Chương 23: Đe dọa và đối đầu (1)

Tôi vội vàng chạy đến cửa sổ, quả nhiên là chiếc xe thương vụ đã chở tôi đi hôm Lôi Hy bắt tôi.

Chiếc xe dừng lại ngay trước cửa nhà Thạch Tiểu Đơn ở đối diện, người phụ nữ trẻ tuổi từng cãi nhau với Thạch Tiểu Đơn bước ra, áp mặt vào cửa kính xe, trò chuyện với người bên trong. Tôi cố gắng nhìn cho rõ người lái xe, nhưng cửa kính ghế phụ lại đóng kín, không thể nhìn thấy người ngồi bên trong. Vài phút sau, người phụ nữ trẻ vẫy tay chào, chiếc xe tăng tốc rời đi.

Tôi chẳng thể nào hiểu nổi, lẽ nào gia đình Thạch Tiểu Đơn lại có liên quan gì đến Lôi Hy? Nếu đúng như vậy, liệu người phụ nữ trẻ trong căn nhà đối diện có được Lôi Hy nhờ vả, thường xuyên theo dõi động tĩnh ở đây?

Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn sống trong một thế giới tương đối đơn giản. Giờ đây, quá nhiều nghi vấn vây lấy tâm trí, khiến tôi không muốn tìm hiểu sâu hơn. Dù sao thì, sớm muộn gì tôi cũng sẽ ly hôn với Trương Nam, còn ai sẽ thay thế vị trí của tôi, những điều đó đều không liên quan đến tôi. Việc cấp bách trước mắt của tôi là phải giữ được đứa con và tìm thấy bố.

Chỉ là bây giờ tôi trở nên quá bị động, dường như bị tất cả mọi người dắt mũi. Tôi không có bất kỳ cơ hội nào để xoay chuyển tình thế, ngoại trừ người phụ nữ bí ẩn tên Lôi Hy kia.

Mấy ngày sau khi nói hết sự thật với mẹ chồng, trong nhà không có bất kỳ điều gì bất thường. Trương Lạc đến tìm tôi vài lần, hỏi tôi đã suy nghĩ kỹ chưa, lần cuối cùng cô ta đến, tôi không thể trì hoãn được nữa, đã từ chối thẳng thừng.

Không ngờ hành động từ chối của tôi lại khiến Trương Lạc tức giận, cô ta xông ra khỏi phòng, tìm đến mẹ chồng: “Mẹ, Kha An và anh con vẫn chưa ly hôn, mà đã có người sinh con cho anh ấy ở trong nhà này. Mẹ không thấy tình cảnh bây giờ buồn cười lắm sao? Nếu chuyện này mà bị đồn ra ngoài thì chẳng phải sẽ bị người ta cười cho thối mũi à? Thời đại nào rồi, mẹ còn nghĩ là chế độ phong kiến có thể tam thê tứ thϊếp à?”

Cửa phòng ngủ của tôi vẫn còn mở, tôi thấy cũng không có gì bất ngờ, tiếp theo Trương Lạc sẽ tranh cãi với mẹ chồng. Nhưng tôi đã nói hết sự thật rồi, nên tôi không còn lo lắng việc bị Trương Lạc nắm thóp nữa.

Quả nhiên, mẹ chồng chậm rãi tháo kính ra, nhìn chằm chằm Trương Lạc một lúc lâu rồi mới nói: “Mẹ là mẹ của con, e là những chuyện này chưa đến lượt con phải nhắc nhở mẹ đâu, đúng không?”

“Có phải mẹ đã bị nỗi nhớ cháu làm cho lú lẫn rồi không? Tất nhiên mẹ sẽ chẳng bận tâm người khác nghĩ gì! Hơn nữa, bây giờ bố của Kha An nợ nần chồng chất, cô ta coi nhà mình như một cái ô che mưa che nắng.” Trương Lạc không hề biết tôi đã nói hết sự thật với mẹ chồng.

Tôi đứng nép bên cửa, lắng nghe xem mẹ chồng sẽ trả lời thế nào. Sau tất cả, thái độ của bà ấy vào ngày hôm đó vẫn chưa rõ ràng. Nhưng tôi không nghe thấy tiếng trả lời của mẹ chồng, mà chỉ thấy Trương Nam từ trên lầu vội vã đi xuống, lao đến trước mặt Trương Lạc: “Trương Lạc, em nói lại lần nữa xem.”

Trương Lạc đáp: “Trương Nam, anh đúng là ngốc. Kha An cố tình mang thai để không phải ly hôn với anh, chưa kể trước đó anh vẫn luôn sống ở bên này, làm gì có cơ hội để cô ta mang thai? Đứa bé trong bụng có phải của anh không, ai mà biết được?”

Mắt Trương Nam lại đỏ ngầu, linh cảm có điều chẳng lành, tôi định đóng cửa lại theo bản năng, nhưng hành động của tôi chậm hơn Trương Nam một nhịp.

Trương Nam xông đến, đẩy tôi vào phòng, rồi khóa trái cửa lại.

Tôi sợ đến mức hai chân mềm nhũn, tôi cứ nghĩ chỉ cần mẹ chồng còn quan tâm đến đứa con trong bụng tôi thì mọi chuyện sẽ ổn, nhưng tôi lại hoàn toàn quên mất Trương Nam. Anh ta từng bước dồn tôi vào góc tường gần cửa sổ, trợn mắt nhìn tôi chằm chằm: “Kha An, có phải sự thật đúng như Trương Lạc nói?”

Tôi biết mình không còn đường lui, tôi ngồi thụp xuống đất, ôm chặt hai chân, gật đầu, im lặng chờ đợi nắm đấm của Trương Nam giáng xuống.