Có lẽ nửa đêm Trương Nam rời đi Hứa An Chỉ không hề hay biết, cô ta giận dữ nhìn chằm chằm Trương Nam, vẻ mặt không thể chấp nhận được: “Sao anh lại ngủ ở đây?”
Trương Nam xỏ giày vào với tốc độ không nhanh không chậm, sau đó anh ta vòng tay ôm vai Hứa An Chỉ đẩy ra ngoài, không nói một lời giải thích nào. Hứa An Chỉ vùng vẫy muốn thoát ra: “Buông em ra! Anh quên những gì đã hứa với em rồi sao? Có phải sau khi sinh con xong, em không còn quan trọng trong mắt anh nữa không?”
“Ra ngoài.” Trương Nam vẫn không nỡ dùng sức mạnh, nhưng giọng điệu thì lạnh nhạt vô cùng.
“Không, tại sao em phải ra ngoài?” Hứa An Chỉ giận đến đỏ cả mắt, nhân cơ hội cúi người chui qua nách Trương Nam, lách vào bên giường tôi định giật chăn: “Đồ đĩ này, dậy đi! Đừng lúc nào cũng tỏ vẻ đáng thương như thế, diễn cho ai xem hả? Đừng nghĩ cô cao quý hơn tôi, nếu không có đứa con, cô còn thảm hại hơn tôi gấp trăm lần!”
Tôi co người lại, lạnh lùng nhìn Hứa An Chỉ diễn một màn kịch điên tiết. Trong lòng tôi chợt cảm thấy hả hê. Tình cảnh này thật nực cười, tôi ngủ trên giường cùng chồng mình mà lại bị một người phụ nữ khác mắng chửi như bắt quả tang nɠɵạı ŧìиɧ.
Trương Nam quay người, nắm chặt tay Hứa An Chỉ, dùng sức kéo cô ta ra ngoài. Đến phòng khách, tôi vẫn còn nghe tiếng Hứa An Chỉ chửi bới không ngừng, rồi lại khóc òa lên. Tôi vẫn trốn trong phòng, im lặng chờ đợi vở kịch này kết thúc…
Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy tiếng bước chân lên lầu, xem ra Hứa An Chỉ đã được Trương Nam dỗ dành. Bấy giờ tôi mới vén chăn ra, hít thở một chút, tiện thể lau mồ hôi trên người. Tuy nhiên, thái độ kỳ lạ của Trương Nam từ mấy hôm trước cho đến tối qua, và cả đối với Hứa An Chỉ lúc nãy vẫn cứ lẩn quẩn trong đầu tôi, mà tôi không thể nào đoán được rốt cuộc anh ta bị làm sao.
Và có một chuyện còn lạ lùng hơn, đó là rõ ràng Trương Lạc đang ở nhà, nhưng khi dưới nhà xảy ra ồn ào như vậy, cô ta vẫn không xuống. Phải đến khi Trương Nam và Hứa An Chỉ lên lầu, cô ta mới xuống ăn chút gì đó, nhưng vẫn tuân theo lời dặn dò của mẹ chồng, kiên quyết không vào phòng tôi, cũng không nói với tôi một lời nào.
Buổi chiều, bà Lưu và mẹ chồng trở về. Nhìn vẻ mặt rạng rỡ của mẹ chồng, tôi đoán việc đi thắp hương hôm nay hẳn là rất thuận lợi.
Vừa vào nhà, mẹ chồng đã bảo bà Lưu phục vụ tôi uống canh, còn nhắc bà ta cho tôi uống cả dầu cá mà Hứa An Chỉ đã để lại. Giống như những ngày trước, tôi uống hai viên dưới sự chứng kiến của bà Lưu và mẹ chồng, nhưng ngậm trong miệng rồi lén nhổ ra, giấu trong tay. Gần đây Hứa An Chỉ càng lúc càng bất mãn với tôi, tôi tuyệt đối không thể tùy tiện uống bất cứ thứ gì của cô ta.
Có lẽ Hứa An Chỉ cũng cảm nhận được sự nguy hiểm, nên không lâu sau khi mẹ chồng về, cô ta đã bế Trương Đa Đa xuống lầu với nụ cười rạng rỡ. Cô ta lại ra sức lấy lòng mẹ chồng như trước. Bất ngờ hơn, Trương Nam cũng đi theo xuống lầu, và càng bất ngờ hơn nữa là anh ta lại chọn ngồi cạnh tôi, thay vì ở bên Hứa An Chỉ và Trương Đa Đa như mọi khi.
Thế rồi, một cảnh tượng hài hòa chưa từng có đã xuất hiện trong phòng khách. Có lẽ đây chính là điều mà mẹ chồng tôi luôn mong muốn: có người sinh cháu cho bà ấy, và những người phụ nữ đó lại sống hòa thuận với nhau. Trong lòng tôi, sự lo lắng dâng lên tột độ. Rốt cuộc đằng sau cái vẻ hài hòa giả tạo này là những hiểm họa nào đang ẩn giấu?
Nhận thấy viên dầu cá trong tay bắt đầu nóng lên, tôi vội vàng đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Sau khi vứt nó vào bồn cầu và xả nước, tôi tiện thể đi tiểu.
Trong lúc vô tình liếc nhìn vào bồn cầu, tôi thấy một chấm đỏ nhỏ mơ hồ. Tôi vội vàng kiểm tra qυầи ɭóŧ của mình, nhưng không có bất cứ vết bẩn nào. Tuy nhiên, tôi vẫn không yên tâm, bèn cúi người nhìn chằm chằm vào nước trong bồn cầu, nhưng không thể nào nhìn rõ được chấm đỏ đó là gì.