Trong lúc hoảng loạn, tôi nhớ lại lời Âu Dương Lan Lan nói lúc chiều, bèn lấy điện thoại gọi cho cô ta: “Lan Lan, cô mau đến giúp tôi đi.”
Lúc này Âu Dương Lan Lan đang ngủ say, nhận được điện thoại của tôi thì tỉnh giấc. Chưa đầy mười phút sau, cô ta đã có mặt ở nhà tôi. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô ta cũng vô cùng kinh ngạc, hỏi: “Chuyện gì vậy?”
“Tôi không biết nữa, tôi ra ngoài ăn cơm tối, lúc về thì thành ra thế này…”
Âu Dương Lan Lan gan dạ hơn tôi, cô ta đi khắp sân để xem xét, cuối cùng nhìn thấy chiếc túi mà tôi đã ném đi, bèn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh vườn, mở nó ra. Bên trong chỉ có một tờ giấy A4, Âu Dương Lan Lan trải tờ giấy ra và đọc: “Trương Đa Đa, nam, chứng chán ăn nghiêm trọng.”
Chỉ một câu đơn giản như vậy cũng đủ để xác định chắc chắn mọi chuyện đều do Hứa An Chỉ làm, nhưng tại sao cô ta luôn muốn dọa tôi như thế này? Chẳng lẽ cô ta nghĩ dùng cách này có thể khiến tôi phát điên? Nghĩ đến việc Hứa An Chỉ đang giở trò cũ, tôi bình tĩnh trở lại, hỏi Âu Dương Lan Lan: “Chỉ có mấy câu này thôi à?”
Âu Dương Lan Lan lại lấy ra một lọ thuốc từ trong túi xách. Tôi vừa nhìn đã nhận ra đó là lọ dầu cá biển sâu mà Hứa An Chỉ đã đưa cho tôi. Âu Dương Lan Lan đưa lọ thuốc cho tôi: “Cô tự xem đi, trên đó có chữ.”
Tôi cầm lấy lọ thuốc lại gần, quả nhiên trên đó có viết: “Nếu cô không muốn đứa trẻ trong bụng chết yểu, tốt nhất hãy nói ra rốt cuộc cô đã cho Đa Đa uống thứ gì!”
Nhìn những dòng chữ này, tôi đã có câu trả lời trong lòng. Quả nhiên, lọ dầu cá mà cô ta đưa cho tôi có vấn đề. May mà ngày nào tôi uống xong cũng nôn ra hết, nhưng dù vậy cũng đã khiến tôi nhìn thấy vết máu hai lần. Nếu tôi nuốt hết vào thì thật sự không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Có điều, chẳng phải việc Trương Đa Đa bị chứng chán ăn là âm mưu do cô ta sắp đặt hay sao? Sao cô ta lại hỏi tôi rốt cuộc đã bỏ thuốc gì?
“Sao? Thuốc của con cô ta thật sự là do cô đυ.ng tay vào à?” Âu Dương Lan Lan đứng bên cạnh cũng đã đọc xong những dòng chữ đó, hỏi tôi.
Tôi đặt lọ thuốc sang một bên, vì có Âu Dương Lan Lan ở bên cạnh nên tâm trạng tôi đã bình tĩnh lại nhiều: “Sao có thể chứ? Cô biết mà, tôi làm gì có cơ hội mua thuốc gì cho cô ta?”
“Vậy có lẽ cô ta đang cố gắng lẩn tránh trách nhiệm, cố tình dọa cô đấy.” Âu Dương Lan Lan như đã nhìn thấu âm mưu của Hứa An Chỉ.
Tôi không phủ nhận điều Âu Dương Lan Lan nói là có lý, bởi theo tình hình hiện tại, chắc chắn Hứa An Chỉ đã dùng chính con mình làm con tin để hãm hại tôi. Tuy nhiên, ngoài Trương Nam ra thì cả Hứa An Chỉ lẫn mẹ chồng chưa từng thử đối diện trực tiếp với tôi để hỏi về vấn đề này. Đặc biệt là mẹ chồng, có lẽ bà ấy đã coi tôi là người lòng dạ rắn độc, sợ đánh rắn động cỏ nên không hỏi thẳng.
Thậm chí có khả năng chuyện xảy ra ngày hôm nay là do Hứa An Chỉ làm với sự đồng ý ngầm của mẹ chồng, có thể họ cho rằng nếu công khai thì tôi sẽ không nhận tội, nên chỉ có thể dùng cách mờ ám này. Chỉ như vậy, Hứa An Chỉ mới có thể hỏi tôi câu đó, mục đích chỉ là để mẹ chồng tin rằng tôi đã bỏ thuốc hại Trương Đa Đa.
Quả nhiên, khi tôi vừa định đứng dậy tìm cách vào nhà, bà Lưu đã gọi đến. Chắc bà ta đã gọi lúc họ ngủ say, giọng nói rất nhỏ: “Cô chủ, cô không sao chứ?”
Nghe giọng của bà Lưu, hình như bà ta biết tôi sẽ gặp chuyện. Tôi hỏi lại: “Bà Lưu, có chuyện gì vậy?”
“Khoảng mười giờ tối, tôi ra ngoài đổ rác thì nghe thấy cô Hứa nói chuyện với ai đó ngoài cửa, hình như nói là sẽ gửi gì đó đến chỗ cô. Tôi sợ cô sống một mình ở đó gặp chuyện, nên đợi họ ngủ rồi gọi điện hỏi thăm.”