Tôi không bận tâm đến thái độ của anh ấy, chỉ nói: “Nhất Đinh, anh đang ở đâu vậy?”
“Anh đang soạn bài giảng, có chuyện gì không?”
Hai câu “có chuyện gì không” liên tiếp cho thấy Diệp Nhất Đinh có vẻ cực kỳ thiếu kiên nhẫn.
“Anh có thể giúp em một việc được không?”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi mới trả lời: “Em nói đi.”
Nếu tôi thực sự rời khỏi nhà họ Trương, việc cấp bách đầu tiên là tìm một nơi để sống. Quê của Diệp Nhất Đinh ở huyện Tân Hải, cách thành phố A và thành phố Ninh Xuyên một đoạn đường. Chung quy tôi không đủ dũng khí để đến một nơi hoàn toàn xa lạ.
Tôi nói: “Có lẽ em sẽ đến Tân Hải sống, anh có thể đợi đến kỳ nghỉ hè rồi đi cùng em và giúp em ổn định cuộc sống được không?”
“Được.” Diệp Nhất Đinh không nói thêm gì, sau khi đồng ý thì ở bên chỗ anh ấy có tiếng chuông vang lên. Anh ấy nói phải vào lớp, rồi vội vàng cúp máy.
Tôi ngẩn người một lúc lâu, cố gắng suy nghĩ về sự thay đổi của Diệp Nhất Đinh.
Bốn năm trước, sau khi bố mẹ anh ấy biết chuyện của tôi, họ đã dọa tự tử để ép anh ấy chia tay tôi. Giữa chữ “chung” và “hiếu”, anh ấy cũng như tôi, đã chọn chữ “hiếu”. Đó cũng là điểm chung của chúng tôi.
Tôi cũng có thể hiểu cho bố mẹ anh ấy, đối với một người con dâu nhiều năm không sinh nở, lại bị cưỡиɠ ɧϊếp, thì sự ép buộc như vậy là lẽ thường tình.
Thế nhưng tôi vẫn nhớ rõ, ngày hôm ấy, khi tôi gọi nhầm số mà anh ấy vẫn đến nhà đón đưa tôi đi bệnh viện, anh ấy đã đau lòng và lưu luyến biết bao, ngay cả ánh mắt nhìn tôi cũng ấm áp vô cùng. Tôi có một linh cảm mãnh liệt rằng anh ấy chưa có bạn gái, và anh ấy vẫn còn vương vấn tình cảm với tôi. Nhưng tại sao sau vài ngày tắt máy, anh ấy lại trở nên lạnh nhạt như vậy?
Thời gian trôi đi từng chút một, gần đến giờ ăn tối mà Trương Nam vẫn chưa xuống lầu. Thỉnh thoảng, tôi nghe thấy mẹ chồng hỏi Hứa An Chỉ và bà Lưu rằng đã có chuyện gì xảy ra, nhưng không ai biết rốt cuộc Trương Nam bị làm sao.
Một khi đã chuẩn bị tinh thần cho chuyện ly hôn, việc Trương Nam cứ chần chừ mãi lại khiến tôi càng thêm hoảng loạn. Tôi đứng bên cửa sổ nhìn mặt trời lặn, những tia nắng hoàng hôn chiếu lên mái nhà của Thạch Tiểu Đơn ở đối diện. Thạch Tiểu Đơn trượt ván trở về, nhìn thấy tôi ở cửa sổ, cậu ta khẽ mỉm cười và vẫy tay chào.
Khoảnh khắc ấy, tim tôi khẽ rung động, nhưng tôi không biết phải đáp lại thế nào.
Nụ cười ấy như một lời mời gọi, mấy tháng trời không muốn ra khỏi nhà, vậy mà sau bữa tối, tôi lại muốn đi dạo. Có lẽ mẹ chồng tôi cảm thấy có lỗi vì chuyện chiều nay nên bà ấy đã đưa cho tôi một tấm thẻ, bảo tôi đến siêu thị trái cây nhập khẩu ở gần nhà mua vài món mình thích. Tôi đi dạo một vòng nhưng chẳng thấy có nơi nào để đi, đành đến thẳng cửa hàng trái cây.
Mua xong, tôi bước ra khỏi cửa hàng, gặp ngay Hứa An Chỉ đi tới. Cô ta chẳng chút khách sáo, giật lấy chiếc túi trên tay tôi, lạnh lùng nói: “Đi theo tôi.”
Tôi không muốn cãi nhau với cô ta ở bên ngoài, như Trương Lạc đã nói, nếu bị người khác biết được, ai cũng mất mặt.
Vậy là tôi phớt lờ Hứa An Chỉ, đi thẳng về nhà. Không ngờ cô ta đuổi theo, dùng sức nắm chặt vai tôi, đẩy tôi về phía một cái cây vắng người gần đó. Tôi sợ nếu đột ngột quay người sẽ bị ngã, nên đành thuận theo bước tới.
Đến chỗ không có ai, cô ta mới dừng lại, nhanh chóng vòng ra trước mặt tôi và giáng một cú tát thật mạnh: “Chuyện gì thế này? Chẳng phải chiều nay cô đã nói là sẽ đi ly hôn sao? Rốt cuộc cô vẫn cố tình đúng không?”
Tôi giơ tay tát trả cô ta một cái: “Hứa An Chỉ, đây không phải ở trong nhà. Nếu cô muốn sau này sống yên ổn ở nhà họ Trương thì tốt nhất là đừng làm mất mặt nhà họ Trương ở bên ngoài.”
Dù hôm nay Trương Nam có bất thường, nhưng ly hôn cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Tôi đã quyết tâm rồi, dĩ nhiên không muốn tiếp tục chịu đựng.
Tôi, người chưa bao giờ phản kháng, hôm nay lại bất ngờ ra tay khiến Hứa An Chỉ - một kẻ vốn đã quen thói hống hách, không thể nào chấp nhận được. Cô ta đột ngột lao vào tôi, miệng còn hét lên: “Đứa tôi sinh cho Trương Nam là con trai, tôi xem rốt cuộc ai mới là người mất mặt!”
Tôi vội vàng né sang một bên, đã mang thai hơn ba tháng, tôi không còn là đối thủ của Hứa An Chỉ. Không ngờ cô ta cũng giống Trương Nam, lao tới như một kẻ điên, muốn đẩy tôi xuống hồ phun nước gần đó.
“Buông cô ấy ra!” Thạch Tiểu Đơn từ đâu xuất hiện, nắm lấy tay Hứa An Chỉ rồi gằn giọng.