“Xin chào, tôi là nhân viên giao hoa tươi.”
“Tôi không nhận, anh đi ngay.” Ai cũng biết hoa cúc thường được dùng để cúng người chết, bình thường chẳng ai đem hoa cúc vàng tặng bạn bè cả.
“Vậy tôi để ở trước cửa nhé, phiền cô lát nữa ra lấy được không?”
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân rời đi.
Qua vài phút, tim tôi dần bình tĩnh lại. Bị cảm giác tò mò thôi thúc, tôi vẫn mở cửa ra, và cảnh tượng trước mắt khiến đầu óc tôi như nổ tung.
Trong vườn hoa nhỏ trước cửa, sừng sững một hình nhân giấy. Trước mặt hình nhân là bó cúc vàng vừa nãy. Bên cạnh còn có hai cây nến, phía trước là tiền vàng đang cháy dở…
Tôi hoảng sợ đóng sầm cửa lại, bước nhanh lên lầu, chui vào chăn trốn.
Rốt cuộc Hứa An Chỉ muốn làm gì? Chiếm đoạt Trương Nam vẫn chưa đủ sao? Muốn làm gì thì cứ đối mặt trực tiếp với tôi chứ.
Có lẽ vì bị hoảng sợ, bụng tôi bất chợt đau âm ỉ. Tôi ôm bụng cố chịu, nhưng cơn đau kèm theo co thắt cứ từng đợt dồn tới. Tôi bắt đầu sợ hãi…
Tôi với tay lấy điện thoại bàn định gọi 120, nhưng khi nhấc lên lại không có âm thanh nào. Kiểm tra một hồi mới biết đường dây đã bị ai đó cắt.
Bất đắc dĩ, tôi đành ôm bụng đau và nỗi sợ, rón rén bước xuống tầng. Đến khúc cua cầu thang, vì quá hoảng loạn, tôi vô tình đá trúng món đồ chơi thủy tinh của Mao Mao, khiến nó lăn xuống cầu thang.
Căn biệt thự rộng lớn quá mức yên tĩnh, tiếng lăn của đồ chơi vang vọng lại càng khiến không khí thêm rùng rợn. Nhất là khi ngoài cửa còn đặt những thứ đáng sợ như vậy.
Tôi sợ đến nỗi khựng lại, nuốt nước bọt, cố gắng lấy hết can đảm bước xuống tầng.
Cố chịu đau, tôi đi đến bên bể cá lấy điện thoại di động. May là vẫn còn sóng. Tôi nhanh chóng bấm 120, điện thoại vừa kết nối thì giọng một người đàn ông vang lên: “Kha An? Em tìm anh à?”
Tôi vội nhìn lại màn hình, chẳng phải tôi bấm 120 sao? Sao lại là giọng của Diệp Nhất Đinh?
Nhưng bụng đau dữ dội và nỗi sợ trong nhà khiến tôi không dám cúp máy để bấm lại, chỉ sợ vừa tắt thì điện thoại mất sóng luôn. Trong cơn hoảng loạn, tôi run giọng: “Nhất Đinh, mau đến khu biệt thự Thượng Phong, tòa A2.”
“Được, em đợi anh.”
Trong lúc chờ, tôi cầm điện thoại xem lại vì sao gọi 120 mà lại tới số của anh ấy. Hóa ra trong số điện thoại của anh ấy có dãy “120”, nên khi tôi bấm, máy tự nhớ và gọi đến số đó. Có lẽ là do tôi quá hoảng, hoặc tay trượt, nên mới thành ra vậy.
Hai mươi phút sau, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, nhưng rồi nhận ra chắc là Nhất Đinh.
Tôi tự nhủ: “Kha An, chỉ là trò vặt của Hứa An Chỉ thôi mà cũng dọa mày đến thế này, sau này làm sao sống nổi?”
Nhưng vẫn hơi sợ, tôi mở cửa rồi nhanh chóng lách sang bên núp lại.
Nhất Đinh đẩy cửa vào, tìm một vòng mới thấy tôi đang trốn sau cửa. Anh ấy lo lắng hỏi: “Sao thế? Đèn cũng không bật.”
Cảm giác như kẻ bị bỏ rơi bỗng có người che chở, tôi lao vào lòng anh ấy khóc nức nở: “Đưa em đi bệnh viện, em… Có thể sảy thai rồi…”
Anh ấy cúi xuống, xoay người cõng tôi, bước nhanh ra khỏi biệt thự. Khi đi ngang qua vườn hoa, anh ấy sững lại: “Cái này…”