Chương 17: Tình huống bất ngờ

Bữa trưa hôm đó nhìn bề ngoài thì như cả nhà quây quần, nhưng vì trong lòng tôi đang thấp thỏm nên ăn chẳng thấy ngon, cứ cảm giác như mọi người đều biết chuyện và sau bữa cơm sẽ có ai đó công bố một tin lớn vậy.

Cơm nước xong xuôi, Hứa An Chỉ được Trương Nam dìu lên lầu nghỉ trưa, bố chồng triệu tập một cuộc họp gia đình.

Qua những lời nói ngắn gọn của bố chồng, có thể hiểu đại khái là vì Trương Lạc muốn tự mở một công ty mỹ phẩm kết hợp cả nghiên cứu và bán hàng. Nhưng trong nhà bây giờ không rút ra được nhiều vốn lưu động như vậy, ý của bố chồng là bảo Trương Lạc tạm hoãn, đợi đến cuối năm hãy tính.

Nhưng Trương Lạc lại khăng khăng đòi bắt đầu ngay.

Nói đến chuyện tiền bạc, mối quan hệ vốn thân thiết giữa người nhà bắt đầu trở nên… Trương Lạc chỉ vào tôi nói: “Chẳng phải năm ngoái bố mẹ đã huy động vốn một trăm triệu cho nhà cô ta sao? Hay là rút về, số tiền đó cũng đủ cho con khởi nghiệp rồi đúng không?”

Mẹ chồng lập tức từ chối: “Không được, số tiền đó lúc huy động vốn đã ký hợp đồng rồi, bây giờ rút về là chúng ta vi phạm.”

Câu này khiến tôi thở phào nhẹ nhõm, xem ra đúng như lời chị cả nói, mẹ chồng vẫn chưa biết chuyện gì. Nhưng ngay sau đó, lời của Trương Lạc lại khiến tôi rơi xuống vực: “Chẳng lẽ bố mẹ vẫn chưa rõ tình huống nhà cô ta lúc này ư? Bố cô ta đang khỏe mạnh tự nhiên nói ngã ra là ngã, chuyện đó có gì lạ đâu?”

“Trương Lạc.” Mẹ chồng quát ngăn cô ta lại.

“Vốn dĩ chính là vậy mà, bây giờ đã một năm rồi, bố mẹ đã từng xem báo cáo tài chính nhà họ chưa?” Vì không được đáp ứng yêu cầu, Trương Lạc bắt đầu ác cảm với tôi: “Chẳng phải chỉ là mang thai thôi sao? Hứa An Chỉ cũng đang mang cháu trai của bố mẹ, vậy sao cô ta vẫn được cưng chiều, chu cấp cuộc sống sung túc như vậy? Bố mẹ chỉ tốt với con trai thôi đúng không? Ngay cả một đứa con dâu còn sống tốt hơn đứa con gái ruột của hai người nữa, đúng không?”

“Khụ khụ…” Bố chồng ho sặc sụa mấy tiếng, rồi quay đầu dịu giọng hỏi tôi: “Kha An, tình hình của bố con giờ thế nào rồi?”

“Con…” Tôi bị câu hỏi đột ngột ấy làm đỏ bừng cả mặt.

Trương Lạc lại được đà làm quá: “Con đã nói là có vấn đề mà, đúng không? Không thì sao vừa hỏi đã không dám trả lời? Bố mẹ, thứ con muốn đâu có nhiều, sao ngay cả thứ cho người ngoài mà hai người cũng không chịu cho con? Con là con gái ruột của bố mẹ mà, bố mẹ có thể đối xử tốt với con hơn một chút, giống như với cậu con trai bảo bối của bố mẹ không?”

Trong khi mọi người đang tranh luận kịch liệt thì Trương Nam nhận được một cuộc điện thoại, sau đó anh ta vội vàng lên lầu. Vài phút sau, anh ta chạy xuống với vẻ mặt hoảng hốt, nói: “Nhanh báo cho bác sĩ Mạc, An Chỉ đau bụng, có phải sắp sinh rồi không?”

Tình huống bất ngờ của Hứa An Chỉ làm mọi người rối loạn. Sau khi báo tình hình cho bác sĩ Mạc qua điện thoại, bà ấy nói đây rất có khả năng là dấu hiệu sinh non, bảo phải đưa Hứa An Chỉ đến bệnh viện ngay lập tức.

Mẹ chồng sốt sắng theo Trương Nam đến bệnh viện với Trương Lạc và Trương Vân, lúc này trong nhà chỉ còn lại tôi, Trương Hân và bố chồng.

Tôi không rõ vì sao tự nhiên Hứa An Chỉ lại có dấu hiệu sinh non, nhưng kể từ lần mẹ chồng cảnh cáo tôi trước đó, tôi bỗng thấy hơi sợ. Sống chung dưới một mái nhà với Hứa An Chỉ, nếu cô ta đang khỏe mạnh mà bỗng xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, e rằng khó tránh được việc mũi nhọn chĩa vào tôi.

Và quả nhiên, suy đoán của tôi không sai. Nửa đêm, khi tôi đang ngủ say, cửa phòng bị đá văng ra. Tôi choàng tỉnh, còn chưa kịp định thần thì Trương Nam đã xông tới, túm lấy tôi kéo xuống đất: “Có phải cô cố ý làm vậy không?”

Trong phòng không bật đèn, nhưng dưới ánh sáng lờ mờ tôi vẫn nhìn rõ đôi mắt đỏ ngầu của anh ta.

Tôi vùng vẫy ngồi thụp xuống đất, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Trương Nam mạnh tay kéo tôi đứng dậy, gào lên như phát điên: “Tôi hỏi cô, cô có nghe thấy không?”

Tiếng động khiến bà Lưu phòng bên thức giấc, bà ta vội vàng chạy lên gọi bố mẹ chồng tôi dậy.

Dưới sự ngăn cản của bố chồng, Trương Nam mới chịu buông tôi ra.

Nhưng dù vậy, ánh mắt anh ta nhìn tôi vẫn như muốn ăn tươi nuốt sống.