Mẹ chồng kéo được Trương Nam ra nhưng không hề có ý định kéo tôi, dưới sự xô đẩy của bố chồng, Trương Nam đành nhượng bộ đi ra ngoài. Lúc này, bà Lưu đứng ngoài cửa mới vào đỡ tôi dậy. Tất cả đèn trong phòng khách đều sáng, Trương Lạc nghe thấy tiếng động cũng xuống lầu, có chút oán trách vì nửa đêm bị đánh thức: “Nửa đêm nửa hôm làm cái gì vậy? Khó khăn lắm mới được về nhà một chuyến, còn để cho người ta ngủ không đây?”
Tôi xoa xoa da đầu vừa bị Trương Nam túm lấy khi nãy, tóc bị giật đau rát.
Mẹ chồng ngẩng đầu liếc Trương Lạc một cái: “Về phòng ngủ đi.”
Trương Lạc hoàn toàn không để ý tới bà ấy, đi xuống ngồi cạnh tôi, có chút khó chịu nói: “Nửa đêm còn gây chuyện gì thế? Chê nhà này chưa đủ loạn à?”
Câu nói ấy đánh sụp mọi tuyến phòng bị của tôi, tôi ngửa đầu tựa lên ghế sofa, suýt nữa thì bật khóc, nhưng cố gắng nuốt ngược nước mắt xuống. Cắn chặt môi, tôi nói: “Bố mẹ, nếu không có việc gì thì con xin phép về phòng ngủ trước.”
“Đợi đã.” Mẹ chồng nói với giọng điệu rất dứt khoát: “Kha An, mẹ cũng biết việc Trương Nam làm hôm nay là không đúng, nhưng con đã bao giờ nghĩ đến vấn đề của mình chưa?”
Tôi không giải thích được gì, mở mắt nhìn chằm chằm mẹ chồng, thấy bà ấy tỏ thái độ vô cùng chắc chắn rồi quay đầu nhìn Trương Nam – người vẫn đang nhìn tôi với điệu bộ như muốn ăn tươi nuốt sống.
Tôi lắc đầu: “Mẹ, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Cô bớt giả vờ đi.” Trương Nam nói với thái độ vô cùng hung hãn: “An Chỉ có khả năng sẽ sinh non, cô biết không? Bác sĩ nói nếu phụ nữ mang thai ăn nhiều cháo ý dĩ sẽ dẫn đến trụy thai, vậy mà cô còn cố tình bỏ thêm đu đủ xanh vào. Cô dám nói là không phải cố ý à?”
Trương Nam xả súng liên tiếp vào tôi, nhưng tôi chẳng hiểu nổi câu nào. Lúc mang bầu Mão Mão, toàn bộ chế độ ăn uống đều do bà Lưu lo, chuyện phụ nữ mang thai được ăn gì, kiêng gì tôi hoàn toàn không biết. Hôm nay tất cả nguyên liệu cũng là Hứa An Chỉ và Trương Nam đi siêu thị mua về. Ngay cả chuyện tôi nấu cháo ý dĩ phải cho thêm đu đủ xanh cũng là do chính Hứa An Chỉ đặc biệt dặn dò.
Nhưng bây giờ, cũng giống như lần hôm đó Hứa An Chỉ ngã xuống trước ghế sofa, tôi hoàn toàn không thể biện minh. Tôi thật không ngờ, để hãm hại tôi, cô ta lại có thể tàn nhẫn đến mức lấy chính đứa con làm con tin.
Tôi chỉ có thể lắc đầu liên tục, lẩm bẩm: “Tôi không cố ý…”
Buổi chiều, Trương Lạc đòi tiền nhưng bị tình huống bất ngờ xảy đến của Hứa An Chỉ cắt ngang, nên cũng vô cùng bất mãn với cái gọi là “chơi xấu” của tôi, đứng bên cạnh mỉa mai: “Đương nhiên là không cố ý rồi, làm kín kẽ đến thế, nếu là tôi cũng sẽ không nhận là cố ý.”
Bị Trương Lạc châm chọc, Trương Nam lại đứng phắt dậy định lao về phía tôi. Bố chồng vội vàng chặn lại: “Đã sắp sinh non rồi thì không mau đưa đi bệnh viện, còn đứng đây làm gì?”
Không biết vì sao, Trương Nam vốn luôn sợ mẹ chồng nhưng lại chẳng ngán bố chồng, anh ta quát thẳng vào mặt ông ấy: “Ông quản tôi làm gì.”
“Con tới bệnh viện trước đi.” Mẹ chồng lớn tiếng quát Trương Nam xong, dặn thêm bà Lưu: “Bà Lưu, bà chuẩn bị đồ đạc rồi đi cùng luôn nhé.”
Đợi Trương Nam và bà Lưu rời đi, mẹ chồng bảo Trương Lạc cũng lên lầu ngủ. Cuối cùng hai người nhà họ Trương công khai đối đầu với tôi cũng đi hết, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Trước khi về phòng, tôi cố gắng gạt bỏ lòng tự trọng để cầu xin mẹ chồng: “Mẹ, mẹ tin con đi, con thật sự không cố ý.”
Mẹ chồng mím môi cười nhẹ: “Nghỉ sớm đi.”
Nụ cười đó khiến tôi khó đoán, nhưng tôi chắc chắn đó không phải nụ cười tin tưởng.
Hôm sau, sau khi ăn trưa xong, tôi chuẩn bị về phòng ngủ thì Trương Nam gọi điện đến: Hứa An Chỉ vừa mổ sinh một bé trai, chỉ trong chớp mắt, cả nhà bỗng tràn ngập niềm vui.