Chương 46: Tình hình không ổn lắm

Thạch Tiểu Đơn khua tay trước mặt bác sĩ Mạc: “Làm gì thế, xu hướng tính dục của bà thay đổi từ lúc nào vậy?”

“Ồ, có chuyện gì vậy?” Bác sĩ Mạc thu hồi ánh mắt, trở lại dáng vẻ chuyên nghiệp thường ngày rồi hỏi tôi.

“Cứ kiểm tra giúp tôi xem hiện tại chị ấy có ổn không, cần gì phải quan tâm có chuyện gì chứ?” Thạch Tiểu Đơn ngồi lên bàn làm việc của bác sĩ Mạc, nghịch ngợm cây bút trên bàn bà ấy: “Có cần tôi tránh mặt không?”

“Đương nhiên là cần rồi.

Thạch Tiểu Đơn đặt bút xuống, nhảy khỏi bàn, khi đi đến cửa, cậu ta quay đầu lại, không quên dặn dò: “Xong thì gọi tôi nhé, tôi đứng ở ngoài này.”

Ngay khi cậu ta vừa rời đi, bác sĩ Mạc bắt đầu trở nên nghiêm túc, bà ấy hỏi tôi: “Sao lại là cậu ta đưa cô đến đây?”

Vì bà ấy là bác sĩ mà mẹ chồng tôi tin tưởng, thế nên tôi không thể đùa giỡn như Thạch Tiểu Đơn, chỉ đành trả lời thành thật: “Tôi đi ngang qua bị xe cậu ta va quệt nhẹ, sợ hãi nên muốn đến kiểm tra lại cho yên tâm.”

Bác sĩ Mạc quay đầu nhìn ra ngoài, không yên tâm đứng dậy đóng cửa lại: “Cô còn ra đường làm gì vậy? Chẳng lẽ cô còn chưa rõ tình trạng của mình ư?”

“Tôi…” Tôi không hiểu lời bác sĩ Mạc nói, lo lắng hỏi: “Chứ không phải tôi vẫn bình thường sao?”

“Lôi Hy chưa nói cho cô biết à?” Bác sĩ Mạc hỏi ngược lại.

“Nói cho tôi biết cái gì?”

Bác sĩ Mạc nhìn chằm chằm vào tôi một lúc lâu, sau khi xác định Lôi Hy chưa nói sự thật cho tôi biết, bà ấy giải thích: “Tình hình của cô bây giờ không được tốt lắm, lần trước, sau khi kiểm tra cho cô, tôi đã nói dối bà Trương, mà khi ấy tôi cũng không có cơ hội để nói chuyện với cô.”

Tim tôi như thắt lại, lẽ nào thật sự có vấn đề gì sao? Tôi đưa tay nắm lấy tay bác sĩ Mạc, nước mắt gần như đã lăn dài: “Bác sĩ Mạc, rốt cuộc là tình hình thế nào, bây giờ bà nói cho tôi biết được không? Một thời gian trước, đã có hai lần tôi phát hiện đốm đỏ khi đi vệ sinh.”

“Haiz, có lẽ gần đây Lôi Hy bận rộn vì sinh con nên mới như vậy.” Bác sĩ Mạc lắc đầu, nói với vẻ ngượng nghịu: “Có thể nói vết đỏ mà cô thấy là do nhiễm trùng. Qua tình hình kiểm tra hôm nay mà nói, tạm thời chưa có vấn đề gì lớn, chỉ là tình trạng của cô bây giờ không giống người khác, thật sự không thể đi lại lung tung nữa.”

“Nhiễm trùng? Vậy có cách nào giữ lại đứa bé không?” Trong đầu tôi chỉ nghĩ đến chuyện làm sao để giữ lại đứa con. Bất kể có ly hôn với Trương Nam hay không, đứa con mới là hy vọng và chỗ dựa duy nhất của tôi.

“Tôi sẽ kê một ít thuốc cho cô, cô mang về uống, cố gắng cẩn thận đừng để người khác phát hiện.” Bác sĩ Mạc nói.

Tôi biết ơn gật đầu: “Cảm ơn bà, bác sĩ Mạc.”

Bác sĩ Mạc hé miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói ra, chỉ cúi đầu kê đơn thuốc rồi đứng dậy mở cửa cho Thạch Tiểu Đơn vào lấy đi nộp tiền.

Thạch Tiểu Đơn nhận lấy đơn thuốc, kinh ngạc nói: “Thật sự có chuyện à? Có cần nhập viện không? Hay ở lại theo dõi hai ngày đi?”

Chiều hôm nay Trương Nam rời đi mà không báo trước, tôi đoán anh ta có thể sẽ quay về bất cứ lúc nào, anh ta về mà phát hiện tôi không có ở nhà, chắc chắn sẽ đi tìm tôi khắp nơi. Nếu để anh ta biết tôi lại phải nhập viện, chẳng phải sẽ thành cái kết viên mãn cho anh ta và Hứa An Chỉ hay sao?

Nghe bác sĩ Mạc nói cũng không nghiêm trọng lắm, tôi xua tay nói: “Không cần, lát nữa tôi còn phải về nhà.”

Thạch Tiểu Đơn lấy thuốc xong quay lại, bác sĩ Mạc đi cùng chúng tôi xuống lầu. Xem ra, bà ấy đến bệnh viện tăng ca chuyến này có lẽ là vì Thạch Tiểu Đơn, nhìn vào cách họ nói chuyện, tôi đoán chắc hẳn quan hệ giữa họ rất tốt.

Suốt quãng đường, lòng tôi thấp thỏm bất an, đến bãi đậu xe thì chia tay bác sĩ Mạc. Thạch Tiểu Đơn mở cửa xe cho tôi ngồi vào, thời điểm anh ta chuẩn bị lên xe lại bị bác sĩ Mạc kéo lại, tôi ngồi trong xe chỉ nghe thấy bà ấy ghé sát tai Thạch Tiểu Đơn thì thầm điều gì đó.