Chương 34: Như vậy có phải quá nhẫn tâm không

Suốt cả buổi, lòng tôi cứ bồn chồn không yên. Đến trưa, bỗng nhiên có vài người mặc áo blouse trắng đến nhà, nhìn qua là biết họ là bác sĩ hoặc nhân viên xét nghiệm.

Lúc này mọi người trong nhà vẫn đang ngủ bù vì đêm qua phải bôn ba ngoài viện, chỉ có bà Lưu ra tiếp đón họ.

Bà Lưu dẫn họ đi thẳng vào phòng của bà ta, tôi tò mò đi theo phía sau, một là vì tò mò, hai là muốn giúp một tay. Nhưng khi vừa đến cửa, bà Lưu đã từ chối bằng những lời nhã nhặn, bảo tôi quay lại sofa ngồi nghỉ ngơi một lát.

Một nhóm người ở trong phòng bà Lưu một lúc, sau đó lại được bà ta dẫn lên lầu, vài phút sau họ đi xuống.

Tôi bất ngờ khi thoáng thấy người đứng cuối cùng, tay đeo găng tay trắng, lại cầm cái bình sữa và máy hút sữa mà tôi đã dùng hôm qua. Liên tưởng đến những suy đoán của mình tối qua, tôi bỗng cảm thấy bất an tột độ.

“Trong vòng ba ngày sẽ có kết quả, khi đó chúng tôi sẽ thông báo cho bà.” Người đứng đầu nói với bà Lưu.

Bà Lưu gật đầu lia lịa, cảm ơn rối rít, rồi tiễn họ ra tận cửa mới quay trở lại hỏi tôi: “Cô chủ, cô đói chưa?”

“Không đói, mấy người đó đến làm gì vậy?” Tôi thuận miệng hỏi.

“Để tôi đi múc cho cô một bát canh uống trước nhé.” Bà Lưu né tránh câu hỏi của tôi, rồi lại tỏ ra áy náy: “Cũng tại sáng nay tôi ngủ quên, có lẽ bữa trưa sẽ phải lùi lại một chút, xin lỗi cô chủ.”

Từ sau lần bà Lưu đưa cho tôi bát thịt, tôi đã cảm thấy bà ta khác biệt so với những người còn lại trong nhà. Tôi đi theo bà Lưu vào bếp, đứng phía sau cố gắng truy hỏi: “Bà Lưu, rốt cuộc đứa bé bị làm sao vậy?”

“Cô chủ, trong bếp nhiều khói dầu không tốt cho đứa bé trong bụng cô, cô ra ngoài nghỉ ngơi đi ạ.”

Tôi biết chuyện này chắc chắn có uẩn khúc, có lẽ những người khác đã dặn dò nên bà Lưu không dám nói cho tôi. Tôi quay lại sofa ngồi, một người vốn không thích suy nghĩ như tôi giờ cũng phải động não. Trương Đa Đa đột nhiên bị bệnh lúc nửa đêm, cả nhà đi bệnh viện về rồi đối xử với tôi bằng thái độ kỳ lạ, Trương Nam đột nhiên muốn tôi dọn về nhà, ngay sau đó lại có người đến lấy mẫu vật đi.

Khi xâu chuỗi những chuyện này lại, chỉ có một kết luận duy nhất, đó là nguyên nhân Trương Đa Đa bị bệnh, đúng như tôi đã đoán, là do nguồn thức ăn.

Đầu óc tôi bỗng chốc trở nên tê liệt, nếu mọi chuyện đúng là như vậy thì có phải Hứa An Chỉ quá nhẫn tâm rồi không? Lợi dụng thức ăn để khiến mình sinh non, rồi đổ hết tội lỗi lên đầu tôi. Bây giờ, thấy Trương Nam không chịu ly hôn, cô ta lại nhẫn tâm ra tay với chính con đẻ của mình để vu oan cho tôi lần nữa! Nếu đúng là như thế, thì cho dù Trương Nam không yêu cầu, tôi cũng không dám ở lại đây thêm nữa.

May mắn thay, đến 2 giờ 50 phút chiều, cả nhà vẫn chưa có ai thức dậy. Bà Lưu dọn dẹp xong cũng xin phép tôi vào phòng nghỉ bù.

Tôi tranh thủ lẻn ra ngoài một mình, vừa ra khỏi khu biệt thự, tôi vội gọi cho Lôi Hy, nhưng không có ai nhấc máy. Tôi nghĩ có lẽ Lôi Hy đang ở trên xe nên không nghe thấy, thế là tôi rẽ phải đi đến chiếc lều nghỉ mát gần đó để chờ cô ta.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, chớp mắt đã đến 3 giờ 10 phút, bóng dáng quen thuộc kia vẫn không xuất hiện. Điện thoại của Lôi Hy vẫn không có người nghe. Tôi lo lắng chờ thêm một lát nữa, cuối cùng tin nhắn của Lôi Hy cũng tới: “Có việc đột xuất, hẹn gặp lại vào một ngày khác.”

Chỉ một dòng chữ ngắn ngủi, gọi lại thì đã tắt máy. Người phụ nữ kỳ lạ này, lúc nào cũng bí ẩn khó lường. Tôi lắc đầu đứng dậy, thầm nghĩ dù sao cũng đã quyết định ly hôn rồi, gặp Lôi Hy hay không cũng có sao đâu.

“Kha An.” Chiếc xe Panda đậu bên đường hạ kính cửa sổ ghế phụ, Diệp Nhất Đinh nghiêng người, thò đầu ra hỏi tôi: “Sao em lại ở đây?”