Chương 35: Vô tình chạm mặt

Thấy Diệp Nhất Đinh xuất hiện ở đây, tôi cũng cảm thấy vô cùng khó tin. Nơi này là khu biệt thự cao cấp ở thành phố A, chiếc xe Panda của anh ấy xuất hiện ở đây trông thật lạc quẻ so với khung cảnh xung quanh. Hơn nữa, trong ký ức của tôi, Diệp Nhất Đinh cũng không quen biết người nào sống ở gần đây. Không hiểu sao, khi nhìn thấy Diệp Nhất Đinh, tôi lại có cảm giác như gặp được người thân, tiến lại gần xe anh ấy, thành thật nói: “Mẹ chồng em sống ở đây.”

“Ồ…” Tôi thấy vẻ buồn bã hụt hẫng thoáng lướt qua gương mặt Diệp Nhất Đinh, rồi sau đó anh ấy nói: “Anh đã sắp xếp một căn hộ ở Tân Hải cho em rồi, khi nào em chuyển qua đó?”

“Rất nhanh thôi.” Tôi nghĩ, từ chuyện này trở đi, chắc hẳn mẹ chồng cũng đã chuẩn bị tinh thần tạm thời giữ lại một đứa cháu trai. Nếu không có gì bất ngờ, sau khi có kết quả kiểm tra sữa mẹ, Trương Nam sẽ đề nghị ly hôn với tôi, phải không?

“Sao tự nhiên lại nghĩ đến việc chuyển đến Tân Hải vậy?” Diệp Nhất Đinh mở cửa xe, nhìn quanh rồi lo lắng nói: “Em không sao chứ? Hay lên xe nói chuyện một lát?”

Trạng thái của Diệp Nhất Đinh ngày hôm nay đã trở lại như trước, nhưng tạm thời tôi không bận tâm hỏi nhiều như vậy, chỉ một lòng nghĩ rằng khi nào thật sự ly hôn thì anh ấy mới là đường lui của tôi. Ít nhất thì anh ấy có thể giúp tôi ổn định cuộc sống trước.

Tôi nghe theo lời anh ấy, bước lên xe, ngồi vào ghế phụ, thất thần nói: “Cảm ơn anh đã thuê nhà giúp em.”

Diệp Nhất Đinh cười khẽ, thân mật nói: “Với anh mà em còn khách sáo vậy à?”

Nụ cười của Diệp Nhất Đinh dịu dàng như người thân, khiến trái tim tôi đã phiêu bạt một mình suốt mấy tháng qua như tìm được một điểm tựa vững chắc trong chốc lát, sống mũi bỗng nhiên cay xè.

Không ngờ anh ấy lại là người từng ghét bỏ và rời xa tôi, không ngờ anh ấy từng lạnh nhạt khi nhận điện thoại, nhưng điều tôi có thể nhớ lại chỉ là khoảng thời gian khó quên nhất mà chúng tôi đã từng trải qua cùng nhau.

“Em sao thế? Đừng khóc mà…” Diệp Nhất Đinh thấy tôi rơi nước mắt, anh ấy vội đưa khăn giấy rồi cẩn thận lau nước mắt cho tôi: “Em sống không tốt sao? Tất cả là tại anh, xin lỗi em…”

Sự an ủi của Diệp Nhất Đinh càng khiến tôi muốn bật khóc nức nở. Dường như chỉ khi đứng trước mặt Diệp Nhất Đinh, tôi mới có thể thoải mái trút bỏ nỗi tủi thân kìm nén suốt mấy tháng qua.

Diệp Nhất Đinh nghiêng người ôm tôi vào lòng, vỗ nhẹ lưng tôi, liên tục nói: “Đừng khóc nữa, được không? Chuyện đã qua nhiều năm rồi, anh chỉ muốn em sống thật tốt.”

Cảm nhận hơi ấm từ anh ấy càng khiến nước mắt tôi không thể ngừng tuôn rơi, từ những tiếng nấc nghẹn ngào, rồi dần thành tiếng khóc nức nở. Tôi nghĩ, chỉ có người đàn ông này mới có thể khiến tôi buông bỏ mọi phòng bị, buông bỏ mọi lớp ngụy trang, để mặc cho mình khóc thỏa thích trong vòng tay anh ấy…

“Tiếc nuối quá, nhưng thời gian không thể quay lại được…”

Tiếng chuông điện thoại quen thuộc của tôi vang lên, Diệp Nhất Đinh sững lại, buông tôi ra và khẽ nói: “Em vẫn chưa đổi nhạc chuông ư?”

Lúc này tôi mới giật mình nhận ra việc mình đang nằm trong vòng tay anh ấy là không thích hợp. Đây là ngay trước cửa nhà, lỡ như bị Trương Lạc hay Hứa An Chỉ nhìn thấy thì chẳng phải quá đúng ý họ sao? Tôi vội vàng lùi lại, ngồi thẳng dậy, cầm điện thoại lên nhìn, thấy tên người gọi đến là Trương Nam càng khiến tôi hoảng loạn. Tôi nhanh chóng xuống xe, vội vã chào tạm biệt Diệp Nhất Đinh, rồi nhấc máy giải thích: “Em đang đi dạo bên ngoài, sẽ về ngay đây.”

“Quay ra sau đi.”

Tôi đột ngột quay đầu lại, xe của Trương Nam đang đậu sát cạnh xe của Diệp Nhất Đinh, ước chừng khoảng cách chỉ tầm ba cm. Tôi hoảng hốt bước tới, thầm nghĩ lần này xong rồi, sao mình lại lên xe của Diệp Nhất Đinh chứ? Đã lên xe rồi thì thôi đi, sao tôi lại phải tủi thân để anh ấy ôm vào lòng mà khóc chứ?

Nhưng tôi còn chưa kịp đi đến đuôi xe Panda, Trương Nam đã xuống xe, lao đến trước xe của Diệp Nhất Đinh, nhanh chóng mở cửa xe kéo anh ta ra ngoài. Sau đó, anh ta đẩy Diệp Nhất Đinh dựa vào xe, rồi giáng một cú đấm thẳng mặt Diệp Nhất Đinh: “Đồ khốn!”