập từng giờ. Trẻ em nhỏ tuổi cũng bị thuê để chui rúc trong các hốc hẹp, lôi quặng ra ngoài với đồng lương rẻ mạt, chỉ vừa đủ cho một ổ bánh mì khô mỗi ngày.
Một trong những thương vụ đầu tiên Winston nhúng tay chính là mỏ sắt của nhà Beaumont ở Georgia. Ông không chỉ rót vốn khổng lồ mà còn đem về từ châu Âu những dàn máy móc hiện đại nhất: máy khoan chạy bằng hơi nước, thang nâng quặng, đầu máy hơi nước nhỏ để kéo toa từ lòng hầm ra. Người ta bảo Winston nhìn thấy ở mỏ Beaumont không chỉ là sắt thép, mà là cả những đoàn tàu, những cây cầu, những thành phố tương lai sẽ mọc lên từ thép Whitmore.
Nhưng sự “hiện đại” ấy không đem lại chút nhân đạo nào. Trái lại, nó chỉ khiến guồng quay của bóc lột khốc liệt hơn. Bụi đỏ từ quặng sắt phủ kín mặt mũi, bám đầy vào phổi, khiến không ít người ho ra máu sau vài tháng. Winston còn dựng nguyên một “thị trấn công ty” ngay cạnh mỏ Beaumont: cửa hàng tạp hóa, quán rượu, chỗ ở, tất cả đều do Whitmore Industries kiểm soát. Lương công nhân phát ra bằng đồng phiếu riêng, chỉ xài được trong hệ thống của công ty. Điều đó khiến họ suốt đời mắc nợ, càng làm càng không bao giờ thoát.
Với tầng lớp thượng lưu miền Nam, Winston là nhà đầu tư thần kỳ, biến đất đai vô dụng thành vàng ròng. Nhưng trong mắt hàng nghìn lao động nhập cư và người nghèo, ông là ác quỷ mặc vest. Thậm chí nhiều người da đen sau thời nô ɭệ giải phóng, vì nghèo đói mà tìm đến mỏ Beaumont kiếm ăn, cũng bị kéo vào guồng máy này. Họ chua chát nhận ra rằng xiềng xích nô ɭệ đã đổi thành xiềng xích công nghiệp dưới tay Winston Whitmore.
Winston tuyệt nhiên không mảy may động lòng. Trong mắt ông, từng người công nhân chẳng khác gì chiếc đinh ốc trong cỗ máy khổng lồ, hỏng thì vứt, thay thế bằng người khác. Bất cứ ai có ý định đình công hoặc manh nha lập công đoàn đều sẽ bị đuổi cổ tức khắc, đôi khi còn thuê côn đồ địa phương tới “dằn mặt”. Báo chí cũng ít khi dám đăng vì hầu hết tờ báo lớn đều có cổ phần hoặc nhận quảng cáo từ tập đoàn Whitmore, bút mực của họ bị Winston khống chế ngay từ gốc.
Dân lao động ở vùng công nghiệp thì thầm với nhau rằng cái tên tập đoàn sắt thép Whitmore đồng nghĩa với máu và nước mắt. Bất chấp lời nguyền rủa của người lao động, cỗ máy khổng lồ của ngành đường sắt tiếp tục lao về phía trước, mang lại cho nhà tư bản giàu có này thêm nhiều triệu đô la, nhiều vinh quang và nhiều vòng ngọc châu báu hơn nữa để ông mang về cho người vợ trẻ đẹp.