Chương 47: Khu dân cư cũ nát

Bị ngăn cách bởi lớp kính chắn gió, tôi nhìn thấy vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của Thạch Tiểu Đơn khi cậu ta đẩy bác sĩ Mạc ra. Bác sĩ Mạc cười rồi vỗ nhẹ vào người cậu ta một cái mới chịu rời đi.

Thạch Tiểu Đơn lên xe, hỏi thẳng: “Đưa cô về đâu?”

“Về chỗ cũ lúc nãy đi.” Vừa nói xong, tôi mới cảm thấy bụng mình thật sự đói cồn cào. Giờ mà về khách sạn thì chắc chắn đã đóng cửa, trong nhà lại chẳng có gì ăn. Tôi vội vàng sửa lời: “Đưa tôi đi tìm chỗ nào ăn gì đi, tôi còn chưa ăn tối.”

“Chị gái, sao không nói sớm?” Thạch Tiểu Đơn nhìn đồng hồ, kinh ngạc vì giờ này tôi vẫn chưa ăn cơm, rồi hỏi: “Muốn ăn gì, tôi mời.”

Hai ngày nay khẩu vị của tôi không được tốt lắm, nhưng nghe cậu ta hỏi vậy, tự nhiên tôi lại thấy thèm ăn món đậu phụ mới làm. Trước đây ở Ninh Xuyên, mẹ tôi luôn thích tự xay đậu nành bằng máy, rồi tự tay nấu trong nồi. Mùi vị ấy khiến tôi nhớ mãi không quên, nhưng từ khi về nhà họ Trương, bà Lưu không biết làm, lần nào cũng phải ra siêu thị mua, mà hương vị thì chẳng bao giờ còn như xưa.

Khi mang thai là không thể tùy tiện nghĩ đến đồ ăn, hễ nghĩ là chỉ muốn ăn ngay lập tức. Thế là tôi buột miệng nói: “Tôi muốn ăn đậu phụ mới làm.” Nói xong, tôi không kìm được mà nuốt nước bọt.

“Ha ha…” Thạch Tiểu Đơn nhìn thấy dáng vẻ của tôi thì bật cười: “Được thôi, bà bầu là nhất.”

Nói xong, Thạch Tiểu Đơn bật nhạc trong xe to hơn, có lẽ cậu ta muốn tranh thủ lúc đêm khuya vắng vẻ để phóng nhanh. Nhưng vừa đạp ga, cậu ta lại quay đầu nhìn tôi rồi giảm tốc độ. Thạch Tiểu Đơn không đưa tôi đến nhà hàng nào cả mà dừng lại trước một khu chung cư bình thường, thậm chí có phần cũ kỹ: “Đến rồi, xuống xe đi.”

Tôi sững sờ, hỏi: “Ở đây à?”

“Đương nhiên.” Thạch Tiểu Đơn nhướng mày, cậu ta bước xuống xe đỡ tôi ra với vẻ mặt đầy ẩn ý. Cậu ta đi thẳng vào trong cửa, lên tầng ba, rút chìa khóa mở cửa: “Chính là ở đây.”

Tôi liên tưởng đến những lời bác sĩ Mạc thì thầm với Thạch Tiểu Đơn trước khi đi, lại có chút lo lắng, đứng ở cửa không dám bước vào. Trong nhà vọng ra giọng nói của một người phụ nữ trung niên: “Tiểu Đơn, sao con lại đến muộn thế này?”

“Mẹ, có người thèm đậu phụ mới xay, con không biết mua ở đâu nên đành dẫn về nhà thôi.”

Cuộc đối thoại của họ đã xua tan mọi nghi ngờ trong tôi, lúc này tôi mới dám bước vào nhà. Đó là một căn hộ hai phòng ngủ rất nhỏ, thậm chí phòng khách và phòng ăn cũng không có vách ngăn, chỉ có một chiếc ghế gỗ và một cái bàn ăn. Đối diện cửa chính, ban công cũ đã được cải tạo thành nơi ngồi thiền, bên cạnh còn có một đống kinh sách và mõ gỗ, cùng với một bức tượng Quan Âm Bồ Tát.

Chắc hẳn mẹ của Thạch Tiểu Đơn vừa mới ngồi thiền ở đó, thấy chúng tôi vào mới đặt tràng hạt xuống rồi đi tới. Tôi vội vàng nói: “Bác gái, cháu xin lỗi, đã làm phiền bác vào giờ này.”

Bà Thạch nhìn tôi một lúc, sau đó đáp lại: “Không sao, hai đứa cứ ngồi đi, bác đi xay đậu nành đây.”

Tôi cảm thấy lạ, nửa đêm Thạch Tiểu Đơn dẫn một người phụ nữ về nhà mà với tư cách là một người mẹ, bà ấy lại không có chút phản ứng nào sao? Hơn nữa, không phải Thạch Tiểu Đơn sống ở căn nhà đối diện nhà mẹ chồng tôi ư? Trong nhà họ còn có một người phụ nữ trẻ tuổi à? Sao mẹ cậu ta lại sống ở đây?

“Cứ ngồi tự nhiên đi…” Thạch Tiểu Đơn nghịch chùm chìa khóa xe trong tay, tựa vào bàn ăn nói: “Chị đừng khách sáo.”

Tôi thực sự cảm thấy ngại khi làm phiền người khác vào giờ muộn thế này, bèn đứng bên cạnh cậu ta, nói khẽ: “Sao cậu lại đưa tôi đến đây? Thật ra tôi cũng có thể không ăn mà.”

“Ồ?” Thạch Tiểu Đơn nhìn chằm chằm vào tôi, lắng nghe tiếng bụng tôi réo lên, cười nói: “Nếu không cho chị ăn, ngày mai chị mà đi mách đội trưởng Đồng rằng tôi không chăm sóc tốt cho chị thì sao?”