Chương 43: Thoát hiểm trong gang tấc

“Tôi…” Tôi đã nhờ Diệp Nhất Đinh tìm nhà ở Tân Hải, nếu tôi cứ tiếp tục che giấu thì anh ấy cũng sẽ không tin. Vậy nên, tôi đành nói thật: “Ừ, có lẽ em sắp ly hôn rồi.”

“Tại sao?” Diệp Nhất Đinh buột miệng hỏi xong, dường như anh ấy nhận ra mình không nên truy hỏi, lại nói: “Anh không gặp chuyện gì lớn đâu, em đừng lo cho anh. Em phải chú ý an toàn cho bản thân mình đấy.”

“Ừ.” Nói đến đây, tôi lại không biết phải nói gì tiếp, tình hình của tôi bây giờ quá phức tạp. Qua cuộc gặp chiều nay, tôi cũng biết Diệp Nhất Đinh vẫn cảm thấy có lỗi với tôi, nếu anh ấy biết tình cảnh hiện tại của tôi, chắc chắn anh ấy sẽ rất tự trách.

“Ai…” Diệp Nhất Đinh rêи ɾỉ một tiếng: “Kha An, anh phải đi bệnh viện rồi, mặt anh đau quá. Nếu có chuyện gì thì gọi cho anh, đừng quên anh luôn ở bên cạnh em.”

Cúp điện thoại, một cảm giác ấm áp len lỏi trong trái tim tôi. Nhưng Diệp Nhất Đinh càng quan tâm đến tôi thế này, tôi lại càng cảm thấy sự bất thường của anh ấy trước đó.

Sau khi tôi bị Lôi Hy bắt cóc ở bệnh viện công, Diệp Nhất Đinh lại không hề nhắc đến việc tôi biến mất một cách khó hiểu? Hai lần gọi điện sau đó, thái độ của anh ấy cũng kỳ lạ theo kiểu bất thường. Cùng với việc anh ấy bị Trương Nam đánh hôm nay, tôi bắt đầu nghĩ liệu có phải từ lúc đó, Trương Nam hoặc Trương Lạc đã để mắt đến anh ấy không?

Tôi đã quen với việc phải suy nghĩ về mọi chuyện, những câu hỏi này cứ luẩn quẩn trong đầu tôi, khiến tôi trăn trở mãi. Ngay cả khi băng qua đường để sang nhà hàng đối diện ăn cơm, tôi cũng không chú ý đến những chiếc xe đang qua lại. Bỗng nhiên, có mấy chiếc xe máy phóng vụt qua tôi, dọa tôi hét lên một tiếng thất thanh: “Á!”

Sau đó tôi liên tục lùi lại, nhưng vừa lùi lại thì một chiếc xe máy khác lại phóng tới, suýt nữa thì va chạm vào tôi. Tôi sợ đến mức ngồi sụp xuống đất, cảm giác kinh hồn bạt vía, tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.

“Két!” Phía sau vang lên tiếng phanh gấp, suýt chút nữa khiến tôi ngất đi.

“Đội trưởng Đồng, hình như xe số 2 đã đâm phải người rồi, rút về đi?” Người trên xe máy nói.

Bên tai vang lên tiếng từ bộ đàm: “Nhận được, quay lại ngay.”

Tôi còn chưa kịp quay đầu, người trên xe máy đã dựng xe sát vào lề, lúc này đối phương mặc một bộ đồ đua màu xanh lam, đội mũ bảo hiểm đi đến bên cạnh tôi, cúi người hỏi: “Cô không sao chứ?”

Vừa dứt lời, khoảng năm - sáu chiếc xe máy vừa đi qua lại quay trở lại với tốc độ rất nhanh, lần lượt dừng bên cạnh tôi. Những người trên xe đều mặc đồ đua và đội mũ bảo hiểm, chỉ khác màu sắc và số hiệu phía trước. Họ gần như xuống xe cùng một lúc với tư thế tiêu chuẩn, vây kín tôi.

Người vừa hỏi tôi lại quay sang nói với một người mặc đồ đua màu đỏ: “Đội trưởng Đồng, xe số 2 đâm phải người rồi.”

“Ôi, là một phụ nữ có thai.” Người mặc áo số 3 nói.

Người được gọi là đội trưởng Đồng tháo mũ bảo hiểm ra, ngồi xuống bên cạnh tôi nói: “Có đứng dậy được không? Để tôi đưa cô đi bệnh viện kiểm tra nhé?”

Vừa rồi hét lên một tiếng, tôi đã cảm thấy bụng hơi đau, nhưng tôi chưa bao giờ thấy một đội hình lớn như vậy, cũng chưa từng thấy nhiều người mặc đồ đồng phục như thế. Ngay lập tức, tôi bị sợ hãi trước khí thế của họ, ngây người ra gật đầu rồi lại lắc đầu.

Đội trưởng Đồng thấy tôi như bị dọa sợ, đứng dậy nói với người vừa rồi: “Cậu đỡ cô ấy vào lề đường, số 3, nhà cậu ở trong này phải không? Mau về lấy xe nhà đưa người ta đến bệnh viện.”

Sắp xếp xong mọi chuyện, tôi được đỡ vào lề đường. Trong lúc chờ số 3 về lấy xe, đội trưởng Đồng kia chỉ vào người số 2 nói: “Thạch Tiểu Đơn, cậu qua đây!”