Tuy thấy lạ, nhưng hiếm khi Trương Nam đổi sắc mặt, tôi vẫn bước đến, nhanh nhẹn lấy nguyên liệu nấu ăn ra khỏi túi, hỏi: “Sao mua nhiều vậy?”
“Sáng nay mẹ gọi điện thoại về, nói trưa nay bố và các chị sẽ về nhà ăn cơm.” Trong lúc Trương Nam nói chuyện, Hứa An Chỉ đã cầm một ít đồ vào bếp.
Bữa cơm đoàn tụ cả nhà? Nếu đúng như mẹ chồng nói Mao Mao đang ở nhà bác thì chẳng phải lát nữa tôi sẽ được gặp con bé sao? Nghĩ tới việc gặp Mao Mao, tâm trạng tôi tốt lên hẳn. Sợ lát nữa mẹ chồng về mà thấy Hứa An Chỉ ôm bụng bầu vào bếp sẽ trách mắng, tôi bèn mang đồ vào bếp, lạnh giọng nói: “Để tôi làm, cô ra nghỉ đi.”
Hứa An Chỉ cũng không khách sáo, cô ta buông đống đồ trong tay xuống rồi đi ra cửa rồi nhỏ giọng nói gì đó với Trương Nam, tôi cũng không để ý, chỉ nghĩ rằng lát nữa có thể sẽ gặp được Mao Mao.
Buổi trưa, ba chị gái của Trương Nam về còn sớm hơn cả mẹ chồng. Nghe tiếng họ nói chuyện ngoài cửa, tôi buông công việc đang dở tay, chạy ra: “Chị cả, chị hai, chị ba…” Vừa gọi tôi vừa liếc mắt nhìn quanh bốn phía một lượt, nhưng thật đáng tiếc, hoàn toàn không thấy bóng dáng Mao Mao.
Nhà chị cả Trương Hân cũng không xa lắm, chúng tôi gặp nhau nhiều hơn một chút nên cũng khá thân, chị ấy chủ động mỉm cười chào tôi. Chị hai Trương Vân và chị ba Trương Lạc bình thường sống ở nước ngoài, rất hiếm khi về, nên tôi chỉ gặp họ một, hai lần, hai người hoàn toàn phớt lờ tôi, chỉ quan tâm đến đứa bé trong bụng Hứa An Chỉ.
Tôi quay người trở lại bếp, Trương Hân đi theo vào giúp, sắc mặt nghiêm trọng hỏi: “Kha An, nghe nói bố em gặp chuyện à?”
“Vâng, ông ấy nhập viện rồi.”
“Không phải chuyện đó.” Trương Hân nói với điệu bộ thần thần bí bí: “Đó chỉ là câu chuyện để công bố ra bên ngoài thôi đúng không?”
Tôi sững người, hơi căng thẳng, giả vờ ngơ ngác: “Chị cả, vậy rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
“Chẳng lẽ em thật sự không biết? Tháng trước anh rể em được điều tạm thời đến thành phố Ninh Xuyên chính là để giải quyết những vấn đề tồn đọng từ ban lãnh đạo nhiệm kỳ trước. Trong quá trình rà soát, doanh nghiệp của bố em…”
Chồng của Trương Hân được điều đến Ninh Xuyên, vậy nên tin tức chị ấy biết chắc chắn không hề phiến diện. Nhưng tôi vẫn cố gắng làm bộ như không hề hay biết gì, hỏi: “Chị cả, doanh nghiệp của bố em làm sao?”
Có lẽ vì bình thường tôi ít nói, hoặc cũng có thể vì thấy tôi và Hứa An Chỉ ở chung một nhà mà vẫn chưa có phản ứng gì, Trương Hân như tin rằng lời tôi nói là thật: “Hiện tại tài sản thực tế của bố em chỉ có 200 triệu, nhưng riêng nợ nhà nước đã 250 triệu. Ngoài ra còn có không ít khoản vay tư nhân.”
Tôi chỉ thấy đầu mình như nổ tung, xem ra chuyện này thật sự không thể giấu được nữa. Tôi cẩn thận hỏi: “Chị cả, bố mẹ đã biết chuyện này hết rồi à?”
Trương Hân đang định trả lời tôi thì tiếng bố mẹ chồng từ ngoài cửa truyền vào, chị ấy xoay người định ra ngoài, tôi kéo góc áo chị ấy: “Chị…”
Ngay sau đó, bà Lưu vào bếp thay tôi. Có thể là do tâm lý nên khi ra ngoài nhìn sắc mặt của ai cũng không bình thường. Hứa An Chỉ đang nũng nịu với Trương Nam, kêu đói bụng. Để tránh khỏi bầu không khí ngượng ngập này, tôi vội đứng dậy vào bếp, bưng mấy bát cháo ý dĩ đã nấu từ sáng cho mọi người ra.
Cháo ý dĩ vừa mang ra, Hứa An Chỉ mới uống một ngụm đã khen ngon tới tấp, chưa kịp để ai ngăn lại, cô ta đã uống một hơi hết cả phần của mình và của Trương Nam.