Chương 21: Có nên nói hết sự thật

Những suy nghĩ rối bời cứ quấn quanh tâm trí, thậm chí khi đối diện với những người xuất hiện trước mặt mình, tôi cũng khó để nhận định là bạn hay thù. Vì thế, khi Trương Hân bắt đầu những câu chuyện tầm phào, tôi chỉ mơ hồ gật đầu cho qua chuyện.

Thế rồi Trương Hân bất ngờ nắm lấy tay tôi, khẽ siết chặt: “Kha An, chị cả biết em đã phải chịu rất nhiều ấm ức.”

Không biết là vì Mao Mao, vì mẹ tôi, hay chỉ đơn giản là câu nói quan tâm đã lâu không được nghe, nhưng lúc này nước mắt tôi tuôn rơi, chảy đúng lên mu bàn tay Trương Hân. Tôi cuống quýt lau đi giọt nước mắt đó, rồi nhớ đến câu chuyện lần trước chị ấy chưa kể hết: “Chị cả, em có thể nhờ chị một việc được không?”

“Chị biết em muốn nói gì.” Trương Hân vỗ nhẹ hai cái lên tay tôi, như một lời an ủi: “Nhưng Kha An à, chuyện đã xảy ra rồi, em phải biết là có muốn giấu cũng không thể giấu mãi được.”

Trương Hân là người duy nhất trong gia đình họ Trương biết được sự thật, và cũng là người duy nhất không công khai chế giễu tôi. Cảm xúc trong tôi bùng nổ: “Không giấu gì chị, thật ra em rất muốn ly hôn, chỉ là bây giờ…”

“Em lo lắng điều gì?”

“Chị cũng biết là bên ngoài vẫn còn rất nhiều chủ nợ của bố em, một khi em và Trương Nam ly hôn, e rằng những chủ nợ kia…”

Tôi còn chưa nói hết lời, cửa phòng ngủ đã bị đẩy ra. Mao Mao lao vào vòng tay Trương Hân, còn Trương Lạc đứng phía sau, giọng nói cao vυ"t đầy vẻ châm chọc: “Thấy tôi nói đúng không? Hóa ra thật sự là nhà cô xảy ra chuyện!”

“Trương Lạc, em đừng nói linh tinh.” Trương Hân ngắt lời Trương Lạc, đứng dậy bế Mao Mao, đẩy Trương Lạc cùng đi ra ngoài.

Tim tôi như thắt lại, chắc chắn Trương Lạc đã nghe được điều gì đó khi đứng bên ngoài. Tôi đứng ngồi không yên, đi lại trong phòng, xem ra đúng như Trương Hân nói, chuyện này không thể giấu mãi được. Vậy nếu không thể giấu, có phải đã đến lúc phải nói ra hết sự thật không? Dù sao bây giờ bụng tôi còn có đứa bé, chủ động nói ra vẫn tốt hơn rất nhiều so với việc bị mẹ chồng phát hiện và tra hỏi.

Thế nhưng tâm điểm của ngày hôm nay lại không phải là tôi, từ trưa đến tối, ngoài việc đùa nghịch với đứa bé thì hầu như tất cả mọi người chỉ bàn luận về nó.

Trong sự bồn chồn lo lắng, màn đêm dần buông xuống. Khoảnh khắc Trương Vân đưa Mao Mao về, Trương Hân đã cố gắng bảo con bé gọi tôi một tiếng, hoặc ít ra cũng mỉm cười với tôi, nhưng cuối cùng, mọi nỗ lực đều vô ích.

Mao Mao nói lời tạm biệt với tất cả mọi người trong nhà, thậm chí cả với bà Lưu, nhưng lại cố tình lảng tránh tôi.

Cảm giác cô độc như bị cả thế giới ruồng bỏ, tôi thất thểu trở về phòng. Vừa định đóng cửa, Trương Lạc đã chen vào: “Chúng ta nói chuyện.”

Tôi và Trương Lạc không tiếp xúc nhiều, kể từ ngày đầu gặp gỡ đến giờ, cô ta chưa bao giờ đối xử tử tế với tôi. Trương Lạc mang lại cho tôi cảm giác, phải nói sao nhỉ, suy nghĩ bay bổng nhưng hành động lại vô cùng sắc bén, có lẽ lời đánh giá này khá chính xác.

Sau khi vào phòng, cô ta chẳng hề khách sáo, nằm thẳng xuống giường của tôi, hai tay gối đầu, thở dài một hơi: “Haiz, đúng là cuộc sống của cô cũng chẳng dễ dàng gì. Nhìn cái phòng cô ở này, khéo còn nhỏ hơn phòng bà Lưu một nửa ấy chứ.”

Tôi biết rõ điều Trương Lạc muốn nói không phải là chuyện phòng lớn hay nhỏ. Tôi đứng bên cạnh, im lặng không đáp lời.

Trương Lạc lăn một vòng trên giường, rồi đột ngột đứng dậy, tiến sát đến trước mặt tôi, lạnh lùng nói: “Kha An, tôi nói này, sao cô lại ti tiện đến thế? Từ bốn năm trước, khi cô tống tiền gia đình tôi cho đến bây giờ, cô vẫn ti tiện không chịu ly hôn, chẳng phải chỉ vì tiền thôi sao? Trước đây tôi còn không hiểu rõ, nhà cô đâu có thiếu tiền? Hôm nay thì tôi đã hiểu rồi, hóa ra cái mác nhà giàu mới nổi kia chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch…”

Từng lời của Trương Lạc như những mũi dao sắc nhọn găm vào tim, khiến tôi phải cắn chặt răng, chẳng thể tìm được một lời nào để phản bác. Nếu tôi nói không phải vì tiền, vậy thì tôi vì cái gì? Vì để giữ lại thân phận này, để không bị chủ nợ truy đuổi, nói cho cùng, chẳng phải cũng là vì tiền sao?

Thấy tôi không trả lời, Trương Lạc đành nói thẳng: “Kha An, ở trong ngôi nhà này, không có ai bên cạnh, chẳng lẽ cô không thấy cô đơn sao? Bây giờ có một cơ hội, nếu cô đồng ý với tôi, sau này tôi sẽ ra mặt nói đỡ cô khi ở trong căn nhà này, thế nào?”