Chương 44: Tiếp xúc gần gũi (1)

Nhìn thấy đối phương tháo mũ bảo hiểm, tôi mới thực sự chắc chắn đó là ai. Trái tim vừa mới bình tĩnh lại, giờ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đó lại đập loạn xạ, không thể nói rõ lý do là gì, tôi nghĩ vẫn là vì cái giấc mơ đáng sợ đó!

Dường như Thạch Tiểu Đơn không nhận ra tôi, cậu ta dùng một tay cầm mũ bảo hiểm, tay kia đút vào túi quần, nghiêng người cười đùa với đội trưởng Đồng: “Dược Thiên, tôi không đâm cô ấy, chỉ sượt qua thôi… Anh làm gì mà căng thẳng thế.”

“Cô ấy là phụ nữ có thai! Nhất thiết phải đâm vào rồi mới gây ra hậu quả nghiêm trọng sao?” Đồng Dược Thiên có vẻ đang vô cùng căng thẳng vì tôi mang thai, anh ta chỉ vào tôi nói: “Nhìn cô ấy bị dọa sợ đến mức nào kìa.”

Lúc này Thạch Tiểu Đơn mới quay đầu lại nhìn tôi. Đối diện với ánh mắt của cậu ta, tôi nhanh chóng cúi đầu xuống, chung quy tôi không dám đối diện với cậu ta. Vài giây sau, cậu ta đi đến bên cạnh tôi, đưa tay nâng cằm tôi lên: “Là chị à?”

Tôi không ngờ Thạch Tiểu Đơn vẫn còn nhận ra tôi, tôi nghĩ có lẽ là vì tôi đang mang thai nên dễ nhận biết hơn. Tôi không nghĩ ngợi gì mà gật đầu nói: “Ừ, tôi không sao rồi.”

“Tôi đã bảo không sao rồi mà? Dược Thiên, anh cứ lo lắng quá.” Thạch Tiểu Đơn buông tay tôi ra, quay đầu cười hì hì nói với Đồng Dược Thiên.

“Có sao hay không phải đến bệnh viện kiểm tra mới biết được!” Đồng Dược Thiên kích động hơn tất cả những người có mặt ở đó, thậm chí còn lo lắng hơn cả tôi, anh ta cầm bộ đàm lên nói liên tục: “Sở Bành, cậu đi xe con kiến hay sao thế? Vẫn chưa ra à?”

Bộ đàm có tiếng trả lời: “Đại ca, em vừa xuống khỏi xe mà.”

“Cậu nhanh lên!” Đồng Dược Thiên tức đến mức đặt bộ đàm trở lại xe máy, nói với đám người đang vây quanh phía sau: “Anh em, hôm nay giải tán đi, cũng chẳng còn tâm trạng để đua nữa.”

“Được, vậy để Sở Bành đưa cô ấy đi bệnh viện nhé? Bọn tôi về cất xe trước được chứ?” Thạch Tiểu Đơn đội mũ bảo hiểm, có vẻ nóng lòng muốn chạm vào chiếc xe.

“Cậu phải đi cùng chúng tôi.” Đồng Dược Thiên vẫn còn hơi bực Thạch Tiểu Đơn, anh ta vươn tay tháo mũ bảo hiểm của Thạch Tiểu Đơn xuống: “Hôm nay xảy ra chuyện này cũng là vì cậu đấy cậu ấm Thạch ạ. Đường đua tốt đẹp như thế không chạy, lại cứ thích ra đường lớn…”

Thấy Đồng Dược Thiên liên tục trách móc Thạch Tiểu Đơn, tôi muốn tiến lại hòa giải, nhưng vừa đứng lên khỏi ghế, không biết là vì đói hay vì đau, toàn thân tôi rã rời không đứng vững được. Thạch Tiểu Đơn nhanh chóng bước tới đỡ tôi: “Tinh thần không tốt thì đừng đứng dậy, đợi xe của Sở Bành đến rồi chúng tôi đưa chị đi bệnh viện.”

Được Thạch Tiểu Đơn nắm tay, cơ thể tôi dần ấm lên: “Tôi không sao, về nhà ngủ một giấc là khỏe thôi.”

Đồng Dược Thiên cầm điện thoại đi tới đưa cho Thạch Tiểu Đơn: “Này, điện thoại của ông cụ nhà cậu này.”

Thạch Tiểu Đơn giận dỗi đẩy điện thoại ra: “Không nghe, anh bảo với ông ấy là tôi không ở cùng ông ấy.” Nói xong, cậu ta kéo tay tôi đi về phía cổng khu biệt thự.

Lúc này tôi mới để ý, chiều cao của Thạch Tiểu Đơn ít cũng phải trên 1m85. Tôi bị cậu ta kéo theo sau, nếu nhìn thẳng thì chỉ ngang vai cậu ta. Vừa đi, tôi vừa nghe thấy tiếng Đồng Dược Thiên vang lên phía sau: “Tiểu Đơn hả? Cậu ta không ở cùng cháu.”

Tôi không biết mình lấy đâu ra dũng khí, bâng quơ hỏi Thạch Tiểu Đơn: “Sao lúc nào cậu cũng cãi nhau với gia đình vậy?”

Thạch Tiểu Đơn kéo tôi đi ngang qua một tòa nhà, nghe tôi hỏi vậy thì đột nhiên quay người lại, nhướn mày nghi ngờ nhìn tôi: “Sao chị biết tôi luôn cãi nhau với gia đình?”

“Tôi…” Tôi không nói nên lời.

Thạch Tiểu Đơn nhìn tôi chằm chằm, khi cậu ta mỉm cười nhẹ nhàng, một bên má lúm đồng tiền lộ ra: “Nói đi, có phải chị thường xuyên lén nhìn trộm tôi không?”