Chương 25: Nỗi lo sau khi ly hôn

Tôi bị Trương Nam kéo ra ngoài, chẳng có lấy một giây để dừng lại suy nghĩ. Chỉ trong hai giây ngắn ngủi, tôi đã bị lôi xềnh xệch ra đến sân, chỉ còn một bước nữa là ra khỏi cổng nhà họ Trương. Tôi ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, quay đầu lại, nhưng phía sau chẳng có ai đuổi theo.

Quay đầu bước tiếp, tôi va phải bà Lưu vừa bước vào, bà Lưu liên tục nói xin lỗi, sau đó đưa cho Trương Nam một gói hàng, nói là hàng gấp vừa được ký nhận. Trương Nam đang vội vàng đưa tôi đi làm thủ tục ly hôn nên chẳng thèm để ý đến gói hàng, thẳng thừng đẩy bà Lưu ra: “Chờ tôi về rồi nói.”

Bà Lưu lật đật đuổi theo, ghé sát tai Trương Nam thì thầm. Giọng bà Lưu quá nhỏ, tôi chỉ nghe thấy tiếng hơi thở mà không rõ lời. Nhưng ngay sau khi bà Lưu nói xong, Trương Nam sững lại, buông tay tôi ra và dừng bước.

Giây tiếp theo, anh ta vội vàng nhận gói hàng từ tay bà Lưu và luống cuống xé mở. Tôi tạm thời được giải thoát, đứng bên cạnh thở dốc mấy hơi, nhưng không biết nên tiến hay lùi.

Trương Nam lấy một tấm thiệp nhỏ từ trong gói hàng ra, nhìn mặt sau giống như một tấm bưu thϊếp. Anh ta nhìn chằm chằm vào tấm thiệp, toàn thân như cứng đờ, vẻ mặt mang một biểu cảm mà tôi không thể nào đoán được. Mãi một lúc sau, anh ta mới hỏi bà Lưu: “Cái này được gửi đến từ lúc nào?”

“Mới vừa nãy ạ?” Bà Lưu đáp.

Sau đó, Trương Nam không nói gì nữa, anh ta tiếp tục đứng ngẩn người một lúc rồi đột ngột quay người đi vào nhà. Tôi đứng ở cửa đợi một lát, rồi cũng đành đi theo.

Vừa vào nhà, tôi gặp Hứa An Chỉ đang đi xuống từ trên lầu, trông cô ta có vẻ như vừa bị Trương Nam xông lên lầu đuổi xuống. Cô ta trợn mắt nhìn tôi, từng bước tiến lại gần, nghiến răng nghiến lợi nói bên tai tôi: “Sao lại không ly hôn nữa rồi?”

Bấy giờ mẹ chồng và Trương Lạc đã bế đứa bé bị giật mình lên lầu, còn bà Lưu đang tưới rau ở vườn sau, trong phòng khách chỉ còn lại tôi và Hứa An Chỉ. Tôi cũng bị bối rối trước sự thay đổi cảm xúc đột ngột của Trương Nam, không muốn nói chuyện với Hứa An Chỉ, định quay người về phòng.

Hứa An Chỉ tiến đến, nắm lấy tay tôi, giọng nói nhỏ nhưng vô cùng chói tai: “Con đĩ này, con của tôi đã chào đời rồi, còn con của cô thì…”

Đây rõ ràng là lời đe dọa và thách thức trắng trợn, thông điệp mà cô ta truyền tải đến tôi rõ ràng đến từng câu chữ.

Nhịn hết nổi thì không cần phải nhịn nữa, lùi không còn đường lùi thì chỉ còn cách tiến lên. Những lời khıêυ khí©h của cô ta đã chạm đến một dây thần kinh nào đó trong tôi, và cuối cùng, tôi phải thừa nhận rằng mình chưa bao giờ phản ứng mạnh mẽ như vậy: “Cô muốn làm gì? Tôi mặc kệ cô…”

Nói rồi, tôi dốc hết sức giằng tay ra, nhanh chóng chạy vào phòng ngủ. Tính tôi vốn không thích suy nghĩ, chỉ cần còn đường lui là tôi không muốn phản kháng. Nhưng bây giờ tôi đã xác định phía sau không còn đường nào nữa rồi.

Tôi cố gắng bình tĩnh lại, suy nghĩ thật kỹ.

Tình cảnh của tôi hiện giờ vô cùng nguy hiểm, Trương Nam có thể xuống lầu bất cứ lúc nào để đưa tôi đi ly hôn, nếu không, anh ta sẽ lại dùng Trương Đa Đa để uy hϊếp mẹ chồng. Lùi mãi rồi lại trở về vạch xuất phát, tôi buộc phải chấp nhận lựa chọn ban đầu mà Trương Nam đưa ra: ly hôn hoặc phá thai.

Nghĩ lại, hai lựa chọn này đều như nhau. Cái đầu tiên là tôi tự nguyện ký, cái sau là bị ép buộc. Nhưng sau khi ly hôn, bố mẹ tan đàn xẻ nghé, gia đình cũng phá sản. Một người chưa từng tiếp xúc nhiều với xã hội như tôi sẽ đi đâu? Liệu tôi có bị chủ nợ truy đuổi sau khi rời khỏi nhà họ Trương không? Nếu không thể giữ được đứa con, tôi sẽ sống thế nào, đặc biệt là khi tôi còn muốn đưa cả Mao Mao đi cùng?

Ngoài người thân, người duy nhất tôi tiếp xúc nhiều chính là Diệp Nhất Đinh. Tranh thủ lúc Trương Nam chưa xuống lầu, tôi bất chấp thái độ lạnh nhạt lần trước đó của anh ấy, thử gọi điện thoại.

Cuộc gọi được kết nối, vẫn là giọng nói lạnh lùng ấy: “Có chuyện gì không?”