Chương 48: Nhớ nói tốt về tôi đấy

Thạch Tiểu Đơn thật sự là một người khó đoán. Trên TV, cậu ta là một ảo thuật gia trẻ tuổi, còn ở trong căn nhà đối diện nhà họ Trương thì lại giống như một thiếu niên nổi loạn. Tối nay, tôi lại thấy cậu ta là một tay đua xe đường phố ngang tàng, và bây giờ, cậu ta biến thành một người chu đáo, ân cần đến vậy.

Bà Thạch không nói nhiều, chẳng mấy chốc bà ấy đã bưng một bát đậu hũ nóng hổi ra: “Đói lắm rồi đúng không? Ăn đi…”

Chưa cần nếm thử, chỉ ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng bay tới đã đủ khiến tôi muốn khóc, đặc biệt là khi nhìn thấy chỗ ngồi thiền trên ban công, tôi càng nhớ mẹ vô cùng. Bà Thạch không trò chuyện nhiều với chúng tôi, sau khi dọn dẹp xong trong bếp, bà ấy ra ban công một mình rồi bắt đầu chép kinh. Khi tôi ăn xong, bà ấy vẫn đang rất tập trung. Tôi chỉ kịp nói lời cảm ơn và tạm biệt rồi cùng Thạch Tiểu Đơn ra khỏi nhà.

Rời khỏi nhà, giọng nói của Thạch Tiểu Đơn cũng lớn hơn: “Thế nào? Ngày mai đội trưởng Đồng sẽ gọi cho chị, đừng có mà nói tôi không chăm sóc tốt cho chị đấy.”

Tôi vẫn không thể hiểu nổi, một thiếu niên ngỗ ngược và kiêu ngạo như vậy khi đứng trước mặt bố và người phụ nữ trẻ tuổi kia lại có thể ngoan ngoãn ân cần cả một đêm chỉ vì vài câu nói của Đồng Dược Thiên. Tôi mỉm cười với cậu ta: “Anh ấy có số điện thoại của tôi đâu?”

Dường như câu nói này đã nhắc nhở Thạch Tiểu Đơn, cậu ta dừng bước, đưa tay ra: “Đưa điện thoại đây.”

Tôi đưa điện thoại cho cậu ta trong vô thức, thấy cậu ta tự ý nhập một dãy số rồi gọi đi, ngay sau đó tiếng chuông điện thoại của cậu ta vang lên, lại là một bài hát của Huyền Tử: “Là tôi đã nghĩ quá nhiều, như thiêu thân lao vào lửa, thật bốc đồng…”

Tôi nhìn chằm chằm vào Thạch Tiểu Đơn: “Sao cậu lại dùng nhạc chuông của con gái vậy?”

“Không được à?” Thạch Tiểu Đơn trả lại điện thoại cho tôi: “Trong đó có số của tôi. Nếu chị còn cảm thấy không khỏe chỗ nào thì cứ tìm bác sĩ Mạc, bảo bà ấy tính tiền vào tôi. Ngoài ra, ngày mai đội trưởng Đồng gọi cho chị, nhớ nói tốt về tôi đấy.”

Tôi nhìn chằm chằm vào số điện thoại Thạch Tiểu Đơn vừa lưu vào máy, tim vẫn đập loạn xạ. Chiếc điện thoại đã dùng suốt bốn năm này, ngoài số của Trương Nam và Diệp Nhất Đinh ra, chưa từng có số điện thoại của người đàn ông nào khác.

Giữa đường đi, Thạch Tiểu Đơn nhận một cuộc điện thoại, tôi thấy cậu ta nói chuyện với người ở đầu dây bên kia bằng giọng điệu cực kỳ thiếu kiên nhẫn. Kết quả là sau khi đưa tôi về đến nhà, cậu ta không đổi xe với Sở Bằng mà bỏ tôi ngay trước cửa rồi quay xe rời đi. Tôi ngẫm lại vài giờ ngắn ngủi bên cạnh Thạch Tiểu Đơn, thực sự như một giấc mơ đẹp. Và khi trở về ngôi nhà này, đương nhiên giấc mơ của tôi cũng tan vỡ.

Quay đầu nhìn theo ánh đèn hậu từ chiếc xe Thạch Tiểu Đơn vừa lái cho đến khi nó khuất khỏi tầm mắt, tôi mới đẩy cánh cổng rào ngoài sân, bước vào khu vườn nhỏ. Theo thói quen, tôi không dám nhìn vào góc có hoa cúc vàng kia, nhưng ánh sáng lướt qua khóe mắt vẫn khiến tôi giật mình. Tôi vội vàng bước nhanh đến trước cửa, lấy chìa khóa ra nhưng loay hoay mãi không thể mở được.

Quay đầu lại, chỗ mà buổi tối khi tôi ra ngoài chỉ còn là một đống đổ nát, giờ lại sáng rực lên ánh nến; bó cúc vàng đã héo úa, gần như mục nát trước đó, lại tươi mới như vừa được cắt; và cả cái hình nộm nhỏ đã bị nước mưa làm ướt sũng cũng được thay mới, đứng ngay bên cạnh.

Tim tôi thắt lại, tôi hoảng loạn bật đèn trong vườn, thử mở cửa một lần nữa, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không được. Tôi lấy điện thoại ra, dùng đèn flash soi vào ổ khóa, lúc này mới phát hiện ổ khóa đã bị keo 502 dán chặt.

Tôi sợ hãi đến mức toàn thân mềm nhũn, trượt dài xuống đất. Tay tôi chạm phải một chiếc túi xách, tôi hét lên một tiếng thất thanh rồi ném nó ra xa: “Á!”