Chương 37: Tôi là một sự ngoài ý muốn

Những câu chất vấn dồn dập của Trương Nam khiến tôi đã có thể chắc chắn rằng, nguyên nhân Trương Đa Đa bị bệnh lại được đổ lên đầu tôi một lần nữa. Đối diện với những câu hỏi như súng liên thanh đó, tôi không những không tức giận mà ngược lại còn muốn bật cười. Họ thật sự quá coi trọng Kha An này rồi. Chẳng lẽ họ nghĩ tôi lại có dã tâm đến mức vì Trương Nam mà ra tay với một đứa bé nhỏ như vậy sao? Đã thế họ còn biến mọi thứ trở nên bí ẩn đến thế?

“Kha An, tại sao em lại làm mọi chuyện trở nên phức tạp như vậy? Hơn nữa, ngoài việc không buông tha cho tôi, ngay cả đứa trẻ mà em cũng không buông tha sao?” Trương Nam ăn nói đầy vẻ chính nghĩa khi đối chất với tôi.

Tôi thật sự không nhịn được mà bật cười: “Ha… Rốt cuộc là ai không buông tha cho đứa trẻ?”

“Tôi không phủ nhận em là một người phụ nữ thông minh, kỹ năng diễn xuất của em không ai sánh bằng. Nếu không phải bị kỹ năng diễn xuất của em lừa gạt, tôi đã không phải đi đến bước đường này.”

Tôi hỏi lại: “Chẳng lẽ là lỗi của tôi sao?”

“Vô lý.” Trương Nam nói như thể đó là chuyện hiển nhiên, và cố gắng dùng suy nghĩ của anh ta để áp đặt lên tôi: “Ban đầu chúng ta chỉ là chơi đùa thôi, nam nữ ngủ với nhau một đêm, mang thai ngoài ý muốn thì bỏ đi là được. Tại sao em lại phải lấy chuyện này để uy hϊếp và kết hôn với tôi?”

Mỗi câu nói của Trương Nam đều khiến tôi tức giận đến mức siết chặt tay thành nắm đấm, lúc này đây, có thể nói cơn giận trong tôi chưa bao giờ dữ dội đến thế: “Chơi đùa? Chỉ ngủ với nhau một đêm thôi sao? Trong mắt anh, có phải chuyện này rất bình thường không?”

“Chúng ta đều là người trưởng thành. Sau đó tôi cũng đã đưa tiền cho em rồi mà? Là em tự muốn tỏ ra thanh cao không nhận, rồi lại đến sở công an tố cáo tôi là có ý gì? Tôi biết người nhà em đã nắm được việc mẹ tôi muốn có cháu trai từ trước, thậm chí những năm qua tôi vẫn luôn nghi ngờ…”

Suốt những năm qua, Trương Nam chưa bao giờ nói chuyện này với tôi, hôm nay chắc là do tức nước vỡ bờ nên mới nói ra những lời này, càng nói càng quá đáng. Tôi đứng dậy, tiến lại gần mặt anh ta, lấy tay bịt tai và hét lên bằng tất cả sức lực: “Đủ rồi!

Vào những lúc thế này, mọi lời phản bác đều trở nên vô nghĩa, bởi vì trong suy nghĩ của Trương Nam, anh ta đã cố chấp tin rằng bất kỳ người phụ nữ nào lọt vào mắt xanh của mình đều có thể lên giường, và sau khi lên giường thì chỉ cần dùng tiền để giải quyết. Còn tôi là một sự ngoài ý muốn, là do tôi quá xảo quyệt, dùng thủ đoạn để gả vào nhà họ Trương, thậm chí mọi chuyện đều do tôi đã lên kế hoạch từ trước.

“Đủ cái gì mà đủ?” Trương Nam đang hăng máu không chịu nhượng bộ, vươn tay bóp cổ tôi, nâng đầu tôi lên và nói: “Tôi không muốn kết hôn, em lại tìm mọi cách ép tôi phải cưới; tôi muốn ly hôn, em lại tìm mọi cách trì hoãn không chịu! Đợi đến khi tôi mệt mỏi không muốn ly hôn nữa, thì sau khi suýt hại chết con tôi, em lại đột nhiên nói muốn ly hôn? Kha An, em đừng có nghĩ mình là một món đồ chơi quá đáng giá như thế!”

Nói đến mấy chữ cuối cùng, thậm chí Trương Nam còn tỏ vẻ hận thù đến tận xương tủy. Tôi lắc đầu, thật sự không thể hiểu nổi người đàn ông trước mắt này. Trong mắt anh ta, tôi là một người phụ nữ tội lỗi, làm đủ mọi chuyện xấu xa! Mặc dù đã kết hôn bốn năm, mặc dù tôi đã mang thai hai đứa con của anh ta, tôi vẫn cảm thấy khoảng cách giữa chúng tôi quá xa.

Anh ta lắc mạnh tôi mấy cái, nói: “Kha An, tôi nói cho em biết, chỉ có tôi chơi phụ nữ chứ không có chuyện phụ nữ chơi tôi! Em là cái thá gì? Bây giờ em muốn ly hôn, không có cửa đâu.”

Tôi cau mày thật chặt, hận đến mức đôi mắt híp lại thành một đường, ngoài sự phẫn nộ ra không còn chút sợ hãi hay nhút nhát nào nữa: “Trương Nam, anh cho rằng phụ nữ là đồ chơi để anh đùa giỡn sao?”

“Hơn nữa, em đừng có mơ tưởng sẽ nhận được bất kỳ lợi ích nào từ gia đình chúng tôi, bao gồm cả người bố tham tiền bán con gái của em.” Trương Nam hoàn toàn phớt lờ tôi, tiếp tục nói với thái độ ngông cuồng: “Đừng tưởng không ly hôn thì gia đình em sẽ không sao, em phải trả giá cho những tính toán của mình suốt những năm qua!”

Tôi hoàn toàn sững sờ, Trương Nam bị điên rồi sao? Anh ta muốn tôi ở lại nhà họ Trương để sống một cuộc sống còn hơn cả chết sao? Rốt cuộc anh ta muốn làm gì?