Có được lời hứa của Lôi Hy, trong lòng tôi ít nhiều cũng không còn hoảng loạn như trước nữa. Căn nhà lâu ngày không có người ở đã có một mùi ẩm mốc, giống như mùi hôi thối khó chịu từ đâu đó bốc ra. Tôi đi khắp nơi tìm nguồn gốc của mùi hôi, cuối cùng mới nhìn thấy xác con cá rồng trong bể trôi nổi trên mặt nước và đã thối rữa không còn hình dạng. Tôi đeo găng tay, bịt mũi, vớt nó ra. Khi dọn dẹp và vứt vào thùng rác, tôi lại nhìn thấy tờ giấy ghi chú màu vàng đó một lần nữa.
Không thể phủ nhận, đến giờ Hứa An Chỉ đã thắng một nửa. Những hành động độc ác của cô ta đã khiến Trương Nam và cả mẹ chồng tôi hận tôi đến tận xương tủy. Nếu không, tại sao tôi về đây lâu như vậy mà mẹ chồng cũng không gọi một cuộc điện thoại nào? Có lẽ bà ấy cũng có suy nghĩ giống Trương Nam, nếu để tôi tiếp tục ở lại, rất có thể bà ấy sẽ mất cả hai đứa cháu trai.
Nhìn căn nhà phủ đầy bụi bẩn, tôi không kịp ăn uống gì mà bắt tay vào dọn dẹp. Những ngày sống một mình trước đó đã khiến tôi học được và quen với việc này. Hầu như ngày nào tôi cũng dành nửa ngày để làm việc nhà, một là để gϊếŧ thời gian nhàm chán, hai là khi cơ thể mệt mỏi, lòng sẽ không còn nặng trĩu nữa. Dọn dẹp đến hơn mười giờ tối, cuối cùng căn nhà cũng sạch sẽ trở lại, bụng tôi cũng bắt đầu thấy đói.
Đồ ăn trong tủ lạnh đã thiu thối hết, tôi xách túi, định ra quán ăn trước cửa biệt thự ăn tạm gì đó. Vừa bước ra khỏi cổng khu biệt thự, điện thoại trong túi xách rung lên. Màn hình hiển thị tên Diệp Nhất Đinh, tôi vội vàng bắt máy, lo lắng hỏi: “Nhất Đinh, anh không sao chứ?”
“Kha An, em có chuyện gì thì đừng lôi tôi vào được không?” Giọng điệu của Diệp Nhất Đinh rất khó chịu.
Tôi nhớ lại bức ảnh vừa rồi, chắc anh ấy vừa được giải cứu nên tâm trạng rất tệ. Tôi cẩn thận hỏi: “Sao vậy ạ?”
“Em hỏi tôi? Vậy tôi biết hỏi ai đây?”
Tôi chỉ muốn biết rốt cuộc anh ấy đã gặp chuyện gì, không để ý đến giọng điệu của anh ấy, tiếp tục truy hỏi: “Có phải Trương Nam lại tìm anh rồi không?”
“Ngoài anh ta ra thì còn ai nữa?”
Tôi tiếp tục hỏi dồn dập: “Rốt cuộc là chuyện gì, sao em nghe không hiểu? Hôm nay anh đến đó làm gì? Với lại, sao anh không rời đi ngay sau khi bọn em đi?”
“Đi? Các người vừa rời đi, tôi chuẩn bị lên xe thì bị người phía sau chặn lại. Họ chẳng nói chẳng rằng đánh tôi một trận rồi trói lên xe. Tôi đi đâu được nữa?”
“Sao lại…” Rõ ràng lúc tôi thấy Trương Nam nghe điện thoại, chúng tôi đã đi được một lúc lâu rồi. Lẽ nào ngoài Trương Nam ra còn có người khác đi cùng? Ví dụ như Trương Lạc?
“Sao lại không? Lúc người đó đánh anh, họ còn bảo anh đừng động vào con dâu nhà họ Trương.” Diệp Nhất Đinh càu nhàu xong, anh ấy lại chuyển sang quan tâm tôi: “Kha An, sao chồng em lại như thế? Có phải em sống không tốt khi ở nhà họ không?”
Diệp Nhất Đinh là người nóng tính, khi gặp vấn đề luôn thích cằn nhằn vài câu trước, sau khi bình tĩnh lại mới hiểu ra vấn đề. Nếu không phải tính cách như vậy thì có lẽ khi gặp chuyện đó, anh ấy đã không giận dữ cãi nhau với tôi trước mặt bố mẹ anh. Thực ra sau đó anh ấy cũng đã hiểu ra, nhưng khi anh ấy hiểu thì mọi chuyện đã khác xưa rồi.
Nghe người yêu cũ ân cần hỏi han, tự nhiên tôi muốn khóc. Nhưng bây giờ tôi chỉ muốn làm rõ có phải Trương Nam đã đánh anh ấy không, kìm nén sự chua xót trong lòng, tôi nói: “Vậy anh có biết bọn họ trông thế nào không?”
“Đầu anh bị bịt lại, không nhìn rõ.” Diệp Nhất Đinh lại bắt đầu nóng nảy: “Nói cho anh biết, có phải em sống không tốt khi ở nhà họ không? Họ có làm gì em không?”