Chương 22: Không ai có thể đυ.ng đến cô

Tôi đoán có lẽ cơ hội mà Trương Lạc nói liên quan đến số tiền cô ta nhắc đến lần trước. Những năm gần đây, cô ta đã mạo hiểm dấn thân vào nhiều lĩnh vực nhưng đều thất bại, đến mức gia đình họ Trương không còn muốn đầu tư tiền bạc vào cô ta nữa.

Mặc dù Trương Lạc thẳng thắn đưa ra điều kiện trao đổi như vậy, tôi cũng không dám tin. Chỉ mình Lôi Hy đã đủ khiến tôi hoang mang đến rối bời, tôi không thể cứ mơ hồ mà dấn thân vào một ván cờ khác của cô ta.

Nhưng tôi cũng không thể từ chối thẳng thừng, vì vậy tôi dò hỏi: “Điều kiện gì?”

“Cô chuyển về sống ở căn nhà cũ của hai người.” Trương Lạc cúi người, ghé sát tai tôi thì thầm.

Luồng hơi ấm áp phả vào tai, kèm theo lời nói đó khiến toàn thân tôi run lên. Lời của Trương Lạc vốn đã mâu thuẫn, bởi nếu tôi chuyển về căn nhà cũ thì cần gì cô ta phải nói đỡ cho tôi ở nhà này? Hơn nữa, tôi cũng không hiểu điều này có liên quan gì đến việc cô ta muốn xin tiền bố mẹ chồng.

Tôi khẽ xoa lên cái bụng đã hơi nhô lên: “Với tình hình của tôi bây giờ, có lẽ mẹ sẽ không đồng ý.”

Nói xong, tôi bắt đầu hối hận, câu nói này quá thiếu kiên quyết, Trương Lạc chắc chắn sẽ tiếp tục “nghĩ cách” giúp tôi.

Quả nhiên, cô ta tiếp lời ngay: “Chuyện này cứ để tôi lo, cô đồng ý thì mai đi luôn nhé?”

Tôi im lặng, đi hay ở vốn là việc mà tôi chẳng thể nào quyết định được. Chỉ là những suy nghĩ phức tạp trong đầu mỗi người khiến tôi cảm thấy quá tải, không thể ứng phó nổi.

Trương Lạc cho rằng sự im lặng của tôi là đồng ý, thế là cô ta lật người xuống giường, búng tay trước mặt tôi: “Vậy quyết định thế nhé! Tôi đảm bảo từ nay về sau, trong nhà này, không ai có thể đυ.ng đến cô.”

Nói xong, cô ta không đợi tôi trả lời mà bước ra khỏi phòng. Dựa vào tiếng bước chân, tôi đoán cô ta đã đi lên lầu.

Cánh cửa vẫn hé mở, mẹ chồng đang ngồi trên ghế sofa đọc báo, đây là thói quen hàng ngày của bà ấy, hôm nay có việc nên mới muộn thế này. Còn bố chồng thì đang nhắm mắt nghỉ ngơi bên cạnh, tivi bật nhưng chẳng ai xem.

Trương Hân và Trương Nam chắc đang ở trên phòng Hứa An Chỉ, tôi nghĩ đây chính là cơ hội tốt để tôi nói hết mọi chuyện.

Tôi đứng ở cửa, hít thở thật sâu vài lần, lấy hết can đảm đi ra ngồi cạnh mẹ chồng. Ánh mắt bà ấy thoáng liếc nhìn tôi, nhưng vẫn dán chặt vào tờ báo, không ngẩng đầu lên, nói gọn lỏn: “Có chuyện gì?”

Bố chồng giật mình, ngồi thẳng dậy, cầm điều khiển chuyển kênh. Tôi nhìn lên lầu, chắc chắn rằng họ sẽ không xuống đây, rồi mới khẽ nói: “Bố, mẹ, con có chuyện muốn nói.”

“Con nói đi.” Mẹ chồng vẫn kiệm lời

“Con… Con…” Tôi ấp úng mãi, thật sự không biết phải mở lời thế nào.

Bố chồng tôi ở bên cạnh đặt điều khiển xuống, chậm rãi quay đầu lại: “Con muốn nói chuyện của bố con phải không?”

Hơi thở tôi như ngừng lại, mắt trân trân nhìn cả hai người, cảm giác nghẹt thở, khó chịu đến tột cùng, tôi chỉ biết gật đầu lia lịa: “Vâng, bố mẹ. Con không cố ý giấu, xin bố mẹ hãy nể tình con đã gả vào nhà họ Trương bốn năm, cũng đã sinh ra Mao Mao, mà khuyên Trương Nam đừng vội ly hôn với con được không?”

Rõ ràng mẹ chồng tôi hoàn toàn không biết gì về chuyện này. Bà ngạc nhiên đến mức buông rơi tờ báo: “Cái gì? Bố con xảy ra chuyện gì?”

Giọng bà ấy lớn đến nỗi cả ngôi nhà đều có thể nghe thấy, may mắn thay, tiếng Trương Đa Đa khóc từ trên lầu vọng xuống tạm thời che lấp tiếng của bà ấy. Bố chồng tôi giải thích đại khái tình hình, hoàn toàn khớp với tình trạng thực tế của bố tôi, chỉ có điều ông ấy không biết bố tôi đã mất tích.

Mẹ chồng nghe xong, im lặng một lúc. Bà ấy không an ủi, cũng không bày tỏ thái độ, chỉ nói với một thái độ dửng dưng: “Chuyện này mẹ biết rồi, đợi con sinh xong hãy nói.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, không dám tiếp tục nhắc đến chuyện Trương Lạc đã nói với tôi, chúc họ ngủ ngon rồi tôi quay về phòng.

Tôi đứng bên cửa sổ hít thở không khí trong lành, rồi chợt thấy chiếc xe thương vụ Toyota màu đen quen thuộc chạy chầm chậm ngang qua.