Nửa tiếng sau, người phụ nữ áo đen đã trói tôi lúc trước dẫn tôi rời khỏi biệt thự. Chiếc xe thương vụ dừng cách cổng khu biệt thự mẹ chồng ở khoảng 100 mét. Người phụ nữ áo đen quay lại, phá lệ nở một nụ cười với tôi: “Nhớ đấy, là Hứa An Chỉ trói cô.”
Nụ cười đó khiến tôi lạnh sống lưng. Tôi gật đầu, vội vã mở cửa xe, bước nhanh về phía cổng khu biệt thự.
Tới cổng, tôi lại không dám vào ngay mà ngồi xuống dưới một gốc cây bên cạnh đài phun nước, lấy điện thoại ra, nghĩ rằng lúc này Diệp Nhất Đinh chắc sẽ tìm tôi. Nhưng khi gọi lại, thì máy anh ấy đã tắt.
Ánh sáng lóe lên hai lần khiến tôi quay đầu nhìn lại, chiếc xe Toyota thương vụ vẫn còn đỗ ở đó. Cảm giác như có ai quất roi sau lưng, tôi lập tức đứng dậy, đi nhanh vào bên trong.
Bảo vệ ở cổng nhận ra tôi, mỉm cười gật đầu chào, tôi không dám nhìn lại, bước nhanh tới trước cửa biệt thự nhà mẹ chồng.
Cửa đóng chặt. Tôi lấy hết can đảm ấn chuông. Cửa vừa mở, tôi định chen vào thì bà Lưu - quản gia - thấy là tôi liền đóng sập lại. Tôi thử gọi: “Bà Lưu, mở cửa cho tôi vào với.”
“Cô đi đi, bà chủ không muốn gặp cô.”
Ngay sau đó, giọng mẹ chồng vang lên: “Bà Lưu, ai thế?”
Tôi như nắm được cọng rơm cứu mạng, gõ cửa lớn tiếng: “Mẹ, là con, Kha An đây, mở cửa cho con vào với.”
Cửa bị khóa trái, bên trong bỗng im bặt, tôi ra sức gõ cửa: “Mẹ, không phải con đến đón Mao Mao đâu, con có thứ muốn cho mẹ xem.”
“Mẹ, xin mẹ mở cửa cho con…”
Chưa dứt lời, cuối cùng cánh cửa cũng mở ra. Bà Lưu lạnh lùng nói: “Bà chủ bảo cô vào.”
Giây phút đó, nước mắt tôi không kìm được mà trào ra. Từ ngày tôi bước chân vào nhà họ Trương, mẹ chồng chưa từng coi tôi là con dâu. Kể từ khi Mao Mao bị họ đưa đi, tôi còn mất luôn quyền đến đây. Trước kia họ không cho đến thì tôi không đến, chưa bao giờ phải cầu xin thế này.
Dù vậy, việc đầu tiên tôi làm khi vào nhà là nhìn xem có bóng dáng Mao Mao không. Đảo mắt một vòng, mẹ chồng ngồi trong phòng khách, nói lớn: “Đừng tìm nữa, Mao Mao không có ở đây.”
Tim tôi như bị xoắn lại đau nhói. Bà ta vẫn tàn nhẫn như thế, cho tôi vào nhưng không cho gặp con bé. Tôi chỉ muốn nhìn một lần thôi, chẳng lẽ giờ tôi còn có khả năng đưa con đi sao? Nén hết tủi hờn, tôi rón rén bước vào, đứng bên cạnh mẹ chồng, đưa tờ kết quả cho bà ta, khẽ nói: “Mẹ, con đang mang thai… Là con trai.”
Cảm giác này chẳng khác gì một Hoàng hậu bị đày vào lãnh cung, muốn dựa vào Thái hậu bằng cái danh “mẹ được quý nhờ con”. Mẹ chồng nhận tờ giấy, không thèm nhìn, đặt lên bàn trà, bảo bà Lưu: “Gọi bác sĩ Mạc tới.”
“Vâng, bà chủ.”
Tôi vốn không biết nịnh nọt, đó là một nguyên nhân khiến mẹ chồng không thích tôi. Nên khi bà không nói gì, tôi cũng chẳng dám lên tiếng. Rất nhanh sau đó, bác sĩ Mạc đến, sau một lượt kiểm tra đơn giản, vẫn nói lại y nguyên những lời đã nói với Lôi Hy. Mẹ chồng tin bác sĩ, tất nhiên không mảy may nghi ngờ.
Sau khi bác sĩ Mạc rời đi, sắc mặt mẹ chồng có phần dịu lại, bảo bà Lưu ép cho tôi một ly nước trái cây tươi, rồi ngồi xuống bên cạnh tôi, cách chưa đến 20 cm: “Giờ tình trạng của con không thích hợp ở một mình, đã mang thai thì ở đây dưỡng thai đi.”
Chỉ cần tạm thời bảo vệ được đứa bé, tôi chịu đựng thế nào cũng được. Tôi cảm động đến mức suýt quỳ xuống: “Cảm ơn mẹ.”
“Bà Lưu, dọn phòng bên cạnh phòng bà cho Kha An, tối nay nó sẽ ngủ ở đó.”
“Vâng, bà chủ.” Bà Lưu đi được nửa đường thì dừng lại: “Nhưng bà chủ, hôm qua cô Hứa cho người khiêng giường trong phòng đó lên tầng rồi…”
Tôi tưởng mình đã an toàn ở đây, nghe câu này suýt nữa thì hoảng hồn. Chỉ nghe mẹ chồng thản nhiên nói: “Thế thì mua cái mới, loại phù hợp cho phụ nữ mang thai.”