Nhìn thấy vẻ hân hoan đến tột độ của mẹ chồng, tôi bắt đầu băn khoăn rằng liệu tối qua Hứa An Chỉ có cố tình hay không? Và sự thật chứng minh suy đoán của tôi hoàn toàn chính xác. Một tuần sau khi Hứa An Chỉ phải nhập viện, lúc cô ta trở về, câu nói đầu tiên cô ta nói với tôi khi chỉ có hai người chúng tôi ở gần nhau là: “Tôi cảm ơn cô.”
Câu nói đó khiến tôi rợn tóc gáy, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Tôi nhớ lại hoa cúc vàng và hình nộm tiểu nhân trong nhà rồi chợt nhận ra tổ ấm này không hề an toàn như Lôi Hy đã từng nói. Ngược lại, sự hiện diện của Hứa An Chỉ đã biến nơi đây thành một ổ nguy hiểm, đầy rẫy những cạm bẫy rình rập.
Đứa bé sinh non của Hứa An Chỉ mang họ Trương, tên là Trương Đa Đa. Cái tên này do chính Hứa An Chỉ đặt, nhưng tôi chẳng thể nào đoán được ẩn ý đằng sau nó là gì.
Kể từ khi cô ta trở về, mọi ánh mắt trong nhà đều đổ dồn về đứa trẻ, không còn ai chú ý đến sự tồn tại của tôi nữa. Thế nhưng, tôi lại cảm thấy thật nhẹ nhõm, được sống trong sự thanh thản hiếm hoi. Ngoài những lúc ăn uống hay đi vệ sinh, tôi gần như chỉ ru rú trong phòng.
Mệt mỏi vì ngủ nhiều, tôi lại đứng bên cửa sổ ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài. Thỉnh thoảng, tôi bắt gặp Thạch Tiểu Đơn, nhưng lần nào cũng vậy, cậu ta luôn cãi vã với một người đàn ông trung niên hoặc một người phụ nữ trẻ tuổi. Nhìn cậu ta tranh cãi, tôi lại cảm thấy thật hả hê, dường như những người dám đứng lên phản kháng đều có một cá tính đặc biệt. Thế nhưng, tận sâu trong lòng, tôi lại cảm thấy buồn tủi. Nếu như bốn năm trước tôi cũng mạnh mẽ chống trả như cậu ta thì liệu kết cục của ngày hôm nay có hoàn toàn khác?
Có lẽ, một lần thỏa hiệp, sẽ là thỏa hiệp cả một đời.
Một tháng sau, chẳng mấy đã đến ngày đầy tháng của Trương Đa Đa. Có lẽ vì mẹ chồng đang vô cùng vui vẻ nên bà ấy đã để Trương Vân đưa Mao Mao về. Nghe thấy giọng nói của con gái, tôi nằm trên giường mà không kìm được nữa, vội vàng chạy ra. Tôi quỳ xuống trước mặt con, nở một nụ cười thật hiền, rồi dang rộng vòng tay: “Mao Mao, lại đây mẹ ôm một cái nào?”
Nhưng đáp lại sự nhiệt tình đó của tôi lại là thái độ khϊếp đảm của Mao Mao, con bé rụt rè nép vào sau lưng Trương Vân. Trương Vân cũng chẳng hề khuyến khích con bé gọi tôi, mà chỉ dịu dàng dang tay che chở, an ủi bằng một câu nói đầy trìu mến: “Mao Mao đừng sợ.”
Đúng lúc này, Trương Lạc trở về, Mao Mao như chú chim non tìm thấy tổ, lao nhanh về phía cô ta, ôm chặt cô ta, giọng nói ngây thơ gọi vang: “Cô ơi!”
Khoảnh khắc đó, tim tôi như bị một luồng gió lạnh buốt thổi qua. Trên đời này, còn gì đau đớn hơn khi chứng kiến máu thịt của mình lại e dè, lẩn tránh mình như vậy? Trương Lạc bế Mao Mao, cứ như thể cố ý né tránh tôi. Nhưng vì muốn lấy lại tình cảm của con, tôi chẳng còn bận tâm đến điều gì khác, cứ bám theo cô ta như một cái đuôi nhỏ.
Cuối cùng, cô ta bước vào phòng của Hứa An Chỉ.
Bấy giờ tôi đứng ngay trước cửa, tận mắt thấy Mao Mao chạy đến bên giường của Hứa An Chỉ, giọng nói líu lo: “Dì ơi, con đến thăm em trai đây ạ!”
Khoảnh khắc đó, tôi thật sự sụp đổ.
Tôi chỉ biết im lặng quay về phòng, ngồi nhìn khoảng không vô định, nhớ lại hình ảnh Mao Mao quấn quýt bên tôi ngày xưa, rồi lại nghĩ đến thái độ xa lánh của con bé hôm nay. Mới chỉ nửa năm trôi qua, tại sao con tôi lại thay đổi nhiều đến thế?
Bất chợt, tiếng chuông điện thoại đã lâu không reo lại vang lên, với giai điệu của bản nhạc quen thuộc “Dây Đàn”.
Là mẹ tôi gọi đến, tôi vội lau nước mắt, cố gắng tỏ ra như không có chuyện gì, nhận cuộc gọi: “Mẹ…”
“Rốt cuộc con đã bảo Trương Nam điều tra chưa? Sao hơn một tháng rồi mà vẫn chưa có tin tức gì?”
Điện thoại vừa kết nối, mẹ tôi đã giục giã về chuyện của bố.
Trước đây, tôi luôn tìm cách thoái thác mẹ, nhưng hôm nay, tôi thậm chí còn chẳng buồn làm điều đó nữa. Chỉ vì sự xa cách của Mao Mao mà tôi đã đau khổ đến thế này, vậy mà bấy lâu nay, tại sao trong mắt mẹ chỉ có bố? Dường như trong lòng bà, tôi mãi mãi chỉ đứng sau ông ấy.
Tôi thất vọng nói: “Chưa ạ, dạo này Trương Nam bận lắm.”
“Bận hơn cả việc bố vợ mất tích sao?” Giọng mẹ đầy vẻ trách móc.
Tôi muốn nói rằng, đối với Trương Nam, thật sự có rất nhiều chuyện quan trọng hơn cả việc bố tôi mất tích. Nhưng cuối cùng tôi vẫn không kìm nén được cảm xúc, nghẹn ngào nói: “Mẹ ơi, dạo này Trương Nam ở nước ngoài, bận đến mức còn chẳng có thời gian nghe điện thoại của con nữa.”