Đêm Giáng Sinh, tuyết rơi ngoài khung cửa sổ phủ trắng cả điền trang, gió rít từng cơn, nhưng trong dinh thự Whitmore lại sáng rực và ấm cúng như một thế giới khác. Ánh nến lung linh hắt lên các tấm kính màu, cây thông cao gần chạm trần nhà lấp lánh với những quả cầu pha lê và dải ruy băng đỏ, trên chóp cắm ngôi sao bạc sáng chói. Lò sưởi lớn rừng rực cháy, hắt ánh sáng vàng ấm áp lên những gương mặt ngồi quanh bàn ăn dài.
Bữa tối Giáng Sinh xa hoa được dọn với đầy đủ món truyền thống thịnh soạn: gà tây quay béo ngậy, ngỗng nhồi táo, giăm bông phủ mật ong, cùng với những đĩa rau củ hầm, khoai tây nghiền và nước sốt đậm đặc. Rượu vang đỏ sóng sánh trong ly pha lê, hơi nóng của bánh pudding bốc lên thơm ngậy. Gia nhân di chuyển nhịp nhàng, gần như lặng lẽ, chỉ có tiếng thìa nĩa chạm khẽ vào sứ trắng và tiếng củi nổ lép bép trong lò.
Winston ngồi ở đầu bàn, dáng uy nghiêm nhưng nét mặt thoáng chút mềm dịu vì không khí lễ hội. Charlotte ngồi bên phải ông, gương mặt thiếu nữ hồng lên trong ánh lửa, mái tóc được cài một dải ruy-băng nhung đỏ thẫm. James ngồi bên trái, ánh mắt thỉnh thoảng lướt sang Charlotte lâu hơn mức cần thiết. Bà Mary Beaumont thì ngồi cạnh con gái, diện trên người bộ y phục sang trọng, một nụ cười tươi nở trên môi.
Winston đứng dậy, nhìn quanh bàn tiệc, giọng ông phát biểu chậm rãi nhưng vang vọng trong căn phòng trần cao:
- Giáng Sinh năm nay, ta thấy lòng mình khác hẳn những năm trước. Bên cạnh chúng ta không chỉ còn là ngọn lửa sưởi ấm hay những ánh nến lung linh, mà còn có một điều lớn lao hơn: sự hiện diện của Charlotte, người vợ yêu dấu của ta, người đã mang lại sức sống và niềm hạnh phúc mới cho điền trang này. Ta thật sự không thể nói hết được ta yêu em nhiều như thế nào.
Ông ngừng lại và nhìn sang phía vợ, gương mặt búp bê non nớt đỏ ửng lên.
- Thông qua Charlotte, chúng ta cũng trở nên gắn bó hơn với gia đình Beaumont và ta coi đó là một vinh hạnh lớn lao. Hai gia đình nay đã thành một, cùng chia sẻ niềm vui, gánh vác trách nhiệm và viết tiếp những trang dài phía trước.
Ông nghiêng người về phía bà Mary, người phụ nữ gật đầu đầy vinh hạnh.
- Năm qua là một năm dài lao động. Ta đã chứng kiến những thắng lợi trong kinh doanh, thấy công sức của mình và mọi người được đền đáp xứng đáng. Nhưng trên tất cả, ta hạnh phúc hơn cả vì sắp tới đây, một sinh linh bé nhỏ sẽ chào đời, mang dòng máu Whitmore, tiếp nối gia tộc và hy vọng của chúng ta. Vậy thì, đêm nay, giữa khoảnh khắc sum vầy, ta muốn nâng ly chúc cho gia đình chúng ta: cho ngôi nhà này luôn ấm áp, cho tình thân này ngày một vững bền và cho đứa trẻ đang đến với chúng ta sẽ lớn lên trong danh dự, sung túc cùng tình yêu thương.
Ông nâng ly lên:
- Chúc mừng Giáng Sinh. Chúc cho gia đình Whitmore sẽ gắn bó, sung túc và mãi mãi bền vững.
Âm vang từ lời chúc như dội lại trên những bức tường gỗ chạm trổ. Mọi người đồng loạt nâng cốc.
Âm thanh dao nĩa chạm vào đĩa bạc vang lên nhịp nhàng, xen lẫn mùi thơm béo ngậy của ngỗng quay, rượu hảo hạng và hương gia vị Giáng Sinh. Winston ngồi uy nghi ở đầu bàn nhưng ánh mắt ông vẫn thường trực hướng về Charlotte, như sợ cô bé sơ ý sẽ lúng túng giữa bữa tiệc quá nhiều món cầu kỳ.
Ông nghiêng người, gắp một miếng vịt quay vàng óng, lớp da giòn rụm, thịt mềm ứa nước, đặt nhẹ vào đĩa của vợ.
- Em thử món này đi, đầu bếp đã chuẩn bị mấy ngày liền chỉ để hôm nay dùng đúng vị ngon nhất.
Charlotte mỉm cười, gật đầu nhỏ nhẹ. Ngay khoảnh khắc ấy, James ngồi bên kia bàn nhìn sang, sống lưng như căng ra vì ghen tức. Anh cũng vươn tay, gắp một miếng sườn cừu đã được tách khéo léo phần xương, chỉ còn lại thịt mềm thơm, đặt ngay ngắn vào đĩa trước mặt Charlotte.
- Em cũng nên thử cả món này. Anh chắc em sẽ thích.
Cô gái hơi ngập ngừng, rồi ngẩng lên nhìn James, đôi mắt trong veo khiến lòng anh nhói lên. Winston khẽ nhướng mày, quay sang nhìn con trai trong giây lát, rồi điềm nhiên ăn tiếp, làm như không hề có chuyện gì xảy ra.
Khi Charlotte vô tình vương một vệt sốt nhỏ nơi khóe môi, Winston liền cúi xuống, lấy khăn ăn chấm nhẹ cho vợ. Cử chỉ vừa tự nhiên vừa thân mật khiến cô bé hơi đỏ mặt nhưng trong ánh mắt Winston chỉ có sự dịu dàng bình thản, như thể được chăm sóc cho cô bé là điều khiến ông rất hạnh phúc và hưởng thụ. Ở bên kia bàn tiệc, James nắm chặt dao nĩa trong tay, cắt miếng thịt mạnh hơn bình thường, bàn tay căng cứng đến trắng cả khớp. Tia sáng khó chịu loé lên trong mắt anh, như một ngọn lửa ghen tuông bùng lên rồi bị kìm nén gấp gáp, sợ bộc lộ ra ngoài.
Bà Mary ngồi ở phía bên kia bàn, cắt từng miếng thịt gà tây, mắt vẫn nhìn xuống đĩa như thể chỉ tập trung vào bữa ăn. Nhưng thực chất, chẳng một cử động nào ở bàn tiệc có thể qua được tầm quan sát của bà.
Sau bữa tiệc, mọi người quây quần trong phòng khách, nơi sáng rực ánh nến và lò sưởi, phản chiếu trên những tấm kính pha lê và khung tranh mạ vàng treo dọc tường. Những vòng hoa thông xanh, ruy băng đỏ và vài dây nến cắm trong giá bạc khiến căn phòng toát lên vẻ ấm áp nhưng vẫn đầy quyền quý.
Winston ngả người thoải mái trong chiếc ghế bành bọc nhung, tay cầm ly brandy sóng sánh hổ phách, hương rượu nồng hòa cùng mùi khói củi cháy. Bên cạnh ông, Charlotte cuộn mình trong một tấm chăn mỏng, tay nâng cốc sữa nóng tỏa hơi. Bàn tay rắn chắc của Winston đặt trên bụng vợ, vuốt ve nhè nhẹ như muốn khẳng định chủ quyền, rồi khi trò chuyện, những ngón tay ông lại lơ đãng lần xuống bắp đùi mịn màng dưới lớp vải. Charlotte ngoan ngoãn ngồi yên, để mặc ông âu yếm mình công khai.
Bà Mary ngồi đối diện, tay cầm quạt lông, gương mặt bình thản. Winston vừa hớp một ngụm rượu vừa nói với bà:
- Georgia có tiềm năng lớn, mỏ sắt ở đó nếu khai thác ổn định thì sản lượng sẽ vượt xa dự kiến ban đầu. Nhưng bọn công nhân thì chẳng lúc nào thôi gây rắc rối… đình công, than phiền, làm chậm cả tiến độ.
Ông khẽ nhếch môi, nheo mắt, tay vẫn mơn trớn Charlotte như thể chuyện mỏ sắt và cơ thể người vợ trẻ chẳng hề tách biệt trong đầu.
- Nhưng tôi tin, thưa bà, chỉ cần vài biện pháp mạnh, mọi thứ sẽ đâu vào đấy.
Trong khi đó, James ngồi ở phía bên kia Charlotte, trông có phần cứng nhắc. Cô quay sang, ánh mắt long lanh:
- Anh James, em nghe nói anh quen chị Clementine từ năm ngoái?
Anh khựng lại, không thật sự thích nhắc tới chuyện này nhưng không thể phớt lờ.
- Ừ… qua một người bạn chung. Khi đó Clementine mới vào đại học. Cô ấy… rất tốt, rất tử tế.
Charlotte mỉm cười dịu dàng:
- Em hy vọng sẽ được gặp lại chị Clementine. Hôm đám cưới không có dịp trò chuyện nhiều, chỉ chào hỏi sơ thôi.
James gật đầu, cố nặn một nụ cười nhưng trong lòng, tim anh nặng trĩu, chẳng hề vui vẻ khi nhớ lại việc sẽ phải trở về Harvard, rời xa người yêu dấu sau lễ Giáng Sinh. Anh chẳng nhớ Clementine một tí nào suốt mấy ngày qua, có lẽ khi trở lại trường, anh sẽ tìm cớ chia tay với cô ấy. Clementine xứng đáng gặp một người phù hợp hơn.
Phụ nữ mang thai dễ buồn ngủ, chẳng mấy chốc Charlotte đã ngáp dài, đôi mắt lim dim nặng trĩu. James ngồi gần đó lập tức nghiêng ngườ định đỡ lấy cô để đưa về phòng nghỉ. Thế nhưng Winston, vốn luôn chú tâm đến từng cử chỉ nhỏ nhất của vợ trẻ, đã kịp dừng câu chuyện với mẹ vợ lại. Ông dịu dàng cúi xuống, đôi tay vững chãi bế gọn Charlotte khỏi ghế.
- Đi nghỉ thôi, em đã mệt rồi - Winston thì thầm, khẽ hôn lên trán vợ. Charlotte hé môi cười trong cơn buồn ngủ, để mặc mình được ông bế đi.
James bị nẫng tay trên, chỉ có thể nghiến răng nhìn theo, nắm tay anh vô thức siết chặt, các đốt ngón tay trắng bệch. Ánh mắt ghen tức dán chặt vào bóng lưng người cha đang thong thả đưa Charlotte lên tầng. Anh thấy cổ họng nghẹn lại còn trái tim thì rát buốt. Không còn Charlotte bên cạnh, James cũng chẳng có hứng thú ngồi lại giữa căn phòng sáng rực ánh lửa. Anh đứng dậy, chào bà Mary rồi quay gót trở về phòng mình, bóng dáng cao gầy chìm khuất trong dãy hành lang dài.
Bà Mary vẫn ngồi thản nhiên ở chiếc ghế bành, một tay cầm ly trà đã nguội, tay kia thong thả lật tờ tạp chí. Khoé môi bà khẽ nhếch lên, nụ cười mơ hồ, ý vị sâu xa.
Winston bế Charlotte về giường ngủ. Người hầu đi theo sau khép cửa lại, để căn phòng chỉ còn lại hai vợ chồng. Winston cầm chiếc váy ngủ lụa mỏng, ngón tay ông khẽ mân mê chất vải, mắt không rời khỏi Charlotte.
- Để ta thay cho em - Ông nói như ra lệnh
Charlotte thoáng bối rối, giọng nhỏ như muỗi kêu:
- Đừng… để họ làm đi…
- Có cái gì trên người em mà ta chưa thấy đâu? Đứng dậy đi, ngoan, để ta cởi cho.
Mặt Charlotte đỏ bừng, ánh mắt ngập ngừng, nhưng cô vẫn phải chống tay ngồi dậy. Từng lớp vải được kéo xuống, tùng váy, váy lót trắng, corset siết eo, áσ ɭóŧ trong… Sau khi tháo hết ra, Winston nói:
- Trong thời gian mang thai em không cần mặc corset và tùng váy đâu, nó quá cồng kềnh, cứ mặc thế nào em thoải mái nhất là được.
- Nhưng… mẹ nói… các quý cô phải ăn mặc chỉn chu trong mọi hoàn cảnh… - Charlotte lẩm bẩm
- Kệ bà ấy - Winston đáp gọn - Phụ nữ đã gả chồng thì lệnh của ta hay lệnh của mẹ quan trọng hơn?
Charlotte nín thinh. Ngay cả mẹ cũng bảo rằng phải tuyệt đối vâng lời Winston.
Sau khi cởi sạch đồ của vợ ra, Winston không vội mặc váy ngủ cho cô ngay. Lò sưởi trong phòng vẫn bập bùng cháy, nhiệt độ rất ấm áp. Ông ngồi lên giường và đưa tay vuốt ve thân thể mỹ nữ trước mặt. Sau mấy tháng được nuông chiều trong nhung lụa, cô bé ngày càng xinh đẹp và khêu gợi hơn, da trắng mịn không vết tì, đôi vai tròn mảnh dẻ như thể được gọt giũa, vòng eo mềm mại làm tôn lên đường cong nở nang của ngực và hông. Ông đưa tay, những ngón tay to và thô ráp vuốt dọc xuống cánh tay Charlotte, xoa nắn phần ngực, rồi lướt qua eo, qua hông, luồn vào đùi trong, và tự nhiên sờ soạng vùиɠ ҡíи giữa hai chân.
Charlotte khẽ rùng mình, mặt đỏ ửng nhưng cô bé vẫn đứng im cho chồng vuốt ve. Dưới ánh đèn dầu vàng, cơ thể thiếu nữ mười sáu tuổi mơn mởn hiện lên như một bức tượng La Mã tuyệt tác.
Winston thích chạm vào chốn địa đàng giữa hai chân của vợ. Đây là nơi mà ông đã khai phá và tưới tắm nó mỗi đêm trong suốt nhiều ngày, để rồi một sinh linh được tạo ra và lớn dần trong cái bụng nhỏ của Charlotte, chứng minh quyền sở hữu tuyệt đối của ông với mỹ nhân kiều diễm này.
- Em đang mang thai - Winston thở dài - Ta không được chơi cái chỗ này, thật là nhớ.
Từ khi cưới Charlotte, ông mới hiểu tường tận tại sao nhiều quý ông thượng lưu thích lấy vợ trẻ hoặc nuôi nhân tình nhỏ bằng nửa tuổi mình. Ngoan ngoãn, dễ bảo, còn non nớt dễ uốn nắn theo ý muốn, cảm giác có thể chiếm hữu tuyệt đối từ trong ra ngoài, từ cơ thể tới tâm hồn. Đó là cảm giác thoả mãn nhất một người đàn ông muốn có.
- Em càng ngày càng rực rỡ - Winston thì thầm - Không ai ngoài ta được phép thấy em như thế này.
Buông tay khỏi cơ thể vợ, Winston cởi khoá quần. Tiếng lách cách khiến Charlotte hiểu ý. Cô bé chậm rãi quỳ xuống thảm trải sàn trước mặt chồng.
- Ta đã dạy em rồi mà, phải không? - Giọng ông rất nhẹ nhàng - Há miệng ra nào.
—-------------------------------
Winston ngồi trên giường, nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ. Charlotte đã ngủ say bên cạnh. Ông vuốt ve lọn tóc mềm của cô bé, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ.
Ông nhớ đến James.
Thằng bé tưởng rằng nó che giấu cảm xúc giỏi lắm. Ánh mắt lướt qua Charlotte trong chớp mắt, thoáng bối rối mỗi khi vô tình chạm tay, hoặc thứ im lặng khác thường khi cô bé cười với ông, những thứ nhỏ nhặt ấy, có lẽ người ngoài không nhận ra, nhưng Winston thì khác. Ông là cha nó, đã dõi theo từng bước trưởng thành của nó, đọc từng chuyển động trên gương mặt nó như lật một cuốn sách quen thuộc.
Nó nghĩ nó đã kiểm soát cảm xúc. Sai lầm.
Đôi lần, Winston bắt gặp ánh nhìn của James thoáng loé lên sự khao khát, ghen tuông, rồi lập tức bị đè nén trở lại. Một đứa trẻ khác, ông có thể cho qua, nhưng đây là con trai ông. Một Whitmore. Làm sao Winston không biết cái ham muốn ẩn sâu trong đáy mắt ấy có nghĩa gì?
Chà chà, đúng là con trai của ông, gu đàn bà cũng giống hệt bố.
Winston nhếch môi cười nhạt, một cơn giận âm ỉ trong l*иg ngực.
Chẳng phải nó đã có Clementine Jerome rồi sao? Thế chưa đủ cho nó ư? Tại sao còn phải tăm tia vợ của bố nó? Hay là ông đã quá chiều chuộng đứa con trai này tới nỗi nó nghĩ rằng mọi thứ của bố đều sẽ là của nó?
Đứa con trai ngu ngốc…
Dù sao thì còn lâu nó mới tìm cách lật được ván bài này. Nó đã quá chậm chân. Ông đã tìm ra mỹ nhân và khoá chặt nàng trong sự kiểm soát của mình bằng một đám cưới rình rang. Trừ khi ông chết, còn lại Charlotte tuyệt đối không thể li hôn. Phụ nữ là tài sản của đàn ông. Luật pháp không cho phép tài sản rời khỏi chủ nhân của họ một cách dễ dàng. Xã hội này được nam giới thiết kế và sẽ vận hành theo hướng có lợi cho ông.
James chẳng qua chỉ là có một phút bồng bột tuổi trẻ khi thấy mẹ kế trẻ đẹp dịu dàng mà thôi. Khi nó có một cô vợ của riêng mình, nó sẽ thay đổi.
Charlotte trở mình, khẽ thở dài trong mơ,. Winston dừng lại. Ông luồn tay vào trong váy ngủ của cô bé, luồn qua k/h/e t/h/ị/t giữa hai chân, thọc sâu ngón tay vào rồi rút ra. Dưới ánh trăng, những đầu ngón tay óng ánh thứ chất lỏng trắng đυ.c. Khi nãy, ông bắt cô bé dùng miệng nhưng khi gần kết thúc thì vẫn thích gửi gắm chúng ở bên dưới hơn.
Cảm giác cơ thể vợ bị bao phủ bởi “h/ạ/t g/i/ố/n/g” của mình nó rất đặc biệt.
Đây sẽ không phải là đứa con đầu tiên của hai người. Winston muốn Charlotte sinh cho ông thật nhiều con trai để hỗ trợ James điều hành tập đoàn Whitmore. Mà sinh đẻ nhiều cũng là một cách để trói chặt người phụ nữ trong vòng kiểm soát.
Ông nhìn Charlotte một lúc lâu, rồi quay lại hướng cửa sổ, ánh mắt trầm mặc, sâu kín, gương mặt đứa con trai duy nhất lại hiện lên trong đầu. Giờ này, có lẽ nó cũng chưa ngủ được đâu.
Trong lòng ông, đã có quyết định.