Tiệc chiêu đãi tại điền trang Whitmore chỉ thật sự khép lại khi kim đồng hồ đã chỉ nửa đêm. Những chiếc xe ngựa nối đuôi nhau rời khỏi con đường trải sỏi dẫn ra cổng lớn, mang theo những quý ông quý bà trong tiếng cười nói đã pha chút mệt mỏi. Winston đứng trên bậc thềm đá, bắt tay lần cuối với ngài Tổng thống, đôi mắt ánh lên niềm hài lòng vì vừa thoả thuận được một dự án thương mại giá trị. Bên cạnh ông, James mỉm cười lịch thiệp với Đệ nhất Phu nhân.
Khi vị khách cuối cùng đã khuất sau rặng cây, hai cha con mới quay vào trong đại sảnh rộng lớn, nơi những ngọn đèn chùm pha lê vẫn tỏa ánh sáng ấm áp. Winston vừa tháo đôi găng tay da vừa hỏi:
- Cô bạn gái của con, Clementine, chắc cũng thấy buổi tiệc hôm nay đáng nhớ chứ?
- Vâng, thưa cha. - James gật đầu
Winston vỗ nhẹ lên vai con trai:
- Hôm nay bố có nhiều việc phải lo, con cũng mệt rồi. Về phòng ngủ đi, mai còn lên tàu hoả sớm để trở lại Harvard.
James cúi chào, lễ độ đến từng cử chỉ, dù trong ánh mắt không hiện lên chút vui vẻ nào:
- Chúc bố ngủ ngon.
Winston sải bước trên tấm thảm Ba Tư dày, đôi giày da bóng loáng phát ra tiếng lộp cộp trầm đều. Dọc hai bên hành lang, ánh đèn tường hắt xuống những tấm tranh sơn dầu và bình gốm cổ.
Những người hầu da đen tất bật dọn dẹp, kẻ bê khay ly pha lê, người cẩn thận gỡ dải lụa trang trí khỏi cột. Mỗi khi ông đi qua, họ lập tức ngừng tay cúi đầu chào, nét mặt kính cẩn, rồi lại tiếp tục công việc với tốc độ nhanh hơn một chút như thể chỉ riêng việc Winston xuất hiện đã khiến không khí căng thẳng hơn. Khi ông rẽ qua một khúc quanh, tiếng bước chân xa đi, một người hầu mồ hôi rịn trên thái dương, ghé sát sang đồng nghiệp bức xúc:
- Thật quá đáng. Họ ăn chơi cả tối để giờ mình phải thức trắng đêm lau dọn. Sáng mai vẫn phải làm việc như thường.
Người đồng nghiệp lớn tuổi hơn, vừa thu dọn những chồng đĩa bạc sáng loáng vừa khẽ cau mày, liếc mắt cảnh báo:
- Suỵt! Cẩn thận kẻo bị đuổi đấy.
Những lời phàn nàn đó không bao giờ lọt được tới tai Winston, mà kể cả có, ông cũng chẳng mảy may bận tâm mà sẽ thẳng thừng sa thải. Ở xứ sở này, thứ rẻ mạt nhất chính là sức lao động: người da đen, dân nhập cư từ châu Âu, châu Á luôn sẵn sàng xếp hàng ngoài cổng, mong được nhận vào để đổi lấy bữa ăn và mái che. Với những nhà tài phiệt như Winston, họ chỉ là những con ốc vít có thể thay thế bất cứ lúc nào.
Winston rẽ sang một hành lang nhỏ hơn, trên đường tới phòng ngủ chung với cô vợ trẻ. Trong đầu thoáng hiện một ý nghĩ: liệu Charlotte đã ngủ hay vẫn còn thức chờ? Một phần trong ông muốn cô bé đang tỉnh để thấy dáng nàng trong ánh đèn lò sưởi với làn da trắng mịn và mái tóc buông hờ, nhưng một phần khác lại nghĩ có lẽ nàng đã thϊếp đi, dù sao giờ này đã là quá khuya với một đứa trẻ.
Winston nhớ rất rõ ngày lễ rửa tội đó ở Georgia. Một buổi sáng tháng Ba, bầu trời trong xanh, hương hoa cam từ khu vườn nhà Beaumont lan khắp khoảng sân rộng. Charlotte khi ấy chỉ là một bé sơ sinh đỏ hỏn được bọc trong khăn ren trắng, chẳng có gì đáng để bận tâm. Cả những năm sau đó, ông cũng chẳng mấy khi chú ý đến cô bé. Mối giao du của ông chủ yếu xoay quanh người cha, Leonard Beaumont.
Leonard Beaumont là bạn thuở thiếu thời của ông, cùng nhau trải qua những ngày săn bắn, cưỡi ngựa và ngao du trên các cánh đồng ở miền Nam. Khi Winston còn trẻ, ông từng rủ Leonard bỏ lại đồn điền ở Georgia để ra miền Bắc tìm cơ hội nhưng Leonard đã gạt đi, bám chặt vào lối sống cũ, tin rằng cây bông và đất đai sẽ nuôi sống gia tộc mãi mãi. Hai mươi năm sau, Winston đã trở thành ông trùm đường sắt, còn Leonard thì chìm ngập trong nợ nần, khốn đốn giữa thời đại thay đổi quá nhanh. Winston từng giúp bạn vài khoản cho vay mà ông biết sẽ chẳng bao giờ được trả lại. Thế nhưng trả hết nợ thay cho Leonard thì không, làm gì có kẻ nào điên thế?
Leonard cũng là kẻ khéo giấu giếm. Cho đến khi hắn chết, Winston mới phát hiện ra sự tồn tại của mỏ sắt trên đất nhà Beaumont. Người bạn này chưa từng nhắc tới nó, có lẽ sợ Winston nhúng tay, tin rằng một kẻ lạnh lùng, sát phạt như ông sẽ tìm cách cướp mất. Bạn bè, rốt cuộc cũng chỉ đến thế, chưa bao giờ thực sự tin cậy ông hết lòng.
Giờ thì Leonard đã chết, để lại một gia đình mắc nợ chồng chất. Winston nhanh chóng tìm ra cách vừa giúp họ vừa giúp mình: cưới Charlotte. Một cuộc hôn nhân trao đổi, mỏ sắt đổi lấy cuộc sống sung túc và danh giá cho mẹ con nhà Beaumont. Ông đã đích thân đến Georgia, tận mắt xem mỏ sắt ấy và biết rằng nó có giá trị khổng lồ. Leonard chỉ là kẻ bất tài, không đủ sức khai thác, nhưng Winston thì hoàn toàn có thể.
Điều tiếng từ việc cưới một cô gái kém mình hơn ba mươi tuổi? Chẳng là gì cả. Nhất là khi cô quá đẹp, một vẻ đẹp tựa thiên sứ, khiến người ta muốn sở hữu chỉ để ngắm nhìn, lại ngoan ngoãn, dịu dàng, đúng chuẩn con gái nhà quyền quý được dạy dỗ tử tế, phụ nữ nên như vậy. Winston vốn không ưa những ả đàn bà ương ngạnh, chống đối, càng khinh thường những mụ già đang hô hào quyền bầu cử cho phụ nữ. Con mụ nào nhỉ? À Susan Anthony, con khọm già khốn kiếp đó, sắp chết rồi vẫn còn đi diễn thuyết. Mụ về với Chúa sớm ngày nào thì Winston sẽ vui vẻ ngày đó.
(Susan Anthony là một nhân vật vĩ đại trong phong trào đấu tranh cho quyền bầu cử của phụ nữ ở Hoa Kỳ cuối thế kỷ 19. Bà giành cả đời đi khắp nước Mỹ diễn thuyết, viết báo, vận động chính trị, tổ chức các hội nghị để kêu gọi sửa đổi Hiến pháp cho phép phụ nữ bỏ phiếu. Bà mất năm 1906, chưa kịp thấy phụ nữ Mỹ được quyền bầu cử. Điều này chỉ thành hiện thực vào năm 1920 với Tu chính án thứ 19, còn được gọi là Tu chính án Susan Anthony. Sau này, bà là người phụ nữ đầu tiên được in hình trên đồng 1 USD. Với một người bảo thủ như Winston, Susan Anthony là mối đe doạ đối với trật tự nam quyền mà ông ấy đang được hưởng lợi).Phòng ngủ của hai vợ chồng gia chủ đã được người hầu chuẩn bị từ sớm, toả ra thứ mùi hương nhẹ của hoa nhài và sáp đánh bóng đồ gỗ. Giường bốn cọc bằng gỗ gụ chạm khắc tinh xảo, màn ren trắng rủ xuống như sương, được buộc gọn hai bên bằng dây tua vàng. Drap lụa màu ngà, phủ thêm chăn thêu tay hoa diên vĩ xanh lam đắt đỏ đặt riêng từ Paris. Trên bàn trang điểm, những cây nến cao trong chân đèn bạc phản chiếu ánh sáng ấm áp lên những lọ pha lê cắm hoa hồng trắng mới hái.
Charlotte vẫn còn ngồi đó, váy cưới trắng xếp tầng lộng lẫy vẫn chưa cởi, phần voan đã tháo nhưng ghim tóc vẫn còn. Cô bé dựa hờ vào thành giường, cổ hơi gục xuống như sắp rớt cả con mắt vì buồn ngủ.
Cánh cửa mở ra, Winston bước vào, bộ vest đen chỉnh tề vẫn chưa tháo cà vạt. Tiếng động khiến Charlotte giật bắn, vội đứng bật dậy, vẻ bối rối hệt như một học trò bị bắt gặp đang làm điều gì đó vụng về.
- Em chưa ngủ sao? - Giọng Winston trầm thấp, hơi pha chút ngạc nhiên.
- Đêm tân hôn mà, sao có thể ngủ trước - Charlotte lí nhí đáp, ánh mắt lảng tránh.
Winston khẽ nhướn mày, nhớ lại cảnh bà mẹ vợ nắm tay Charlotte kéo đi ngay sau lễ cưới. Ông hiểu ngay hẳn bà đã dặn con gái phải thức chờ chồng.
Winston lắc đầu, rồi bước đến, ấn nhẹ vai Charlotte để cô ngồi xuống mép đệm. Ông quỳ xuống sao cho ngang tầm với cô vì ngay cả khi đứng, cô chỉ cao tới ngực ông. Ánh mắt ông chạm vào đôi mắt ngái ngủ nhưng cố tỏ ra cứng cỏi kia.
- Em không cần phải thức chờ ta. Thức khuya không tốt cho sức khoẻ. Nếu mệt rồi thì cứ ngủ trước.
Charlotte hơi khựng lại, đôi mắt xanh mở to đầy sửng sốt. Một thoáng sau, cô cúi đầu, giọng nhỏ xíu nhưng chắc nịch:
- Không được, em phải thực hiện nghĩa vụ của mình với ngài mà.
Nét nghiêm túc ấy làm Winston bật cười.
- Em dạn dĩ quá nhỉ?
Lời trêu chọc ấy khiến Charlotte đỏ bừng cả khuôn mặt, như thể máu nóng trào dâng từ cổ lên tận vành tai. Cô bé luống cuống đưa cả hai tay lên che mặt, lúng búng:
- Không mà, làm gì có.
Winston càng nhìn càng thấy thú vị. Sự rụt rè này, cộng với ý chí vừa bướng bỉnh vừa ngây thơ, lại càng khiến cô bé trở nên đáng yêu một cách kỳ lạ. Ông hơi nghiêng người về phía trước, gỡ nhẹ từng ngón tay của Charlotte ra khỏi khuôn mặt, để lộ đôi mắt xanh xinh đẹp đang long lanh lấp lánh vì xấu hổ.
- Ta đã định tha cho em để em đi ngủ, nhưng nếu em đã muốn dâng hiến như thế - Ông cố ý ngừng lại, mắt ánh lên một tia thích thú - thì ta cũng không ngại.
Winston thong thả đứng dậy, tháo khuy áo vest, cởi ra một cách gọn gàng, treo hờ lên lưng ghế. Ngay lập tức, lớp vải sang trọng không còn che chắn, để lộ ra thân hình cường tráng một cách đáng kinh ngạc. Bờ vai rộng, cơ ngực rắn chắc, từng múi cơ bụng nổi rõ.
Ở tuổi 46, phần lớn những quý ông giàu có đã tự buông thả bản thân trong những bữa tiệc xa hoa, bụng thì phệ ra và thở hổn hển sau vài bậc cầu thang. Nhưng Winston thì khác. Cơ thể ông là thành quả của hàng giờ cưỡi ngựa, bắn súng, tập kiếm và những chuyến đi săn kéo dài cả ngày. Không một chút mỡ thừa, cơ tay cuồn cuộn mỗi khi ông di chuyển, mạch máu nổi nhẹ dưới làn da, tạo cảm giác mạnh mẽ nhưng vẫn tinh tế. Chẳng phải tự dưng mà Winston Whitmore là người đàn ông độc thân quyến rũ được cánh phụ nữ săn đón hàng đầu trong giới tinh hoa New York, bất chấp tin đồn đồng tính ngớ ngẩn.
Charlotte thoáng ngẩn người. Cô bé chưa từng thấy một người đàn ông nào giữ được vóc dáng như thế ở tuổi này, nhất là trong giới thượng lưu. Winston bắt gặp ánh nhìn ấy, khóe môi ông cong lên.
- Ngẩn ra làm gì, Charlotte? - Giọng ông trầm, hơi khàn, như đang trêu ghẹo - Cởi váy của em ra, cả đồ lót nữa.
Ông nhấn nhá những chữ cuối một cách đầy tinh quái.
Dưới bầu trời đêm đầy sao của ngoại ô New York, trong một căn phòng khác ở điền trang Whitmore, James lăn qua lăn lại, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, không sao ngủ được. Trong đầu anh cứ lặp lại cảnh Charlotte trong chiếc váy cưới trắng lấp lánh, mái tóc uốn nhẹ, từng lọn vàng óng buông xuống vai, ánh mắt sáng như sao khi cúi đầu mỉm cười với bố anh trong điệu waltz.
Anh biết chính xác nguyên nhân của sự khó chịu. Nó khiến anh ghê tởm bản thân. Không thể nào. Không thể tin nổi anh lại để tâm trí sa đọa đến mức nghĩ về mẹ kế. Nhưng làm sao mà không nghĩ cho được? Em ấy như hiện thân của tất cả những gì tuyệt vời nhất ở một người phụ nữ, dịu dàng, trong trẻo, mềm mại, xinh đẹp, ngoan ngoãn, đáng yêu. Anh thích kiểu con gái như thế và anh biết bố cũng vậy. Charlotte sẽ sớm được bố yêu thích, sớm thôi, ông sẽ mê muội cô vợ nhỏ của mình. Anh có cảm giác như thế.
James chưa bao giờ để phụ nữ chi phối quá nhiều cuộc sống của mình. Clementine đến như một điều tự nhiên. Cô ấy đẹp, thông minh, hợp tính, môn đăng hộ đối, xuất hiện vào thời điểm anh đang muốn có một cô bạn gái để bằng vai phải lứa với bạn bè. James chưa chạm vào Clementine vì truyền thống nhà Whitmore là giữ sự trọn vẹn cho đêm tân hôn. Thế nhưng giờ, chỉ cần nghĩ tới cảnh Charlotte đang nằm trong vòng tay của bố, những đường cong mềm mại kia bị bao trọn bởi cơ thể đàn ông thì một thứ cảm giác nóng rát, vừa ghen tuông vừa thèm khát, dâng lên thiêu đốt. Anh thấy như bị ai bóp nghẹt ngực, cơn nɧu͙© ɖu͙© pha lẫn đố kị len lỏi vào từng mạch máu. Trong đầu, James cố xua đi hình ảnh đó nhưng càng cố, nó càng hiện rõ hơn: đôi môi hồng run nhẹ, làn da trắng ngần phản chiếu ánh nến, tiếng thở khẽ của Charlotte.
James bật ngồi dậy, hít sâu như muốn nuốt trọn bóng đêm để dập tắt ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong người nhưng khi nhìn xuống đũng quần, anh thở dài một hơi, đưa tay ôm mặt, cảm giác tội lỗi nặng nề bao lấy tâm hồn.
Đêm đó, Winston đứng bên khung cửa sổ mở hé, điếu thuốc lập lòe ánh đỏ trong bóng tối. Mùi khói thuốc thoang thoảng hòa vào không khí mát lạnh của đêm khuya. Ông lặng lẽ hít một hơi dài, rồi chậm rãi nhả khói ra, đôi mắt hướng lên bầu trời đầy sao nhưng tâm trí lại treo lơ lửng đâu đó giữa quá khứ và hiện tại.
Ngoảnh lại, ông thấy Charlotte đang cuộn mình trong tấm chă, mái tóc vàng xõa lòa xòa trên gối, khuôn mặt nhỏ nhắn chìm trong giấc ngủ sâu, hàng mi dài khẽ run lên theo nhịp thở. Một cảm giác thư thái, khó diễn tả bằng lời, từ từ lan tỏa trong tâm ông.
Ban đầu, ông cưới cô gái này chỉ vì lợi ích nhưng giờ thì lại khác. Cô bé ngoan đến mức khiến ông phải đau lòng. Buồn ngủ không dám ngủ, đau cũng không dám kêu, chịu đựng và nghe lời một cách đáng thương đến nao lòng.
Winston là một kẻ máu lạnh trên thương trường, sống giữa những cái bẫy, những cú lừa và những cuộc đấu trí tàn nhẫn. Để kiếm được tiền trong cái thời buổi này, ông phải cứng rắn, tàn nhẫn. Thế nên khi về nhà, ông chỉ muốn mọi thứ đơn giản. Một người vợ dịu dàng, săn sóc, ngoan ngoãn, không gây sóng gió, hợp nhau chuyện chăn gối để ông được thả lỏng, giải tỏa và tận hưởng cảm giác mình là đàn ông.
Quản lý gia đình, xã giao, những thứ đó, vài năm nữa Charlotte lớn hơn rồi học cũng chưa muộn. Sự dịu dàng nhu thuận thì khác. Người ta thường cho rằng đó là đức tính của phụ nữ nhưng đâu phải phụ nữ nào cũng có điều đó. Đầy ả chỉ đạo cả chồng, nhất là khi chồng ả nhu nhược, và cũng đầy ả chỉ cần ngó thấy mặt chồng là cái mồm hoạt động không ngừng nghỉ, than phiền đủ thứ trên đời. Vì Chúa lòng lành, Charlotte không như vậy.
Winston dụi tắt điếu thuốc, khép cánh cửa sổ, bóng dáng cao lớn tiến về phía giường. Ông ngồi xuống, một tay khẽ vén những sợi tóc vàng óng ra khỏi gương mặt nhỏ, để lộ làn da trắng mịn dưới ánh đèn ngủ vàng nhạt. Bàn tay ông luồn vào mái tóc mềm như suối, cảm nhận từng sợi trơn mượt trượt qua kẽ tay. Ông cúi xuống, môi chạm nhẹ lên trán cô.
- Cô gái ngoan - Winston thì thầm, giọng trầm khẽ vang lên trong khoảng yên ắng - Em dễ thương lắm.