Chương 38: Cô đơn hóa an yên

Cổ tôi bị bóp ngày càng chặt, nhưng vẫn chưa đến mức làm tôi nghẹt thở. Tôi đưa tay nắm lấy tay Trương Nam, như muốn thách thức, cố tình để anh ta bóp chặt hơn: “Được, nếu anh nghĩ tôi là người như thế, vậy thì anh bóp chết tôi ở đây đi! Chẳng phải anh làm thế thì mọi chuyện sẽ kết thúc? Sao phải lãng phí thời gian vào tôi, Hứa An Chỉ của anh, và những người tình khác của anh đang chờ anh lên giường mà?”

Nói ra những lời kìm nén trong lòng bấy lâu, tôi cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Trương Nam lại sững sờ, buông tay đang bóp cổ tôi ra, cười khẩy khinh bỉ: “Hừ, gϊếŧ chết em là việc tôi cần phải tự ra tay ư?”

Cãi nhau thêm nữa cũng chỉ là lời nói suông, không có ý nghĩa gì. Nói chuyện với Trương Nam đã mệt, kết hôn cũng mệt, đến cả bây giờ cãi nhau cũng thấy mệt mỏi. Tôi quyết định không thèm để ý đến anh ta nữa, quay người bưng ấm trà đã mốc meo vào bếp, rửa sạch rồi cho vào máy khử trùng. Sau đó, tôi thay một bộ ấm trà tử sa mang ra phòng khách.

Lúc này, Trương Nam đã đi rồi.

Tôi lại một mình giữa căn phòng trống, cảm thấy thế giới thật yên tĩnh. Sự cô đơn trước đây từng khiến tôi thấy khổ sở, giờ nó lại là một trạng thái an yên. Tôi nhấn nút bật ấm đun nước, trong lúc chờ nước sôi, tôi nằm ngửa trên sofa, nhắm mắt hồi tưởng lại từng cảnh trong cuộc cãi vã vừa rồi, muốn sắp xếp lại tình hình hiện tại của mình.

Điều tôi có thể chắc chắn là những lời Trương Nam nói hôm nay đều là những gì anh ta nghĩ.

Đứng trên góc độ của Trương Nam, thậm chí những năm qua anh ta còn oan ức hơn cả tôi. Việc tôi mang thai Mão Mão và bước vào cuộc sống của Trương Nam đã hoàn toàn làm đảo lộn cuộc sống phóng khoáng của anh ta. Chắc chắn anh ta đã không ít lần hối hận vì đêm hôm đó say rượu mà cưỡng ép đưa tôi vào khách sạn.

Sau đó, sự ngông cuồng và vô pháp của anh ta, cùng thái độ cứng rắn của tôi đã không thể giải quyết được vấn đề theo cách êm đẹp. Thậm chí có lúc tôi đã nghĩ, nếu năm đó tôi không mang thai mà trực tiếp tố cáo, thì dù anh ta có bị ảnh hưởng hay không, ít nhất cuộc sống của tôi cũng khác đi. Ngay cả khi nhà họ Trương không buông tha gia đình tôi, chúng tôi có thể bán hết tài sản và cả nhà phải chuyển đi thì cũng không đến mức nợ nần chồng chất như bây giờ.

Vậy nên, mọi chuyện, nếu nhìn theo logic của anh ta thì hoàn toàn hợp lý. Tôi cũng là một người phụ nữ thực dụng, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích.

Trong mắt anh ta, việc ban đầu tôi một mực nhẫn nhịn và nhượng bộ chẳng qua chỉ là một loại thủ đoạn. Hơn nữa, sự nhẫn nhịn và nhượng bộ của tôi không hề khiến tình hình tốt hơn, thậm chí còn biến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

Cho đến khi nhiều chuyện lại quay về điểm xuất phát, ví dụ như mấy ngày trước Trương Nam bắt tôi chọn lựa, và bây giờ tôi lại trở về nhà một mình.

Trái tim tôi bắt đầu bình tĩnh lại, nước trong ấm cũng vừa sôi. Tôi đứng dậy, ngồi ngay ngắn, từ từ rót nước vào ấm trà, rồi từng bước rửa sạch, lọc trà.

Tôi bắt đầu chuyên tâm pha trà, miệng không kìm được ngân nga giai điệu của bài “Lương Chúc”. Việc pha trà này là do tôi tự học trong hai năm rảnh rỗi ở nhà, hầu như ngày nào tôi cũng tự pha cho mình một ấm, dù không uống được nhiều, nhưng tôi rất tận hưởng sự tĩnh lặng và tập trung này.

Trà Long Tỉnh Tây Hồ thượng hạng phải được pha bằng cả tấm lòng, nếu không hương vị sẽ khác đi. Tôi nâng chén lên nhấp một ngụm, hương vị hôm nay khá ngon, có vẻ như cuộc cãi vã vừa rồi không ảnh hưởng đến tài năng của tôi. Chỉ là, so với thầy tôi thì hương vị này vẫn còn kém xa.

Khi hương trà còn đọng lại trên đầu lưỡi, tôi đang tận hưởng thì chuông cửa bên ngoài vang lên. Tôi nghĩ là Trương Nam quay lại, bèn đặt chén trà xuống với tâm trạng không mấy vui vẻ, uể oải đứng dậy ra mở cửa.

Người phụ nữ mặc đồ đen đứng trước cửa, trên mặt xuất hiện một nụ cười hiếm thấy: “Chào cô, chúng ta lại gặp nhau rồi.”