Tôi quay mặt đi, cắt lời: “Đi nhanh đi…”
Ra tới chiếc Panda đỗ trước cửa, anh ấy mở cửa ghế phụ đặt tôi vào, cài dây an toàn rồi hỏi: “Đi bệnh viện nào?”
“Svetlana.” Tôi buột miệng.
Sự chú ý của tôi va vào món đồ trang trí màu hồng trên dây an toàn. Đây là thứ tôi tự tay buộc trước khi kết hôn với Trương Nam. Ngước lên nhìn quanh xe, mọi thứ vẫn y nguyên như cũ…
Nhất Đinh tập trung lái xe với tốc độ nhanh nhất. Chiếc Panda nhẹ, chạy nhanh đến mức có cảm giác bay bổng.
Ánh đèn đường hai bên liên tục lùi về phía sau, khiến tôi lại nhớ tới hình nhân trắng trong vườn và nơi chúng tôi sắp đến - bệnh viện Svetlana, bệnh viện phụ sản tư nhân tốt nhất thành phố A. Khi sinh Mao Mao, nhà họ Trương từng mời bác sĩ giỏi nhất ở đó về khám tại nhà cho tôi. Nhưng tôi đoán Hứa An Chỉ chắc cũng sẽ chọn nơi đó để khám và sinh.
“Nhất Đinh, tìm bệnh viện phụ sản gần nhất đi.”
Anh ấy nghi hoặc: “Không đến Svetlana nữa à?”
“Không thể tới…”
Nhất Đinh không hỏi thêm, mà tìm đến bệnh viện phụ sản quận gần đó.
Sau khi kiểm tra, bác sĩ kết luận: Dọa sảy thai, cần nhập viện dưỡng thai.
Tôi hỏi: “Bác sĩ, có giữ được không?”
“Nằm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng theo dõi. Giữ được hay không còn tùy thể trạng của cô.”
Nói xong, bác sĩ đưa Nhất Đinh một tập giấy tờ: “Người nhà đi làm thủ tục nhập viện trước.”
Tôi được đưa vào phòng bệnh thường, sáu người một phòng, giường của tôi ở sát cửa sổ. Có lẽ do tác dụng thuốc hoặc do cú sốc khi ở nhà, tôi nhanh chóng thϊếp đi.
Trong cơn mơ, mọi thứ hiện ra rõ ràng.
Hứa An Chỉ mặc áo blouse trắng, đeo găng tay, giơ hai tay đứng ở phía dưới: “Rặn đi, sắp ra rồi.”
Tôi như quên mất mối thù với cô ta, hít sâu, cố gắng rặn.
Cô ta hô lớn: “Tốt, rất tốt, rặn nữa…”
Khi tôi gần kiệt sức, cô ta bỗng hét: “Ra rồi, ra rồi…”
Rồi giơ đứa bé đầy máu tới trước mặt tôi.
Tôi mở mắt nhìn, đó lại là gương mặt của Nhất Đinh!
Tôi hoảng hốt quay đi: “Con ai đây?”
“Của cô… Nhưng chết rồi… Ha ha ha ha…”
“Tôi không cần!” Tôi hét lên, vùng vẫy, và tỉnh giấc.
Nhất Đinh đang gục bên giường, bị tôi làm giật mình tỉnh dậy. Anh ấy vuốt trán tôi: “Sao thế? Ác mộng à?”
Tôi chưa kịp hoàn hồn thì một thai phụ cùng phòng đang khóc lóc bị đẩy vào. Tôi quay sang, nghe bác sĩ nói với người nhà cô ấy: “Đi làm thủ tục nhận thi thể đứa bé trước.”
Người phụ nữ nằm trên giường gào khóc: “Sao lại là thai chết lưu? Sao lại thế được…”
Một bà lớn tuổi bên cạnh an ủi: “Còn cơ hội mà, còn cơ hội.”
Nghe đến “thai chết lưu”, cơn ác mộng vừa nãy lại hiện lên rõ ràng.
Tôi ôm chặt Nhất Đinh: “Em muốn chuyển viện.”
Anh ấy ôm tôi, nhẹ nhàng an ủi: “Nửa đêm rồi sao chuyển được? Hay anh đổi sang phòng khác cho em, sáng mai mình chuyển viện nhé?”
“Được, mau đổi đi.” Tôi không muốn nghe thêm chữ “thai chết” nào nữa.